Chương 109 Thắng lợi

🎧 Đang phát: Chương 109

Đang ở luận võ trường nên Liêu Kiệt thấy rõ sự thay đổi của Nghịch Ương.Thượng phẩm thần kiếm kết hợp với Phá Thiên Nhất Kiếm tạo ra uy lực khủng khiếp.Liêu Kiệt dốc toàn bộ thần lực khống chế thần kiếm trên tay, cùng Phá Thiên Nhất Kiếm của Nghịch Ương va chạm trực diện.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, nơi hai người giao chiến biến thành một màn bụi khổng lồ.Vụ va chạm tạo ra dư chấn khiến không gian rung chuyển không ngừng, đến mức thần thức của thần nhân cũng không thể xâm nhập.
Người của Thánh Giới Thôn hay Lạc Phượng Thành đều lo lắng nhìn lên trời, đặc biệt là Liêu Kiến.Hắn là người lo lắng nhất vì bọn họ không thể thua.Nếu thua, Thần Giới Thứ Nhất sẽ không đồng ý ra ngoài, việc không còn được ở trong thành sẽ khiến thần nhân trong thành bất mãn, và chức thành chủ của hắn cũng có nguy cơ mất.
Liêu Kiến hiểu rõ điều này.Hắn đã chấp nhận yêu cầu của Nghịch Ương vì tin tưởng vào chiến thắng của Liêu Kiệt.Còn về việc Nghịch Ương đưa ra điều kiện họ phải ở ngoài thành năm trăm ngàn năm, hắn hoàn toàn không để tâm.Trước khi tỉ thí, họ đã điều tra kỹ càng, biết Nghịch Ương không có thần khí, mà không có thần khí nghĩa là thất bại.
Liêu Kiến tuyệt đối tin tưởng Liêu Kiệt vì Nghịch Ương không có thần khí.Ai ngờ hôm nay Nghịch Ương lại có được một kiện.Liêu Kiến hiểu rằng một khi Nghịch Ương có thần khí, Liêu Kiệt không còn khả năng thắng.
Liêu Kiến kinh ngạc nhìn Hồng Quân đang cười.Trong số những người xung quanh Nghịch Ương, người mà hắn sơ suất không điều tra chính là Hồng Quân.Ban đầu, hắn thấy Hồng Quân chỉ là một Hạ phẩm thần nhân nên không chú ý.Bây giờ, thần khí của Nghịch Ương xuất hiện, rất có thể là từ tên Hạ phẩm thần nhân này.
Bụi tan dần, những thần nhân xem cuộc chiến thấy rõ hình dáng hai người.Cực phẩm tiên khí chiến y trên người Liêu Kiệt rách nát, một tay chống thần kiếm để giữ thân, tóc tai bù xù, miệng thổ huyết, thở dốc, và ánh mắt hoảng sợ nhìn Nghịch Ương.Còn Nghịch Ương đã thu hồi thần khí, đứng thẳng, mỉm cười.
Nghịch Ương nếu dốc toàn lực phóng ra Phá Thiên Nhất Kiếm có thể dễ dàng giết Liêu Kiệt, nhưng đến cuối cùng, lão đã thu tay, chỉ để lại một mạng cho Liêu Kiệt.Dù vậy, Nghịch Ương cũng làm tổn thương nghiêm trọng đến linh hồn kim đan của Liêu Kiệt, ít nhất ngàn năm cũng không thể hồi phục.
Trận chiến kết thúc, ai thắng ai thua mọi người đều thấy rõ.Thánh Giới Thôn từ đầu mặt mày ai cũng lo lắng, cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên, giờ đây tất cả đều hưng phấn, lớn tiếng hô tên Nghịch Ương, chúc mừng thủ lĩnh chiến thắng.
“Liêu Kiệt, chúng ta đi.” Liêu Kiến sắc mặt âm trầm.Liêu Kiệt thì bị thương nặng, không còn sức chiến đấu.Trận này bọn họ đã thua.
“Liêu thành chủ, ngươi không thể cứ thế mà đi.Đừng quên chúng ta đã cá cược thế nào.” Hồng Quân cười lớn, khiến Liêu Kiến đang định rời đi phải dừng lại.Liêu Kiến hung hăng nhìn Hồng Quân.
“Trong năm trăm ngàn năm, Thánh Giới Thôn sẽ được an toàn.Về Lạc Phượng Thành, ta tuy là thành chủ, có thể đáp ứng ngươi, nhưng Lạc Phượng Thành không phải mình ta có thể quyết định.Ta phải bẩm báo với đại nhân trong thành, sau khi thương nghị xong ta mới trả lời ngươi được.Khi họ không phản đối, ta nhất định sẽ giao Lạc Phượng Thành lại cho các ngươi.”
“Nói vậy, vừa rồi các ngươi thề thốt, cá độ chỉ là nói suông?” Hồng Quân cười lạnh nói.Hắn và Nghịch Ương đưa ra từng ấy điều kiện cũng đã nghĩ đến việc Liêu Kiến sẽ phản bội lời hứa, nên hắn mới cố tình đưa ra lời thề.Chỉ tiếc Liêu Kiến tự mình thề thốt, nhưng giờ lại nói phải hỏi ý kiến người khác để trốn tránh.
“Ta – Liêu Kiến đã nói qua, không tính toán gì cả.Anh em ta có thể để lại Lạc Phượng Thành, nhưng ta chưa từng nói qua quyền hạn của bọn ta.” Liêu Kiến nói lớn, sau đó hừ lạnh: “Tiểu huynh đệ, trông ngươi lạ mặt, có phải người của Thánh Giới Thôn?”
Hồng Quân không thèm để ý đến ánh mắt giận dữ của Liêu Kiến: “Ta không phải người của Thánh Giới Thôn thì sao?”
“Không xong rồi.” Nghịch Ương thầm kêu lên trong lòng.Liêu Kiến cuối cùng cũng hỏi một câu khiến Nghịch Ương không biết phải làm sao.Và quả thật, Hồng Quân cũng không giấu giếm, nói mình không phải người của Thánh Giới Thôn.
“Không phải? Tốt lắm! Người đâu, bắt lấy tên tiểu tử này lại cho ta!” Liêu Kiến cười lớn.Hắn đã đoán được câu trả lời của Hồng Quân.Chỉ cần Hồng Quân không phải người của Thánh Giới Thôn, thì ngay cả Nghịch Ương và người của Thánh Giới Thôn cũng không dám làm gì, điểm này trước kia bọn họ đã có ước định.
“Dừng tay! Ai dám?” Nghịch Ương nổi giận gầm lên, bay đến trước người Hồng Quân.Người của Thánh Giới Thôn cũng vây quanh.Những kẻ phụng lệnh của Liêu Kiến chỉ biết giằng co bên ngoài, không thể lại gần Hồng Quân.
“Nghịch Ương thủ lĩnh, chúng ta đã hứa thì sẽ làm được.Các ngươi chỉ cần đợi một chút.Chỉ cần người trong thành đồng ý, tự nhiên sẽ giao thành cho các ngươi năm trăm nghìn năm.Tuy nhiên, tên tiểu tử kia dám đứng trước mặt ta mà buông lời hỗn láo, hắn đã khiêu chiến lòng tự tôn của người Thần Giới Thứ Nhất.Hy vọng các ngươi thấy rõ tình thế, không nên nhúng tay vào.” Liêu Kiến lạnh lùng nhìn Nghịch Ương.Những thuộc hạ của Liêu Kiến không dám tiến lên một bước nào, vì trong tình thế này, kẻ nào bước lên trước sẽ là kẻ chết trước.
“Ta bây giờ chính thức tuyên bố, người thanh niên này từ nay về sau là người của Thánh Giới Thôn.Mọi người có đồng ý không?” Thanh âm sang sảng của Nghịch Ương vang vọng khắp nơi.Người của Thánh Giới Thôn có nhiều người không nhận ra Hồng Quân, nhưng thấy hắn cùng Nghịch Ương đến đây, lại còn dũng cảm thách Liêu Kiến cá cược, nên cũng đồng ý cho Hồng Quân gia nhập Thánh Giới Thôn.
“Nghịch Ương lão ca, tâm ý của huynh ta xin ghi nhận.Nhưng mà muốn giết Hồng Quân ta, chỉ có hai kết cục.Ở chỗ này toàn là người đã chết một lần, kết cục thứ nhất là vĩnh viễn biến mất, kết cục thứ hai là vĩnh viễn không xuất hiện (có khác quái gì nhau đâu…).Ta cũng muốn xem cuối cùng ai có thể giết được ta?” Hồng Quân cười lớn, thanh âm tràn đầy ngạo khí và sát khí.
Đối với người của Thần Giới Thứ Nhất, Hồng Quân đã có ác cảm và không coi bọn vô sỉ này ra gì.Hôm nay, hắn lĩnh ngộ được Nghịch Thiên Nhất Kiếm, càng không coi người của Thần Giới Thứ Nhất ra gì.Trong tầng thứ bảy này không có thiên thần, mặc dù hắn là Hạ phẩm thần nhân, nhưng với Nghịch Thiên Nhất Kiếm cộng thêm nhị lưu Hồng Mông linh bảo, thì hoàn toàn có thể coi là cao thủ số một.
Ngạo khí của Hồng Quân khiến Nghịch Ương sững sờ.Từng là Nghịch Ương tiên đế, lão cũng có ngạo khí giống như Hồng Quân.Giờ thấy Hồng Quân có ngạo khí như vậy, khiến Nghịch Ương phảng phất thấy hình ảnh mình năm xưa.Lão không nhịn được vỗ vai Hồng Quân, ha ha cười lớn.
Liêu Kiến hôm nay thống suất từng này người muốn giết Hồng Quân là thực sự khó khăn.Nghịch Ương cũng biết Hồng Quân có năng lực kinh khủng thế nào, không thể nhìn hắn là Hạ phẩm thần nhân mà đánh giá được.Người của Liêu Kiến có thể rất đông, nhưng Hồng Quân muốn bảo vệ mình quả thật không khó.
“Nghịch Ương, chắc ngươi cũng nghe thấy rồi.Người ta không thèm nhận hảo ý của ngươi.Xin mời ngươi hãy tránh ra, nếu không đừng trách ta hủy bỏ lời thề trước đây.” Liêu Kiến trong lòng âm thầm cười.Hồng Quân làm như vậy có khi lại đem đến cho hắn những lợi ích.Liêu Kiến đã phân tích qua, trên người tên tiểu tử này có ba quyển trục trận pháp.Dâng lên cấp trên, không những tránh được tội mà có khi còn lập được công lớn.
“Tất cả mọi người tản ra, hãy xem tiểu huynh đệ của ta phát uy!” Nghịch Ương ha ha cười lớn, hướng phía xa bay đi.
Người của Thánh Giới Thôn lui ra.Nhanh chóng có mười người Hạ phẩm thần nhân cùng một người Trung phẩm thần nhân vây xung quanh Hồng Quân.Liêu Kiến cũng tiến lên vài bước.Trong mắt hắn, Hồng Quân là một người đã chết một lần.Cho dù Hồng Quân có sở hữu thần khí, thì với nhiều thần nhân như vậy, lại có thêm cả Trung phẩm thần nhân, chắc chắn Hồng Quân không có biện pháp.
Đáng tiếc, Liêu Kiến không biết, sau khi đến Thánh Giới Thôn, chỉ một chiêu Hồng Quân đã đánh thắng một Trung phẩm thần nhân.Hắn cũng không thể ngờ được, chính mình mới là người thất bại.
“Cùng lên đi.” Hồng Quân nhàn nhạt nói.Hơn mười người vây quanh mà hắn không hề sợ hãi, không những thế trên miệng còn nở một nụ cười nhạt.
“Lên!” Gã Trung phẩm thần nhân vừa ra lệnh, hơn mười thần nhân trong chớp mắt đều chuyển động.Cả mười người đều dùng tiên khí công kích Hồng Quân ở cự ly xa.Họ nhận được lệnh của Liêu Kiến là bắt buộc Hồng Quân phải chết, nên ra tay không hề lưu tình.
Quang mang rực rỡ, thân ảnh Hồng Quân nhất thời bị che lấp.Người của Thánh Giới Thôn ai nấy đều lo lắng cho Hồng Quân.Lần này, chỉ có Nghịch Ương mỉm cười, không một chút lo lắng.
Liêu Kiến nghi hoặc nhìn Nghịch Ương.Hắn cũng không rõ điều này.Cho dù tên tiểu tử kia có sở hữu thần khí, cũng không thể chịu được nhiều người như vậy vây công.
“Ầm! Ầm! Bùm!”
Liên tục bạo hưởng, thân thể Hồng Quân vẫn còn ở nguyên chỗ cũ.Chỉ là…trên người đã hiện lên thượng phẩm thần khí chiến y, trên tay có một cây kiếm nhỏ.
Còn về mấy gã thần nhân công kích Hồng Quân…chỉ còn biết trợn mắt há mồm nhìn hắn, không cam lòng rơi xuống đất…thân thể chậm rãi biến mất trên mặt đất.
Chỉ một kích, nhưng đã ngoài dự liệu của mọi người.Hơn mười người Hạ phẩm thần nhân công kích, còn chưa thấy đối thủ ra tay thì đã thấy…lăn ra chết.Trong lúc nhất thời, trong lòng Liêu Kiến cũng dâng lên một trận sợ hãi.
“Đại đội số ba, tất cả cùng lên giết chết tên tiểu tử kia!” Liêu Kiến lớn tiếng ra lệnh cho quân đội của Lạc Phượng Thành đi giết một người – Hạ phẩm thần nhân.Khi bọn chúng bay lên, những người dưới mặt đất trên mặt hiện rõ sự lo lắng cho Hồng Quân.Đối với họ, hình như Hồng Quân không phải Hạ phẩm thần nhân, mà là…Thiên thần.
Đại đội thần nhân bao gồm một vạn người.Càng nhiều người thì có nghĩa sẽ có nhiều cao thủ.Vừa rồi hơn mười người vừa chết, nhưng chỉ là một nửa của tiểu đội.Cái mà bọn họ kinh dị nhất chính là không hiểu vì sao hơn mười người đó lại chết.Giờ này, trong lòng Liêu Kiến đối với gã Hạ phẩm thần nhân này không còn ý khinh thường, chỉ còn một chút gì đó như…sợ hãi.Chính vì thế, hắn ra lệnh cả một đại đội bao gồm một vạn thần nhân vây công Hồng Quân.
“Trận thế công kích, trung đội số hai, trung đội số năm, trung đội số chín…phía trước hợp kích, các trung đội còn lại chuẩn bị.” Liêu Sơn – Thượng phẩm thần nhân – đại đội trưởng ra lệnh.Liêu Sơn cũng chính là đường đệ (em họ) của Liêu Kiến.Tất cả những cấp cao của Lạc Phượng Thành đều nằm trong tay Liêu gia.
Ba ngàn thần nhân lập tức bay lên.Chừng ấy thần nhân cũng không dám tiến tới gần Hồng Quân, toàn bộ lựa chọn công kích từ xa.Mà ba vạn thần nhân cùng lúc công kích thì ngay cả cao thủ như Nghịch Ương hay Liêu Kiến cũng không dám nghênh chiến trực diện.Trong khi Hồng Quân chỉ là một Hạ phẩm thần nhân.Người của Thánh Giới Thôn chỉ còn biết nhắm mắt, không đành lòng nhìn.

☀️ 🌙