Đang phát: Chương 1077
“Tại hạ Hàn Lập, có hẹn với Bạch tiên tử, đến đây bái kiến.” Hàn Lập ung dung đáp lời.
“Ồ, ra là Hàn huynh! Bạch tiên tử…ý huynh là sư muội Bạch Dao Di?” Gã tu sĩ họ Nhâm ngẫm nghĩ một hồi, rồi giật mình hỏi.
“Không sai, chính là Bạch đạo hữu.” Hàn Lập không lộ chút biểu cảm nào, đáp.
“Vậy thì thật trùng hợp! Ta cũng đang định tìm sư muội.Chi bằng Nhâm mỗ dẫn đường cho đạo hữu?” Ánh mắt gã tu sĩ họ Nhâm chợt lóe, nhưng ngoài mặt vẫn vô cùng nhiệt tình nói.
Hàn Lập thần sắc bất động, nhưng trong lòng thầm thấy kỳ lạ.Đang định tìm lời đáp lại thì từ phía chân trời xa xăm, một đạo hồng quang chợt lóe lên, bay thẳng về phía Thạch Vân.
“Là Truyền Âm phù của Bạch sư thúc!” Thạch Vân vội chụp lấy đạo hỏa mang, rồi giải thích.
Hàn Lập nuốt lời định nói vào bụng.
Sau khi Thạch Vân dùng thần thức dò xét hỏa mang, liền cung kính nói với Hàn Lập: “Hàn tiền bối, Bạch sư thúc nghe tin tiền bối đến, vô cùng mừng rỡ, đã xuất quan.Mời tiền bối đến Bạch Ngưng Các gặp mặt.”
“Bạch Ngưng Các! Thạch Vân, ngươi cứ lo việc của mình đi.Hàn đạo hữu, chúng ta đi thôi.” Gã tu sĩ họ Nhâm không chút do dự mở lời.
Thạch Vân nghe vậy, không hề phản đối.
Hàn Lập khẽ nhíu mày, nhưng không tiện từ chối, đành gật đầu: “Vậy làm phiền Nhâm huynh.”
“Ha ha, ta và Bạch sư muội tình như thủ túc, đạo hữu là hảo hữu của sư muội, tất nhiên cũng là bằng hữu của Nhâm mỗ.Mời đạo hữu!” Gã tu sĩ họ Nhâm khách khí nói, rồi hóa thành một đạo xích hồng phi độn dẫn đường phía trước.Hàn Lập cũng không khách sáo, theo sát phía sau.
“Đạo hữu lần đầu đến Tiểu Cực Cung?” Gã tu sĩ họ Nhâm vừa bay vừa hỏi.
“Tại hạ quả thật lần đầu đến Bắc Minh Đảo.Quý cung quả không hổ danh là đệ nhất tông môn ở bắc địa, khí thế thật phi phàm!” Hàn Lập cười nhạt đáp.
Nghe Hàn Lập khen, gã tu sĩ họ Nhâm không khỏi lộ vẻ đắc ý.
“Hàn huynh quá khen.Nếu không phải nơi đây hẻo lánh, muốn phát dương quang đại như Chính Ma thập đại tông môn cũng không phải chuyện khó.Đúng rồi, Bạch sư muội từ sau lần xuất môn gần mười năm trước, thời gian còn lại đều bế quan.Hàn huynh quen biết Bạch sư muội là trong lần xuất quan này sao? Mà đạo hữu thần thông quảng đại, không biết xuất thân từ tông môn nào? Nói thật với đạo hữu, Nhâm mỗ tuy ở nơi cực bắc xa xôi, nhưng thường du ngoạn khắp Đại Tấn, đối với những đồng đạo nổi danh cũng biết ít nhiều.” Gã ta vòng vo một hồi, cuối cùng cũng lộ ý định dò hỏi lai lịch của Hàn Lập.
Hàn Lập hơi cảnh giác.
“Tại hạ không phải người Đại Tấn, đạo hữu không biết cũng là chuyện thường.Bạch tiên tử hẳn là biết chút ít.” Hàn Lập nhìn đối phương, cười như không cười đáp.
“À, thì ra là vậy! Ta còn thắc mắc sao một tu sĩ cao giai như Hàn huynh lại chưa từng nghe danh ở Đại Tấn.” Nhâm Bích nghe ra ý không vui trong lời Hàn Lập, cười khan hai tiếng, không hỏi thêm gì nữa.Dù sao biết được đối phương không phải tu sĩ Đại Tấn cũng coi như có chút thu hoạch.
Lúc này, hai người bay đến lối vào băng thành, hào quang tắt lịm, cùng hạ độn quang xuống.Phía trên băng thành tỏa ánh sáng mờ ảo, bao phủ cả khu vực, hẳn là một loại cấm chế cực kỳ lợi hại.
Đứng dưới băng thành, Hàn Lập mới thực sự cảm nhận được vẻ diễm lệ của nơi này.
Bức tường băng cao hơn ba mươi trượng thoạt nhìn không quá cao, nhưng lại trong suốt đến mức khiến người ta mê mẩn.Cảnh tượng kỳ lạ này khiến người ta không tự chủ được mà bị thu hút.Càng khiến người ta kinh thán là cả bức tường băng không phải ghép từ những khối băng nhỏ, mà là một khối băng khổng lồ được điêu khắc tinh xảo, không hề có một vết nối nào.
Ở cửa thành, có hơn mười tu sĩ mặc bạch phục đang đứng gác.Linh thú canh giữ nơi này là một loại tuyết vượn chuyên sinh sống ở vùng cực hàn.Tuy cấp bậc không cao, nhưng chúng thông minh dị thường và dễ thuần hóa, nên được nhiều tu sĩ ở bắc địa nuôi dưỡng.
Nhưng tuyết vượn ở đây có chút khác biệt so với bình thường.Chúng không chỉ to lớn hơn nhiều so với tuyết vượn bình thường, mà yêu khí trên người cũng đạt tiêu chuẩn yêu thú cấp bốn cấp năm, gần tương đương với một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, khiến Hàn Lập không khỏi liếc nhìn vài lần.
Xem ra Tiểu Cực Cung xưng bá bắc địa, ắt hẳn có bí thuật độc đáo trong việc thuần dưỡng tuyết vượn.
Tu sĩ ở cửa thành vừa thấy Nhâm Bích đến, liền vội vàng đứng sang hai bên, cung kính hô vang: “Sư thúc tổ!” Nhâm Bích thậm chí không thèm liếc mắt, chỉ hừ nhẹ một tiếng, nghênh ngang bước vào.Những tu sĩ kia thấy Hàn Lập lạ mặt, nhưng lại đi cùng sư thúc tổ, tự nhiên không dám hỏi nhiều.
Nhưng khi Hàn Lập bước qua mấy con tuyết vượn, dị biến đột ngột xảy ra.Mấy con yêu thú đột nhiên phát ra tiếng ô ô, rồi lộ vẻ kinh hoàng, liên tục lùi về phía sau.
Mấy tên tu sĩ kinh hãi, vội vàng dùng thú ngữ răn dạy, nhưng chúng căn bản không để ý, ôm đầu cuộn tròn lại, bộ dạng vô cùng sợ hãi Hàn Lập.
Thấy cảnh này, Nhâm Bích khẽ “Ồ” một tiếng, liếc nhìn Hàn Lập, lộ vẻ cổ quái và nghi hoặc: “Đạo hữu mang theo vượn linh thú cao giai? Tuyết vượn này tuy không quá hữu dụng, nhưng linh giác đối với đồng loại lại cực kỳ mẫn tuệ.Có thể khiến chúng sợ hãi đến vậy, linh thú của đạo hữu hẳn có lai lịch không nhỏ.”
“Vượn linh thú? Tại hạ đúng là có mang theo một con, nhưng nó không có tác dụng gì lớn, rất ít khi dùng đến.” Hàn Lập nghe vậy, hiểu ngay rằng mấy con tuyết vượn hẳn là phát hiện ra Đề Hồn Thú trong túi linh thú nên mới sợ hãi như vậy.Hắn không để ý, thuận miệng đáp lời, cũng không có ý định gọi Đề Hồn Thú ra.
Nhâm Bích mỉm cười, không truy hỏi thêm.
Hai người cứ vậy tiến vào băng thành.Đường xá trong băng thành thẳng tắp và rộng lớn.Mặt đất cũng phủ đầy băng tuyết trắng xóa như ở ngoài cửa thành.Xa xa nhìn lại, trên đường không có nhiều người, đa phần là tu sĩ cấp thấp mặc phục sức hai màu vàng trắng.Hai bên đường, nhà cửa được xây dựng chỉnh tề.Gọi đây là thành thị, chi bằng gọi là một tòa bảo thành thì thích hợp hơn.
Hàn Lập chưa kịp nhìn kỹ, Nhâm Bích đã hóa thành độn quang, bay thẳng về phía ngọn núi khổng lồ phía trước.Hàn Lập khẽ động thần sắc, không nói gì, lặng lẽ phi độn theo.Không lâu sau, hai người hạ xuống một đài băng ngay trên sườn núi.
“Phía trước, Hàn huynh đành phải đi bộ lên núi.Từ đây trở lên thuộc phạm vi nội cung.Nhâm mỗ tuy là trưởng lão nội cung, nhưng cũng phải tuân thủ môn quy.” Nhâm Bích cười giải thích với Hàn Lập.
Hàn Lập khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Rồi hai người cùng nhau bước lên những bậc thang băng trong suốt, chậm rãi tiến về phía trước.
Đệ tử có tư cách tiến vào nội cung Tiểu Cực Cung hiển nhiên không nhiều.Dọc đường chỉ gặp vài người.Những người này vừa thấy Nhâm Bích, đều cung kính chào hỏi.Đối với đám đệ tử nội cung này, sắc mặt vị trưởng lão Tiểu Cực Cung này khác hẳn so với lúc ở ngoài cửa thành.
Hàn Lập để ý, phát hiện những tu sĩ nội cung này, bất kể tu vi cao thấp, tư chất đều hơn người.Hơn nữa, với kiến thức về trận pháp của Hàn Lập, hắn nhận ra ít nhất ba bốn nơi có cấm chế lợi hại đến mức khiến hắn phải rùng mình.Xem ra Tiểu Cực Cung hẳn là có ít nhất một trận pháp đại sư cấp tông sư.Điều này khiến Hàn Lập càng thêm hứng thú với Tiểu Cực Cung, thầm nghĩ sẽ tìm cơ hội trao đổi về trận pháp với vị đại sư này.
Đang suy nghĩ, Nhâm Bích dẫn Hàn Lập rẽ đông rẽ tây mấy lần, cuối cùng đến một con đường nhỏ hẻo lánh.Đi thêm một đoạn nữa thì đến một vách băng cao mấy trăm trượng.
Hàn Lập nhìn vách băng, khẽ nhướng mày, trong mắt lộ vẻ ngạc nhiên.
Đúng lúc này, Nhâm Bích vung tay, một tấm ngọc bài ngân quang lóng lánh bay ra.Ánh sáng bạc từ ngọc bài cuộn trào, chợt lóe rồi nhập vào vách băng, biến mất không dấu vết.
Một lát sau, vách băng rung lên, ở giữa chậm rãi tách ra, lộ ra một thông đạo rộng khoảng hai trượng.
Nhâm Bích quay đầu giải thích với Hàn Lập: “Những kiến trúc cung điện trên đỉnh núi kia thực chất chỉ là nơi tu luyện của đệ tử cấp thấp trong nội cung.Đệ tử cao giai chân chính đều ở phía sau vách băng, trong Hàn Ly Bí Cảnh.Nơi đó mới thực sự là Tiểu Cực Cung.Nếu không phải Hàn huynh là hảo hữu của Bạch sư muội, Nhâm mỗ gan lớn đến đâu cũng không dám tùy tiện dẫn người ngoài vào.”
Hàn Lập nghe thấy lời Nhâm Bích có ý lấy lòng, ngoài mặt cười nhạt đáp lễ, nhưng trong lòng không cho là đúng.
Cái gọi là Hàn Ly Bí Cảnh này, e rằng không ít tu sĩ ở bắc địa biết đến, đã chẳng còn là bí mật gì.Nếu không, Bạch Dao Di sao lại trực tiếp gọi mình đến đây? Gã này sao lại dễ dàng đưa mình vào cấm địa như vậy?
Thực ra, rõ ràng là gã này chưa từng quen biết mình.Bây giờ vừa gặp đã ra sức muốn kết giao.Điều này khiến Hàn Lập không khỏi nghi hoặc, trong mắt tăng thêm vài phần cảnh giác.Nhưng đối phương đã mời vào, Hàn Lập cũng không khách sáo, cùng gã sánh vai bước vào thông đạo.
Thông đạo không quá dài, chỉ hơn trăm trượng.Sau khi Hàn Lập bước ra, đảo mắt nhìn phía trước, vẫn không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.Nơi đây là một sơn cốc khép kín, bốn phía là vách đá bao quanh.Khắp nơi là kỳ hoa dị thảo, ánh nắng tươi sáng, hương thơm thoang thoảng, lúc nào cũng như mùa xuân.Sơn cốc rộng lớn, bốn phía được bao bọc bởi vách đá xanh thẫm.Dựa vào vách núi là những lầu quỳnh đài được xây dựng tinh xảo tuyệt luân.
Ở giữa sơn cốc, ba tòa đại điện bằng bạch ngọc sừng sững tọa lạc, chiếm gần một phần ba diện tích sơn cốc.
Hàn Lập nhìn ba tòa đại điện, sắc mặt chỉ khẽ biến đổi, nhưng trong lòng dâng lên một tia kinh hãi.
