Chương 1095 Mượn Đầu

🎧 Đang phát: Chương 1095

Tấm lệnh bài màu vàng loang lổ, thần bí khó lường, lẳng lặng trôi nổi trước mắt Mục Trần.
Ánh mắt hắn dán chặt vào bảo vật này, bàn tay vươn ra, để nó tự do rơi xuống lòng bàn tay.Mục Trần vuốt ve bề mặt lệnh bài, những ký tự cổ xưa khắc trên đó mang ý nghĩa “Đệ Nhị”, dù có chút mơ hồ, vẫn toát lên vẻ uy nghiêm khó tả.
Mục Trần cau mày, vận chuyển linh lực, bao phủ lấy lệnh bài, cố gắng xâm nhập vào bên trong để dò xét.Nhưng vô ích, nó vẫn trơ lì như một khối đá, không hề phản ứng hay kháng cự.
“Thử luyện hóa xem sao…”
Sau khi dò xét kỹ lưỡng, Mục Trần trầm ngâm rồi nhỏ một giọt máu tươi lên lệnh bài.Linh lực bỗng bùng lên như ngọn lửa, bao trùm lấy nó, nỗ lực luyện hóa.
Nhưng tấm lệnh bài vàng vẫn nằm im trong biển lửa linh lực.Giọt máu tươi của Mục Trần cô đặc lại thành một viên tròn, lăn qua lăn lại trên bề mặt, không thể thẩm thấu vào trong.
Tấm lệnh bài dường như được bảo vệ bởi một lớp phòng ngự vô hình, ngăn chặn mọi nỗ lực xâm nhập.
Ngọn lửa linh lực cháy rực một lúc lâu, nhưng vẫn không có kết quả.Mục Trần thở dài, lộ vẻ thất vọng.Vật này quả nhiên không dễ đối phó.Tuy nhiên, hắn không hề cảm thấy tiếc nuối vì 45 triệu Chí Tôn Linh Dịch đã bỏ ra.Càng khó dò xét, nó càng chứng tỏ giá trị và sự huyền diệu của mình.
Nếu dễ dàng khám phá như vậy, giá trị của nó chắc chắn không thể cao đến thế.
Ngọn lửa linh lực tan đi, lệnh bài rơi xuống.Mục Trần bắt lấy nó, nhẹ nhàng vuốt ve, ánh mắt tập trung cao độ.Hắn mơ hồ cảm nhận được một dao động cực kỳ nhỏ bé, nhưng quá yếu ớt, không thể xác định nguồn gốc.
Tuy vậy, Mục Trần càng tin rằng đây là vật sở hữu của Nhị điện chủ Thượng Cổ Thiên Cung.Nó tỏa ra một uy áp cổ xưa, dù chỉ là tàn dư trải qua hàng vạn năm, vẫn khiến Mục Trần cảm thấy kinh hãi.
Người có thể tạo ra uy thế như vậy, trong toàn bộ Thượng Cổ Thiên Cung, có lẽ chỉ có những đại nhân vật cấp bậc điện chủ mới đủ khả năng.
“Xem ra chỉ có thể giữ lại rồi từ từ nghiên cứu…” Cuối cùng, Mục Trần quyết định từ bỏ việc thăm dò.Dù sao cũng không cần vội, đợi đến khi tiến vào di tích Thượng Cổ Thiên Cung, hắn sẽ biết được công dụng thực sự của nó.Đến lúc đó, chắc chắn nó sẽ không làm hắn thất vọng.
“Trước mắt, tập trung vào việc khai phá Cửu Long Phệ Tiên Trận đã…”
Nghĩ đến đó, Mục Trần thu hồi lệnh bài vàng, sau đó lấy ra tàn quyển “Cửu Long Phệ Tiên Trận”, bắt đầu quan sát và suy diễn, với mong muốn sớm cảm ngộ và bố trí thành công một linh trận Tông Sư cấp dù chỉ là không trọn vẹn.

Những ngày sau đó, Mục Trần luôn ở trong viện, tập trung tinh thần suy diễn Cửu Long Phệ Tiên Trận.Hắn không vội rời khỏi Tây Thành, bởi vì hắn biết, việc trốn thoát khỏi sự theo dõi của vô số con mắt là điều không thể.Hơn nữa, Mục Trần cũng không thích lựa chọn biện pháp này.
Trong khi đó, Bạch lão và Lâm Tĩnh ra ngoài.Bạch lão theo lệnh Mục Trần, đi thu thập xương rồng trong thành.Còn Lâm Tĩnh thì không chịu ngồi yên.Bất chấp việc nàng đang bị vô số ánh mắt thèm muốn nhìn như một kho báu di động, mỗi ngày nàng đều cùng Bạch lão ra ngoài dạo chơi.Thật kỳ lạ, dù có vô số cường giả thèm khát, nhưng không ai dám ra tay với nàng, có lẽ vì kiêng kỵ thân phận thần bí của nàng.
Sự yên tĩnh này kéo dài đến ngày thứ hai.
Hoàng hôn ngày thứ hai, trong đình viện, Mục Trần đang ngồi đánh cờ với Cửu U.
“Chúng ta giờ đang là tâm điểm của toàn bộ Tây Thành.” Đôi mắt đẹp của Cửu U liếc nhìn ra ngoài viện.Hai ngày này tuy yên tĩnh, nhưng ai cũng cảm nhận được sự cuộn trào mãnh liệt.Những ánh mắt đang nhìn chằm chằm bọn họ ngày càng nhiều.
Mục Trần gật đầu, cười nói: “Nếu bọn họ muốn kéo dài thời gian, ta sẽ cho họ cơ hội đó.Vừa hay ta có thêm thời gian để suy diễn Cửu Long Phệ Tiên Trận, đồng thời chờ đợi nhân mã Đại La Thiên Vực đến.”
Cửu U mỉm cười.
“Vị thuộc hạ của các ngươi hình như vẫn chưa trở về?” Lâm Tĩnh đang chơi đùa với một con thỏ linh, bỗng ngước mặt lên, cười duyên dáng.
Cửu U giật mình, sắc mặt hơi đổi.Đến lúc này nàng mới nhớ ra, Bạch lão trước giờ luôn đi sớm về sớm, không bao giờ la cà ở đâu.
Nàng ngẩng đầu nhìn Mục Trần, dường như đã nhận ra điều gì đó.Ánh mắt Mục Trần híp lại.
“Xem ra có người đã không nhịn được.” Hắn lẩm bẩm.
Ngay lúc đó, một đạo linh lực cường hãn bao trùm lấy toàn bộ viện, cùng với một tiếng cười vang vọng khắp không gian, như sấm rền, dội vào linh trận trong sân.
“Ha ha, người của Đại La Thiên Vực, thuộc hạ của các ngươi đang làm khách tại phủ của bản hoàng tử.Không biết có thể mời mấy vị đến gặp mặt được không?” Tiếng cười vang vọng, không ai khác chính là Tứ hoàng tử Đại Hạ Hoàng Triều, Hạ Hoằng.
Hắn không hề che giấu, để toàn bộ người trong thành đều nghe rõ.Các thế lực lớn nhỏ đều giật mình.Hạ Hoằng cuối cùng cũng không nhịn được mà ra tay với người của Đại La Thiên Vực sao?
“Tên đáng ghét!” Khuôn mặt Cửu U lộ vẻ sát khí.
“Hắn cũng khá cẩn thận đấy.” Mục Trần thản nhiên nói.Hắn vốn nghĩ Hạ Hoằng sẽ trực tiếp đến vây đánh, không ngờ hắn lại dùng thủ đoạn này.Rõ ràng là hắn lo sợ Mục Trần đã bố trí linh trận, chiếm cứ địa lợi.
“Mục Hoàng đại nhân… chúng ta phải làm sao?” Đàm Thu nhìn Mục Trần, hỏi ý kiến.
Mục Trần đứng dậy, thân thể thẳng tắp như thương.Hắn ngẩng đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh, mỉm cười: “Chờ đợi hai ngày, cuối cùng cũng đến.Không giết gà dọa khỉ thì sao được?”
“Để ta dùng cái đầu của Tứ hoàng tử này làm bàn đạp cho danh tiếng Đại La Thiên Vực trên Thiên La đại lục…”
Dứt lời, thân hình hắn hóa thành một đạo lưu quang phóng lên trời.Cửu U, Đàm Thu, Thạch Vương lập tức đuổi theo, sát khí ngút trời.
“Thật là náo nhiệt! Ta muốn xem hắn dùng thực lực nửa bước Cửu Phẩm làm sao đối phó với tên đã bước vào Cửu Phẩm Chí Tôn…” Lâm Tĩnh cười khanh khách, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ chờ mong, rồi cũng hóa thành lưu quang, nhanh chóng đuổi theo.

Ngay khi đám người Mục Trần lao ra khỏi biệt viện, vô số thân ảnh trong Tây Thành cũng đồng loạt bay lên, không hẹn mà gặp, cùng hướng về phía Hạ Hoằng.
Ai cũng thấy rõ, các cường giả ẩn nhẫn trong Tây Thành hai ngày qua, cuối cùng đã bùng nổ.
Chỉ là không biết sau ngày hôm nay, người của Đại La Thiên Vực có còn giữ được tấm lệnh bài thần bí kia hay không?
Tại ba khu vực khác của Tây Thành, đại tiểu thư Thấm Nhã của Thiên Nhai Lâu, thiếu các chủ Mục Sơn của Tiềm Long Các và Giang Lăng của Kiếm Tiên Tông, đều nhìn về phía Mục Trần và vô số đạo lưu quang đang bám theo, ánh mắt lóe lên.
“Mục Trần của Đại La Thiên Vực thật sự rất to gan… Dám chủ động xuất kích.Hạ Hoằng kia tuy bị nhiều người ghét bỏ, nhưng cũng không phải kẻ dễ đối phó.Hôm nay, sẽ có kịch hay để xem.”
Ba người cười, vung tay áo, thân hình bay lên trời.Phía sau họ, từng đạo quang ảnh cũng nhanh chóng đuổi theo, linh lực cường hoành, rõ ràng không phải hạng tầm thường.
Thế là, toàn bộ Tây Thành, vào lúc này đã chuẩn bị cho một sự kiện kinh thiên động địa.

Trung tâm Tây Thành, bên trong một tòa phủ viện uy nghiêm, có một diễn võ trường rộng lớn.Hạ Hoằng ngồi ở vị trí trung tâm, hai bên có mỹ nhân hầu rượu, diễm phúc khiến bao người ao ước.
Phía sau hắn, mười mấy đạo thân ảnh đứng sừng sững, tỏa ra linh lực hùng hậu, chấn động hư không.
Trong số đó, có một người thu hút sự chú ý, đó là một lão giả áo bào xám.Toàn thân hắn tỏa ra khí tức âm lãnh, linh lực trong cơ thể cũng lạnh lẽo đến cực độ.
Trên diễn võ trường có một cây cột, xích sắt trói một bóng người, chính là Bạch lão.Quanh thân hắn có những phù văn linh lực lấp lánh, phong tỏa linh lực trong cơ thể.
“Vương công, ngươi nghĩ tiểu tử kia có dám đến không?” Hạ Hoằng cầm ly rượu, thưởng thức rồi hỏi.
Lão giả áo bào xám cười thâm trầm: “Hắn đến hay không, kết cục đã định.Lệnh bài kia không phải thứ mà Đại La Thiên Vực nhỏ bé có thể giữ được.”
Hạ Hoằng hài lòng cười, uống cạn ly rượu, rồi ngẩng đầu lên.Trên bầu trời, đã có không ít bóng người xuất hiện, nhìn xuống diễn võ trường.
“Quả nhiên dám đến… Rất có đảm lược.” Hạ Hoằng vỗ tay cười.
Không gian trong diễn võ trường rung động, vô số ánh mắt đổ dồn vào đám người vừa xuất hiện, dẫn đầu là Mục Trần.
Hắn liếc nhìn Hạ Hoằng, búng tay bắn ra một quả cầu ánh sáng, cắt đứt xích sắt trói buộc Bạch lão, rồi kéo ông trở về.
Hạ Hoằng không ngăn cản, đợi Mục Trần cứu người xong mới cười: “Để lại lệnh bài và hai mỹ nhân, ta sẽ cho ngươi rời khỏi Tây Thành.”
Mục Trần cười: “Có thể cho ta mượn cái đầu của ngươi dùng một lát không?”

☀️ 🌙