Chương 108 Yên Ổn

🎧 Đang phát: Chương 108

Đại chiến Cửu Vực thành khép lại, Mục Trần một chưởng san bằng hài cốt Liễu Kinh Sơn.Tin tức chấn động này lan nhanh như bão táp, càn quét khắp Bắc Linh cảnh.
Toàn bộ Bắc Linh cảnh chìm trong cơn địa chấn.
Bất cứ ai nghe kể về trận chiến kinh thiên kia đều không khỏi trợn mắt há mồm, tâm thần rung chuyển.
Dung Thiên cảnh!
Cảnh giới mà Bắc Linh cảnh từ trước đến nay chưa từng ai chạm tới.
Thế mà giờ đây, cường giả Dung Thiên cảnh đầu tiên vừa xuất hiện, chưa kịp phô trương uy thế đã bị một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa đánh cho tan xương nát thịt!
Không ai dám tin vào kết quả nghịch thiên này, người nghe còn bán tín bán nghi, huống chi là người chứng kiến tận mắt.Họ vẫn còn run rẩy trước sức mạnh hủy diệt của vị thiếu chủ Mục vực kia.
Mục Trần, cái tên này từ đây vang danh khắp ngõ ngách Bắc Linh cảnh.Theo đó, danh vọng Mục vực cũng phình to như thổi, nghiễm nhiên vượt mặt Liễu vực, trở thành thế lực đệ nhất Bắc Linh cảnh.
Còn Liễu vực, dã tâm bấy lâu nay tan thành mây khói, hứng chịu đả kích chí mạng.Mục Phong vốn muốn thừa cơ diệt cỏ, nhưng cuối cùng lại không thành.
Một mặt, Liễu vực tuy mất Liễu Kinh Sơn, nhưng vẫn còn tàn dư chiến lực.Mặt khác, các vực chủ khác không đồng lòng.Đại hội Cửu Vực lần này, Mục vực nhờ Mục Trần mà danh tiếng lên như diều gặp gió, các thế lực khác e ngại Mục vực trỗi dậy, nếu liên thủ diệt Liễu vực, kẻ hưởng lợi lớn nhất chẳng phải là Mục vực hay sao?
Liễu vực may mắn sống sót, nhưng tổn thất không hề nhỏ.Một nửa lãnh thổ bị cắt cho Mục vực, thêm vào đó là vô số khoản bồi thường, bòn rút đến kiệt quệ tài chính, khiến Liễu vực gần như khuynh gia bại sản.
Thiên hạ đồn thổi, Liễu vực nay chẳng khác nào con chuột chết trôi sông.Những cường giả từng đầu quân cho Liễu vực nay sợ vạ lây mà bỏ đi, khiến Liễu vực nguyên khí đại thương, càng thêm thảm hại.Dù có nghiến răng nghiến lợi, Liễu vực cũng chỉ biết nuốt hận vào lòng.Mất đi Liễu Kinh Sơn, lại đắc tội nhiều thế lực, Liễu vực đã không còn là thế lực số một Bắc Linh cảnh nữa rồi.
Tương lai không xa, Liễu vực có lẽ sẽ ngày càng suy yếu, thậm chí đến một ngày nào đó hoàn toàn biến mất khỏi bản đồ.
Quả đắng này, Liễu vực chỉ còn cách ngậm ngùi nuốt trôi.
Đại chiến Cửu Vực thành không chỉ chôn vùi Liễu Kinh Sơn, mà còn vùi lấp cả dã tâm và mưu đồ của hắn….Bóng tối này sẽ còn ám ảnh Liễu vực dài dài.
Trong khi cả Bắc Linh cảnh rung chuyển vì Đại hội Cửu Vực, Mục Trần vẫn hôn mê bất tỉnh.Ngay cả Mục Phong cũng bó tay với tình trạng của hắn.Lão từng thử truyền linh lực vào cơ thể hắn, nhưng kinh ngạc thay, linh lực vừa vào đã tan biến không dấu vết, như thể lão mất hoàn toàn liên hệ với linh lực của mình.Sau vài lần vô vọng, lão đành buông xuôi.
Nhưng cũng không đáng ngại, Mục Trần tuy hôn mê nhưng sắc mặt dần hồng hào, có lẽ thương thế đang tự hồi phục, chỉ là tốc độ quá chậm mà thôi…
Sự chậm chạp ấy kéo dài…nửa tháng, Mục Trần mới tỉnh lại.
Trong căn phòng ấm áp, đôi mắt Mục Trần khẽ rung động, từ từ hé mở.Một tia nắng yếu ớt xuyên qua cửa sổ chiếu vào mắt khiến hắn hơi nhói.
Cơn nhói tan đi, mắt dần thích nghi với ánh sáng, hắn hoàn toàn tỉnh giấc.
Trước mắt là khung cảnh quen thuộc.Đây là phòng riêng của hắn, vậy là đã về Mục vực rồi.
Ký ức ùa về, cổ họng khô khốc, đầu óc dần thanh tỉnh.Hắn chống tay lên giường, định ngồi dậy, bỗng cảm nhận được một mái tóc mềm mại, mát rượi trên mu bàn tay.Hắn ngẩn người nhìn xuống, bắt gặp một gương mặt xinh đẹp, kiều diễm quen thuộc đang gục đầu bên giường ngủ say.
– Thiên Nhi tỷ?
Mục Trần ngạc nhiên, sao nàng lại ở đây?
Cô gái dường như nghe thấy tiếng hắn, mơ màng mở mắt, nhìn chằm chằm vào Mục Trần.
Thấy hắn tỉnh lại, đôi mắt nàng bừng sáng, mừng rỡ:
– Mục Trần, ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi!
Mục Trần mỉm cười, cố gắng ngồi dậy.Đường Thiên Nhi đỡ lấy hắn, đặt một chiếc gối sau lưng cho hắn dựa.
Mục Trần nhìn cô gái đang chăm sóc mình, mái tóc mềm mại thoang thoảng hương thơm khẽ chạm vào mặt hắn, khiến hắn nhột nhạt, càng thêm tươi cười.
– Làm gì đó?
Đường Thiên Nhi thấy nụ cười khó hiểu của hắn, bỗng hờn dỗi.
– Hiếm khi được đại tiểu thư Đường gia chăm sóc như thế này.
Mục Trần cười đáp.
Đường Thiên Nhi đỏ mặt, chu môi:
– Ai thèm! Tại cha ta dạo này cứ bận bàn chuyện làm ăn với Mục thúc, ta ở nhà một mình chán quá nên đi theo chơi, mà Mục thúc lại không có thời gian chăm sóc ngươi, nên mới bảo ta qua trông chừng thôi.
Mục Trần cười, không muốn tranh cãi với nàng, hơn nữa hắn đang rất yếu, thương thế quá nặng.
– Ta đi lấy nước cho ngươi.
Đường Thiên Nhi dịu dàng nói, xoay người bước đi.
Mục Trần nhìn theo bóng lưng Đường Thiên Nhi, mới chậm rãi nhắm mắt, tập trung tinh thần vào cơ thể.Kinh mạch đã được chữa trị khá nhiều trong thời gian hôn mê, nhưng quang luân linh lực trong khí hải lại ảm đạm, linh lực thì ít ỏi và loãng, có lẽ phải tu luyện một thời gian mới có thể phục hồi.
Mục Trần chuyển sự chú ý sang một nơi khác trong khí hải, nơi đó có đóa hoa Mandala vẫn nở rộ tươi tắn như cũ, Cửu U Tước thì ủ rũ như gà rù, hắc viêm trên bộ lông vô cùng nhạt nhòa, xem ra không chỉ Mục Trần bị thương, mà ngay cả nó cũng bị ảnh hưởng nặng nề.
Cửu U Tước dường như nhận ra Mục Trần, nó hé mắt, nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng, một ý niệm trào phúng truyền đến:
– Ngươi đúng là mạng lớn, như vậy mà cũng sống sót được.
Mục Trần cười, không để bụng lời chế nhạo của Cửu U Tước, chân thành nói:
– Lần này đa tạ ngươi.
Cảm nhận được sự chân thành của hắn, Cửu U Tước có chút không tự nhiên, ý niệm vẫn lạnh lùng, nhưng không còn quá xa cách:
– Cảm tạ gì chứ, ta không giúp không công đâu, nhớ kỹ những gì đã hứa, nếu ngươi dám nuốt lời, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt.
– Yên tâm đi, lời hứa của ta nặng tựa ngàn cân, ta sẽ không luyện hóa ngươi, đợi đến khi ngươi có thể rời đi, đi hay ở tùy ngươi.Mặt khác, điều kiện mà ngươi nói ta cũng sẽ cố gắng hết sức, chỉ là ta vẫn chưa biết nó là gì?
Nghe Mục Trần nhắc đến chuyện đó, đôi mắt Cửu U Tước dường như sáng lên, nó ngập ngừng hỏi:
– Ngươi sẽ đến Bắc Thương Linh Viện chứ?
– Ừ.
– Ngươi phải giúp ta lấy một thứ ở Bắc Thương Linh Viện.
– Thứ gì?
– Bắc Thương Linh Viện có một pho tượng thần thú thượng cổ, tên là Bắc Minh Long Côn.Tinh huyết bên trong pho tượng có huyết mạch thần thú thượng cổ, ta muốn có được nó để làm nguyên liệu thúc đẩy thức tỉnh huyết mạch thần thú trong cơ thể, hoàn thành bước cuối cùng để tiến hóa, trở thành thần thú.
– Bắc Minh Long Côn…
Mục Trần giật mình kinh hãi.Đó là loài sinh vật đáng sợ được xếp vào hàng thần thú trong Vạn Thú Lục! Cửu U Tước muốn hắn đi lấy tinh huyết kia, chẳng phải đánh giá hắn quá cao rồi sao?
– Yên tâm, tinh huyết Bắc Minh Long Côn tuy trân quý, nhưng lấy đi một chút cũng không gây hại gì cho nó, Bắc Thương Linh Viện hẳn là có dự trữ, ngươi cứ nghĩ cách đi, ta tin ngươi có thể làm được.
Cửu U Tước truyền ý niệm đến.
Mục Trần cười khổ:
– Ta sẽ cố hết sức.
Cửu U Tước gật đầu.Bắc Minh Long Côn rất phiền phức, ngay cả khi ở trạng thái mạnh nhất, nó cũng không địch lại được, trừ khi nó tiến hóa thành Cửu U Minh Tước, hoàn toàn thức tỉnh huyết mạch thượng cổ Bất Tử Điểu, mới có khả năng áp chế được.
Vì vậy, hiện tại nó chỉ có thể đặt hy vọng vào Mục Trần.Nếu hắn thể hiện tốt ở Bắc Thương Linh Viện, biết đâu sẽ có cơ hội lấy được tinh huyết đó.
– Sắp tới ta cần tĩnh dưỡng, đừng nghĩ đến chuyện mượn sức mạnh của ta nữa, tự lo cho cái mạng nhỏ của ngươi đi, cố gắng đừng chết sớm quá.
Cửu U Tước nhắc nhở.
Mục Trần bất đắc dĩ gật đầu.Thật ra, hắn cũng không dám nghĩ đến việc mượn sức mạnh đó nữa, vì cái giá phải trả quá đắt.Nếu không phải lần này bị Liễu vực dồn vào đường cùng, hắn cũng không làm trò chó cùng rứt giậu như vậy.
Sau khi nói chuyện với Cửu U Tước, Mục Trần đưa tinh thần trở lại, mở mắt ra, thấy Đường Thiên Nhi đẩy cửa bước vào, tay cầm một chén nước.
– Ta hôn mê bao lâu rồi?
Mục Trần nhận lấy chén nước, hỏi.
– Khoảng nửa tháng.
Đường Thiên Nhi đáp.
Mục Trần phun cả ngụm nước vừa uống vào, tròn mắt.Không ngờ lại hôn mê lâu đến vậy, xem ra việc mượn sức mạnh của Cửu U Tước quá bá đạo.
– Đúng rồi…nửa tháng…chẳng phải trễ hẹn đến Bắc Thương Linh Viện rồi sao?
Mục Trần giật mình hỏi.
– Gấp gì chứ? Còn năm ngày nữa.
Đường Thiên Nhi trừng mắt nhìn Mục Trần.
Mục Trần nghe vậy mới thở phào, nếu vì hôn mê mà trễ hẹn đến Bắc Thương Linh Viện thì thật là tai họa.
– Hừ, chẳng phải ngươi muốn sớm đến Bắc Thương Linh Viện để không ai làm phiền ngươi đó chứ?
Đường Thiên Nhi lạnh lùng hừ giọng.
– Đâu có, Thiên Nhi tỷ xinh đẹp thế này, dù ở Vạn Hoàng Linh Viện cũng là tuyệt sắc giai nhân hàng đầu.Vạn Hoàng Linh Viện toàn nữ, mà năm linh viện thường xuyên giao lưu, chẳng phải khiến đám nam sinh các học viện khác mê mẩn thần hồn điên đảo hay sao? Đến lúc đó ta cầu xin tỷ đến làm phiền, có lẽ người ta cũng không vui đâu.
Mục Trần cười nói.
Đường Thiên Nhi khúc khích cười, hếch mặt hất cằm:
– Ngươi nói đúng, trong năm đại linh viện kia, tuấn kiệt trẻ tuổi nhiều vô kể, đến lúc đó nếu ta thích người khác, ai thèm để ý đến ngươi.
Nàng dứ nắm đấm về phía Mục Trần, nói tiếp:
– Hơn nữa ngươi đừng vội đắc ý, ta nhất định sẽ tu luyện chăm chỉ ở Vạn Hoàng Linh Viện, khi gặp lại sẽ cho ngươi nếm mùi lợi hại của bổn tiểu thư! Thôi, ta đi gọi Mục thúc qua đây, ngươi nghỉ ngơi thêm chút đi.
Đường Thiên Nhi nói xong, mỉm cười đầy ẩn ý nhìn Mục Trần.Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, mang theo tiếng cười trong trẻo rời khỏi phòng.
Mục Trần nhìn theo bóng hình xinh đẹp của nàng, bất giác hít sâu một hơi, khép mắt lại, siết chặt hai tay.
Bắc Thương Linh Viện, thật đáng mong chờ!

☀️ 🌙