Đang phát: Chương 1098
– Khinh Tuyết, con cũng biết Phương công tử ở Lôi Vân Tông rồi mà, đây là sư phụ của Phương công tử, tiền bối Lôi La, sau này con phải…
Người nữ tu trung niên còn chưa dứt lời, Ninh Khinh Tuyết đã đứng lên ngắt lời:
– Xin lỗi sư phụ, con đã có chồng rồi, việc con quen biết ai không quan trọng.
Ninh Khinh Tuyết rất kính trọng sư phụ, cô biết nếu không có sư phụ thì không có cô ngày hôm nay.Nhưng hôm nay sư phụ đã vượt quá giới hạn của cô rồi, nếu không phải vừa gặp Diệp Mặc, tâm trạng cô có lẽ còn tệ hơn nhiều.
Vẻ mặt người nữ tu trung niên trầm xuống, định nổi giận nhưng thấy mấy vị trưởng lão Phiêu Miểu Tiên Trì ngồi gần đó, bà ta đành nén giận.
Bình thường Ninh Khinh Tuyết ít nói, nhưng chưa bao giờ dám cãi lời bà như hôm nay, xem ra bà đã quá nuông chiều cô rồi.
Ninh Khinh Tuyết tư chất không tệ, nhưng ở Phiêu Miểu Tiên Trì cũng không phải xuất sắc nhất.Cô nổi tiếng vì đứng đầu trong mười mỹ nhân của Nam An.Danh hiệu này chẳng giúp gì cho việc tu luyện, chỉ là một bình hoa đẹp mà thôi.
Không chỉ Ninh Khinh Tuyết, Khâu Tuyết của Bích Đan Tông cũng chăm chú nhìn Diệp Mặc.Người khác không nhận ra, nhưng cô chỉ cần liếc mắt là biết ngay.Ở Sa Nguyên Dược Cốc, Diệp Mặc đã tặng cô và sư muội mấy viên Thanh Uẩn Đan.Không ngờ hôm nay gặp lại hắn ở đại hội Đan Vương, hắn đã là Linh đan sư thất phẩm, hơn nữa còn là tu sĩ Nguyên Anh.
Phái Chân Đỉnh ở một góc quảng trường đại hội Đan Vương, ba tu sĩ của phái cũng ngạc nhiên vui mừng nhìn Diệp Mặc.
– Quách sư huynh, em thấy anh Diệp rồi, không ngờ anh ấy còn là Linh đan sư thất phẩm…
Đinh Linh mừng rỡ nói, giọng điệu vô cùng phấn khích.
Quách Kỳ Phàm gật đầu, giờ y đã là tu sĩ Nguyên Anh, tất cả đều nhờ Diệp Mặc giúp đỡ.Y thầm nghĩ, mình biết anh Diệp sẽ không gặp chuyện ở Vẫn Chân Điện mà, quả nhiên là vậy.
– Nhưng anh Diệp đã giết Sài Không của Địa Ma Tông, sư phụ của Sài Không cũng ở đây, liệu ông ta có nhận ra anh Diệp không? Nếu bị nhận ra thì nguy to.
Yến Thất cũng rất mừng khi thấy Diệp Mặc, nhưng nhanh chóng nhớ lại chuyện ở Sa Nguyên Dược Cốc, Diệp Mặc đã giết Sài Không.Lúc đó có rất nhiều người chứng kiến, chắc chắn hình dáng của Diệp Mặc đã bị truyền đến Địa Ma Tông.
Quả nhiên, một tu sĩ Hư Thần hậu kỳ của Địa Ma Tông đang cầm ngọc giản, căm hận nhìn Diệp Mặc:
– Giết đệ tử của ta, hôm nay trời cho ta gặp được mày, xem mày trốn đi đâu!
– Hắn ta là Linh đan sư thất phẩm rồi sao?
Vương Phổ của Thiên Diễn Tông kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.Ở Sa Nguyên Dược Cốc, gã đã muốn giết Diệp Mặc nhưng lại để hắn trốn thoát.Không ngờ lần này gặp lại, hắn đã là Linh đan sư thất phẩm, còn là tu sĩ Nguyên Anh, sớm muộn gì cũng bỏ xa gã.
Mạc Hữu Thâm ngồi ở ghế khách, sắc mặt âm trầm nhìn Diệp Mặc.Gã không ngờ Diệp Mặc lại đến Nam An Châu, còn trở thành Linh đan sư thất phẩm.
– Nếu tao để mày rời khỏi Đan Thành, tao không phải là người.Linh đan sư thì sao chứ, giết mày dễ như giết kiến.
Mạc Hữu Thâm nghiến răng nhìn Diệp Mặc, gã đang nghĩ cách giết chết Diệp Mặc.Gã không quan tâm Diệp Mặc có được xếp hạng cao ở đại hội Đan Vương hay không.Một Linh đan sư thất phẩm mà có thể xếp hạng cao ở đại hội Đan Vương thì đúng là chuyện lạ.
Ở Lôi Khí Tông, không khí cũng căng thẳng không kém.Một tu sĩ Kim Đan đại viên mãn nhìn chằm chằm Diệp Mặc, nói với một lão Hư Thần bên cạnh:
– Sư thúc, chính là hắn, hắn đã lấy mất hai gốc Ngũ Thải Liên của con.Hắn là tu sĩ Bắc Vọng Châu, không ngờ lại đến Nam An Châu, còn muốn tham gia đại hội Đan Vương, thật là ngông cuồng.
Nếu Diệp Mặc ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra tên tu sĩ Hoàng Ngọc Sơn mà hắn đã gặp ở Sa Nguyên Dược Cốc.
Tên tu sĩ Hư Thần liếc nhìn Diệp Mặc, lạnh giọng nói:
– Ngọc Sơn, đừng để lộ chuyện, Ngũ Thải Liên không phải là chuyện nhỏ, đừng để ai biết.Chúng ta sẽ tìm một nơi vắng vẻ để xử lý hắn sau.
– Sư phụ, người này đã cứu con, chỉ là con không biết tên hắn.Không ngờ hắn tên là Lạc Tiểu Mặc, còn là Linh đan sư thất phẩm.
Một tu sĩ của phái Kình Hải cảm kích nhìn Diệp Mặc.Nếu không có Diệp Mặc giúp đỡ, y đã bị Hoàng Trác và Thái Sĩ Chương giết chết ở Sa Nguyên Dược Cốc.Lúc đó Diệp Mặc đã ngăn cản bọn họ, chỉ hỏi về Lạc Tố Tố trong mười mỹ nhân Nam An mà thôi.
Diệp Mặc biết khi lên đài dự thi đại hội Đan Vương, hắn sẽ bị nhiều người nhận ra, nhưng hắn không ngờ lại có nhiều kẻ thù đến vậy.
Phó thành chủ Đan Thành Thẩm Nghiễn Thanh vẫn đang đọc tên thí sinh dự thi, đã đến những người cuối cùng:
– Đan Vương nhị phẩm Cổ Khê – Lao Hề của Vũ Đan Môn, tán tu Đan Vương tam phẩm Hữu Ngữ – Tông Sư Đạo…Đan Vương tứ phẩm Sinh Đình – Quý Bưu Đình của Thiên Dược Hồ, Đan Vương tứ phẩm Thanh Điệp của Thanh Mộng Trai…Đan Vương ngũ phẩm Bán Tiên – Từ Bán Xương của Đan Thành.
Đọc xong tên Từ Bán Xương, Thẩm Nghiễn Thanh dừng lại và nói:
– Vừa rồi là danh sách năm trăm sáu mươi mốt Đan Vương và đan sư, đại diện cho giới đan dược Nam An Châu tham gia đại hội Đan Vương lần này.Sau đây xin mời Nguyệt thành chủ của Đan Thành phát biểu, đồng thời công bố đề thi thứ nhất.
Sau khi Thẩm Nghiễn Thanh bước xuống, Diệp Mặc cũng yên tâm hơn.Trình độ cao nhất của lần dự thi này chỉ là Đan Vương ngũ phẩm, và chỉ có một mình Từ Bán Xương.Dù không giành được vị trí đầu tiên, vị trí thứ hai cũng không thành vấn đề.
Nguyệt Kỳ Siêu trông trẻ hơn Thẩm Nghiễn Thanh, dáng vẻ trung niên, mặc y phục tu sĩ.Thân hình không cao, hơi gầy, vẻ mặt hiền lành hơn Thẩm Nghiễn Thanh.
Nhưng Diệp Mặc biết đó chỉ là vẻ bề ngoài, từ sau khi gặp Phí Tứ Giang, hắn biết không thể đoán tính cách một người qua vẻ bề ngoài.
Nguyệt Kỳ Siêu bước lên phía trước, chưa nói gì nhưng tu sĩ trên quảng trường đã vỗ tay chào đón.Nguyệt Kỳ Siêu là người có địa vị cao nhất trong giới đan dược mà tu sĩ Nam An Châu biết đến, là một trong hai Đan Vương thất phẩm.Có lẽ ở Nam An Châu còn có Đan Vương cao cấp hơn, nhưng ai muốn luyện đan đều tìm đến Nguyệt Kỳ Siêu và Thẩm Nghiễn Thanh.
Đan Vương bát phẩm trở lên có lẽ chỉ là truyền thuyết, họ không xuất hiện và không giúp người khác luyện đan.
Lời nói của Nguyệt Kỳ Siêu cũng giống như tướng mạo của gã, từ tốn:
– Tu sĩ Nam An Châu đều biết, trình độ tu chân của Nam An Châu đứng đầu Lạc Nguyệt đại lục, theo lý thuyết trình độ luyện đan của chúng ta cũng phải đứng đầu.Nhưng thực tế trình độ tu chân của chúng ta không bằng Bắc Vọng Châu, và họ đã đạt được thành tích luyện đan khiến cả Lạc Nguyệt phải chú ý.
Nguyệt Kỳ Siêu cố ý dừng lại, quả nhiên câu nói này gây ra phản ứng mạnh mẽ.Gã chờ mọi người im lặng rồi tiếp tục:
– Mọi người đều biết, trước khi tu sĩ hình thành nguyên thần, quan trọng nhất không phải đan điền mà là thần thức.Nhưng ở Lạc Nguyệt đại lục không có đan dược chữa trị thần thức cho tu sĩ Nguyên Anh.Thần thức bị thương chỉ có thể dùng Dẫn Thần Thảo hoặc linh dược tương tự, nhưng hiệu quả trực tiếp của dược liệu này quá thấp, chưa đến một phần mười.Vừa lãng phí dược liệu, vừa không hiệu quả.
– Nhiều năm qua, vô số đan sư muốn dùng Dẫn Thần Thảo để luyện đan chữa trị thần thức, nhưng chưa ai thành công.Nhưng…
Nguyệt Kỳ Siêu bỗng nhiên nói lớn:
– Bắc Vọng Châu đã có một vị đan sư thiên tài dùng Dẫn Thần Thảo để luyện đan, luyện chế ra linh đan tứ phẩm Chức Thần Đan, có thể chữa trị thần thức và thần hồn.Chức Thần Đan không đắt, mọi tu sĩ đều có thể mua được.Có thể nói hắn đã làm ra thành tích khiến cả giới tu chân Lạc Nguyệt tôn kính, lấp đầy khoảng trống trong việc tìm kiếm đan dược chữa trị thần thức.Chức Thần Đan ra đời mang lại lợi ích cho vô số tu sĩ.
– Mỗi tu sĩ đều đi lên từ Kim Đan Nguyên Anh, hàng năm ở Lạc Nguyệt có vô số tu sĩ không thể tu luyện tiếp vì thần thức bị thương.Chức Thần Đan đã giúp những tu sĩ này không phải từ bỏ giấc mộng tu luyện vì thần thức bị thương.Vì vậy, tôi Nguyệt Kỳ Siêu xin cúi đầu trước người sáng tạo ra Chức Thần Đan.
Nói xong, Nguyệt Kỳ Siêu cung kính cúi mình về phía bắc.Các đan sư và giám khảo trên đài dự thi cũng làm theo, và nhiều tu sĩ khán giả cũng vậy.
Diệp Mặc đành cúi mình theo, nhưng trong lòng vừa xấu hổ vừa hối hận.So với thành chủ Nguyệt Kỳ Siêu, hắn cảm thấy mình quá nhỏ nhen.Hắn chỉ muốn giữ Chức Thần Đan để kiếm tiền.
Nguyệt Kỳ Siêu mới thật sự là cao nhân.
Cố Mân Tiềm và Cận Chỉ Hằng run lên vì kích động, ngay cả Cảnh Anh Ly cũng vô cùng phấn khích.Họ biết Diệp Mặc sáng tạo ra Chức Thần Đan sẽ thu hút sự chú ý, nhưng không ngờ thành chủ Nguyệt Kỳ Siêu lại coi trọng nó đến vậy.
Cầm Mộ Tâm nhìn Diệp Mặc, trong lòng cũng tràn ngập tự hào.Người sáng tạo ra Chức Thần Đan đang ở đây, và cũng đến từ Bắc Vọng Châu giống như cô.
– Thật sự có người dùng Dẫn Thần Thảo để luyện Chức Thần Đan sao?
– Sao tôi không nghe nói đến chuyện này? Đúng rồi, lần trước Đan Vương Hồ Mân còn lấy ra phương thuốc của Chức Thần Đan.
– Người đó là ai? Chắc là đệ tử chủ chốt của một đại môn phái? Chắc chắn là thiên tài trong số các thiên tài.
– Ước gì tôi cũng quen một người như vậy.
Lúc này các đan sư trên sàn thi đấu và khán giả trên quảng trường đều bàn tán xôn xao, muốn biết người sáng tạo ra Chức Thần Đan là ai.
Nguyệt Kỳ Siêu giơ tay ra hiệu im lặng, rồi nói:
– Tôi biết mọi người rất muốn biết người tu sĩ đó là ai, tôi có thể nói cho mọi người biết.Khi hắn sáng tạo ra Chức Thần Đan, tôi không biết hắn đã là Đan Vương hay chưa, nhưng tôi biết lúc đó hắn chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, hơn nữa còn là tán tu.Thành tựu của hắn hoàn toàn dựa vào nỗ lực của bản thân.Khó tin hơn là, hắn sáng tạo ra Chức Thần Đan trong một cuộc thi luyện đan, dùng chân hỏa Trúc Cơ.Tôi đã gửi thư mời đến Bắc Vọng Châu, muốn mời người đan sư thiên tài này đến Đan Thành, nhưng đến giờ vẫn chưa có tin tức gì…
Hiện trường lại náo động, tu sĩ luyện chế ra Chức Thần Đan lại chỉ là Trúc Cơ, lại dùng chân hỏa Trúc Cơ.Thật sự có người phi thường như vậy sao?
– Là ai vậy?
– Hắn tên là gì?
Mọi người đều muốn biết tên của người phi thường đó.
