Đang phát: Chương 108
Không khí hòa thuận, lòng ta ấm áp lạ thường.Ta cười nói:
– Tư Ngõa huynh quá lời rồi, với bản lĩnh của huynh, ta sao dám đối địch.
Tư Ngõa ngẩn người, đáp:
– Trường Cung, đây là lần đầu đệ gọi ta một tiếng “huynh trưởng”.
Ta thở dài, thành thật:
– Tư Ngõa đại ca, nói thật, lúc đầu gặp huynh, ta có chút ác cảm.Ta và sư phụ huynh, Đôn Vu tiền bối, cũng từng có khúc mắc.Nhưng sau vài ngày chung sống, ta nhận ra huynh không phải hạng người gian tà, hơn nữa, chúng ta còn có nhiều điểm tương đồng, trở thành bằng hữu là chuyện đương nhiên.Huynh lại lớn hơn ta vài tuổi, gọi huynh là đại ca, chẳng phải lẽ thường sao? Ha ha!
Tư Ngõa gật đầu, ánh mắt tràn đầy cảm xúc:
– Tốt! Ta nhận đệ làm huynh đệ.Thực ra, Đôn Vu sư phụ ủng hộ Đặc Y công tước có nỗi khổ riêng, ta không tiện nói ra, sau này đệ sẽ hiểu.Nhưng ta có thể khẳng định, Đôn Vu sư phụ là một người chính trực.
Ta cười lớn, vỗ vai Tư Ngõa:
– Ta tin huynh! Từ nay về sau, chúng ta chính thức là huynh đệ!
Ta siết chặt tay Tư Ngõa, cảm xúc dâng trào.
Hậu thế đánh giá Quang Chi Tử, phần lớn cho rằng, thành công của hắn đến từ sự ủng hộ của vô số bằng hữu, huynh đệ chí cốt.
Đến tối, mọi người mới tỉnh giấc.Mộc Tử đề nghị:
– Chúng ta vất vả một chặng đường dài, trải qua bao khó khăn, chẳng lẽ lại tay trắng trở về?
Ta đương nhiên ủng hộ vô điều kiện.Cuối cùng, cả nhóm nhất trí thông qua kế hoạch.Sau khi thay đồ, ăn qua loa tại tửu điếm, chúng ta ra ngoài dạo chơi.
Vũ Lai thành tuy không quá phồn hoa, nhưng cũng là một thành thị tầm trung, hàng hóa đa dạng phong phú.Mộc Tử và Hải Nguyệt là nữ nhân, hai người họ kết bạn, hết sà vào cửa hàng này đến cửa hàng khác, chọn lựa đủ thứ.Ba gã đàn ông chúng ta lẽo đẽo theo sau, chẳng mấy chốc, trên người ta đã chất đầy vô số túi lớn nhỏ.Trong đó có cả đồ của Hải Nguyệt.Vốn dĩ có thể nhét vào không gian giới chỉ, nhưng Mộc Tử sợ lẫn lộn nên ta đành phải mang vác tất cả.
Thấy Tư Ngõa và Mã Khắc cười trộm, ta liền nảy ra một ý.Ta trút hết đồ của Hải Nguyệt lên người Mã Khắc.Hắc hắc! Hắn dám phản đối sao? Dù hắn có phản đối cũng vô dụng! Điều khiến ta vui nhất là Hải Nguyệt dù phát hiện ra Mã Khắc đang mang đồ của mình cũng không hề phản đối.Nàng mua thêm gì lại đưa cho ta, rồi từ tay ta tự nhiên chuyển sang cho Mã Khắc.
Tuy nhiên, ta không cảm thấy Mã Khắc vui vẻ chút nào.Nhân lúc hai nàng đang chọn hàng, ta hỏi nhỏ:
– Hải Nguyệt chấp nhận cho huynh mang đồ của nàng, huynh không vui sao?
Mã Khắc cười khổ:
– Lão đại, không phải ta không vui, mà là không dám vui.Sau bao nhiêu năm, ta hiểu rằng hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn.Ta sợ một lần nữa gục ngã.
Hắn nói cũng có lý.Hắn vừa mới thoát khỏi ám ảnh về Hải Nguyệt, nếu chuyện cũ lặp lại, thật khó để vực dậy tinh thần.
Ta vỗ vai hắn, an ủi:
– Huynh đệ, còn nhớ câu “tùy duyên” chứ?
Ba gã đàn ông chúng ta đã mệt mỏi rã rời, nhưng Mộc Tử và Hải Nguyệt vẫn tràn đầy năng lượng.Đây có lẽ là bản năng của phụ nữ.Ta không chịu nổi nữa, kêu lên:
– Mộc Tử, chúng ta nghỉ ngơi một chút được không? Muội xem ta thành cái dạng gì rồi đây, trên người không còn chỗ trống nào nữa!
Mộc Tử quay lại nhìn ta, kinh ngạc thốt lên khi thấy một cái giá di động chất đầy túi xách, che khuất cả thân hình ta:
– Ta mua nhiều vậy sao? Thôi được, chúng ta quay về.
Vạn tuế! Cuối cùng cũng được giải thoát! Ta và Mã Khắc đồng thời thở phào nhẹ nhõm.Tư Ngõa hả hê nói:
– Ít nhất vẫn còn một người nhàn nhã! Ha ha!
Chúng ta không còn sức để so đo với hắn, chỉ mong nhanh chóng trở về tửu điếm.
Trải qua bao gian nan vất vả, cuối cùng chúng ta cũng về đến tửu điếm.Ta vứt hết đồ đạc của Mộc Tử vào phòng nàng, đặt mông xuống ghế nghỉ ngơi.Mã Khắc cũng để đồ của Hải Nguyệt ở cửa phòng nàng rồi im lặng ngồi xuống ghế sofa cùng ta.
Mộc Tử tiến lại gần, hỏi:
– Trường Cung, huynh mệt lắm à?
Ta thở hổn hển:
– Đúng vậy, tay ta không nhấc lên nổi nữa rồi.Sau này chắc ta không thể đi mua sắm với muội được nữa, thật sự là quá sức chịu đựng.
Nghe ta nói vậy, Mộc Tử nhíu mày:
– Huynh nói cái gì? Đi với muội phiền phức lắm sao?
Thấy nàng nổi giận, ta vội vàng nắm tay nàng, cười nịnh:
– Vừa rồi ta nói sai, tại vì ta hơi mệt nên đầu óc lú lẫn.Ý ta là sau này ta nhất định phải đi mua sắm với muội thường xuyên hơn, như vậy mới có thể mở mang kiến thức.Hắc hắc!
Mộc Tử từ giận chuyển sang vui vẻ, nói:
– Vậy mới đúng chứ.Để muội xoa bóp tay cho huynh nhé.
Bây giờ ta mới nhận ra sự mệt mỏi hôm nay không hề vô ích.Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của Mộc Tử xoa bóp cánh tay ta, thoải mái đến mức ta muốn rên lên.Thật là tuyệt vời! Bây giờ từ tận đáy lòng, ta muốn đi mua sắm cùng nàng.
Mã Khắc bên cạnh nhìn chúng ta tình tứ, lắc đầu rồi trở về phòng nghỉ.Hải Nguyệt thấy vẻ mặt buồn bã của Mã Khắc, thân thể thoáng run lên.
Ta kéo Mộc Tử lại gần, thì thầm:
– Chúng ta ghé phòng muội một chút được không? Ta muốn xem lúc nãy muội mua những gì.
Mộc Tử nhìn ta một cái, nói:
– Đến phòng muội thì được, nhưng huynh không được có ý đồ xấu xa gì đâu đấy.
Tiêu rồi! Lại bị nàng nhìn thấu tâm tư.Ta ngượng ngùng đáp:
– Được.
Ta ngồi bệt trong phòng Mộc Tử, giúp nàng sắp xếp đồ đạc.Mộc Tử đứng một bên chỉ huy ta để món này ở đâu, món kia sắp xếp chỗ nào.
Ta mơ màng chuyển đồ qua lại như một cái máy.Không biết qua bao lâu, ta không thấy đồ đạc trước mặt nữa.Ta trợn tròn mắt, đồ đạc đã được dọn dẹp xong hết rồi.Mộc Tử đang ở trên giường đọc sách ma pháp.Ta ngồi lên giường nàng, vòng tay ôm lấy nàng.
Mộc Tử giật mình đẩy tay ta ra, nói:
– Huynh làm gì vậy? Đồ đạc dọn xong hết rồi à?
