Đang phát: Chương 1075
– Đúng vậy, đó là Đoàn Cửu Dương của Thần Phong cốc.
Cảnh Anh Ly cũng nhận ra sự kỳ lạ của Đoàn Cửu Dương, đứng cạnh Diệp Mặc nói.
– Tôi cũng biết người này tên Đoàn Cửu Dương, nhưng cô có thấy cái chết của hắn rất quái dị không?
Diệp Mặc hỏi.
Cảnh Anh Ly gật đầu:
– Đúng vậy, xung quanh không có dấu vết giao tranh, vẻ mặt hắn như đang vui mừng khi thấy thứ gì đó tốt, nhưng ánh mắt lại có chút kinh hãi, có vẻ mâu thuẫn.Hơn nữa…
Cảnh Anh Ly nhìn Diệp Mặc, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi.
– Hơn nữa, nhẫn trữ vật của hắn biến mất rồi, đúng không?
Diệp Mặc trầm giọng nói:
– Cô nghĩ thứ gì có thể giết một tu sĩ Hư Thần mà không ai hay biết? Thậm chí khiến hắn không kịp phản ứng.
Cả hai nhìn nhau, lòng bất an.Muốn giết tu sĩ Hư Thần trước khi y kịp phản ứng thì ít nhất phải là tu sĩ Hóa Chân, nhưng dù là Hóa Chân cũng khó giết Hư Thần nhanh đến mức khiến vẻ mặt không kịp biến đổi.
Tu sĩ dưới trăm tuổi lên Hư Thần đã là thiên tài, nói gì đến Hóa Chân? Chuyện khó tin như ban ngày.
Diệp Mặc nhìn quanh, thấy yêu khí mờ ảo, cảm giác bất an càng tăng.Hắn có cảm giác nguy hiểm chưa từng có, nghĩ rằng tầng bảy không phải nơi tu vi hiện tại của hắn có thể đến.
– Trước đây đã có ai đến tầng bảy chưa? Vì sao linh khí ở đây hỗn tạp, thần thức cũng bị ảnh hưởng? Tôi còn chẳng thấy cây linh thảo nào?
Diệp Mặc đột nhiên hỏi.
Cảnh Anh Ly đã bình tĩnh hơn, gật đầu:
– Đúng vậy, Vẫn Chân điện tầng bảy không có nhiều linh thảo, có thì cũng cực kỳ quý hiếm.Người đến đây chủ yếu là đến “Chân Thần Các” tìm pháp bảo và công pháp cấp Thiên.
Thấy Diệp Mặc không hiểu, Cảnh Anh Ly tiếp tục:
– Tương truyền tầng bảy là chiến trường của các tu sĩ thượng cổ, nhiều tu sĩ Ngưng Thể, Thừa Đỉnh, thậm chí Hóa Chân đã chết ở đây, pháp bảo của họ bị chôn vùi hoặc vương vãi khắp nơi.Sau này, “Chân Thần Các” xuất hiện, pháp bảo và công pháp có linh tính chủ động xuất hiện ở đó.
Diệp Mặc cười lạnh, nhìn Cảnh Anh Ly:
– Pháp bảo và công pháp chủ động xuất hiện ở “Chân Thần Các”, cô cũng tin? Cô không nói thẳng, nhưng tôi nghe ra là đã từng có người đến tầng bảy này đúng không?
Cảnh Anh Ly nhíu mày, cô chỉ nghe nói pháp bảo cao cấp đạt đến trình độ nhất định sẽ có khí linh.Nhưng đến trình độ nào thì cô không rõ.Hơn nữa, chân khí có khí linh sao? Pháp bảo có thể, nhưng công pháp thì sao?
Nhưng cô vẫn trả lời:
– Tôi nghe sư phụ nói người Kim Kiếm môn từng có tu sĩ Hư Thần vào tầng bảy.Người đó mang theo nhiều công pháp, pháp bảo chân khí, thậm chí linh thảo cấp tám.Sau khi ra ngoài, hắn liên tục nói trong “Chân Thần Các” ở tầng bảy có pháp bảo và công pháp chất đống như núi.
Diệp Mặc khó hiểu:
– Vậy ý là gì?
Cảnh Anh Ly thở dài:
– Vì người đó sau khi ra ngoài chỉ biết nói về “Chân Thần Các”, không tu luyện nữa.Tinh thần hắn có vấn đề, không lâu sau thì chết.Mọi người cho rằng hắn bị áp lực tinh thần quá lớn khi lên tầng bảy nên bị điên.Nhưng nhờ những thứ hắn mang ra, Kim Kiếm môn đã lên tám sao, nội tình còn hơn cả tông môn chín sao.Vì thế, mỗi lần Vẫn Chân điện mở ra, các đại môn phái đều muốn đến tầng bảy.Nhưng nghe anh nói, tôi mới nhớ ra nhiều năm như vậy, chưa ai lên tầng bảy rồi trở ra được.
– Vậy cô nhất định phải đến tầng bảy làm gì?
Diệp Mặc nhìn Cảnh Anh Ly hỏi.
Cảnh Anh Ly ngập ngừng rồi nói:
– Vì bà ngoại tôi đã chết ở tầng bảy, tôi muốn tìm nhẫn trữ vật của bà, trong đó có đồ rất quan trọng.
– Cô nghĩ nhẫn trữ vật đó ở “Chân Thần Các”?
Diệp Mặc hỏi lại.
Cảnh Anh Ly gật đầu:
– Đúng vậy, bà ngoại tôi lên tầng bảy rồi không trở ra, nếu chết thì chắc chắn là ở “Chân Thần Các”.
– Tôi có dự cảm, với thực lực của chúng ta, đến “Chân Thần Các” chắc chắn không sống sót, dù chỉ là dự cảm, nhưng thường rất chính xác.
Diệp Mặc im lặng một lúc rồi nói.
Nếu Cảnh Anh Ly nhất định phải đi, hắn sẽ đi cùng, đã hứa thì không đổi ý.Nhưng đến đây, hắn có cảm giác rất xấu, trước đây ở cấm địa Vẫn Chân cũng không có cảm giác này.
Cảnh Anh Ly im lặng, cô rất vất vả mới đến được đây, nhưng lại không thể hoàn thành mục đích, khó mà chấp nhận.Hơn nữa, cô biết nếu hiện tại không được, ba mươi năm sau cũng không thể.
Sau ba mươi năm, với tư chất của cô, chắc cũng chỉ lên Hư Thần tầng bốn, không hơn Đoàn Cửu Dương bao nhiêu.Mà dù là Hư Thần tầng bốn, không có thần công kích thần thức như Diệp Mặc, cô còn chưa chắc đã lên được tầng bảy này.
Thấy Cảnh Anh Ly do dự, Diệp Mặc nói:
– Nếu cô tin tôi, ba mươi năm sau, nếu có cơ hội, tôi sẽ giúp cô tìm nhẫn trữ vật của bà ngoại cô.Nhưng hiện tại, dù cả tôi cùng đi cũng không chắc chắn.Nếu được chọn, tôi đã rời khỏi đây rồi.
Thấy Diệp Mặc nói vậy, Cảnh Anh Ly cắn răng:
– Được, chúng ta chờ ở đây đến lúc truyền tống ra ngoài, tôi đoán còn khoảng hai ngày nữa.
Vừa dứt lời, Diệp Mặc cảm thấy không gian như sụt lún, lòng kinh hãi, không nghĩ ngợi liền lấy ra đại đỉnh Bát Cực.
Đại đỉnh được lấy ra, lập tức tạo thành những vòng đỉnh ảnh quanh Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly.
Cảnh Anh Ly cảm thấy khí lạnh ập đến, dường như không gian đang sụt lún, sợ hãi kêu lên:
– Đây là không gian sụt lún…
Mặt cô trắng bệch, đối mặt với không gian sụt lún, dù là Hóa Chân cũng không thoát được, đừng nói gì đến bọn họ chỉ là Nguyên Anh.
Nhưng mặt Diệp Mặc lại rất trầm trọng, toàn lực vận chuyển đại đỉnh, muốn bảo vệ cả hai.Hắn đã trải qua “Không gian đao gió” và “Không gian loạn lưu”, tình trạng rất giống, nhưng thần thức mạnh mẽ của hắn nhận ra đây không phải không gian sụt lún.
– Diệp Mặc, vô ích thôi, đó là không gian sụt lún, đừng dùng đại đỉnh chống lại…
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc cố gắng vô ích, tuyệt vọng kêu lên.
Diệp Mặc không nói gì, càng liên tục thôi động đại đỉnh.
Bang bang bang…
Vài tiếng nặng nề vang lên, đại đỉnh của Diệp Mặc dường như bị thứ gì đó tấn công.Dù đã toàn lực dùng thần thức và chân nguyên rót vào đại đỉnh để chống lại, nhưng vẫn bị đánh bay ra ngoài.
Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly cũng bị bay ra theo chiếc đại đỉnh, xa hơn trăm thước.
– Đây không phải không gian sụt lún?
Cảnh Anh Ly lập tức hiểu rõ hiện tượng vừa rồi tuy giống nhưng không phải.
Diệp Mặc liên tiếp phun ra hai ngụm máu, lau miệng lạnh giọng nói:
– Chúng ta bị lừa rồi.
– Anh bị thương?
Cảnh Anh Ly không hiểu Diệp Mặc nói bị lừa là thế nào, nhưng thấy Diệp Mặc bị thương.
Diệp Mặc trầm giọng nói:
– Cô xem Đoàn Cửu Dương còn ở đó không?
Cảnh Anh Ly lúc này mới phát hiện Đoàn Cửu Dương vừa đứng đó đã biến mất, kinh hãi nói:
– Chẳng lẽ hắn bị không gian sụt lún nuốt mất rồi?
Nói xong cô biết lời này vô nghĩa, nếu là không gian sụt lún thì đại đỉnh của Diệp Mặc sao bảo vệ được bọn họ?
– Nuốt cái rắm.
Mặt Diệp Mặc khó coi, hắn tận mắt thấy Đoàn Cửu Dương bị gió âm thổi tan thành tro.Gió âm xuất hiện sau tình trạng giống không gian sụt lún, chắc chắn có liên quan.
Sau khi cảm thấy nguy cơ, thần thức của Diệp Mặc luôn chú ý xung quanh, nên khi không gian sụt lún đột kích, hắn liền cảm thấy đây không phải thật sự, đồng thời lấy ra đại đỉnh Bát Cực.Nếu không, lúc này có lẽ hắn đã giống Đoàn Cửu Dương, thành một đống tro bụi rồi.
– Cô đừng cử động.
Diệp Mặc nói xong liền lấy ra “Vụ Liên Tâm Hỏa”, cuốn một vòng trên người Cảnh Anh Ly.
– Thiên hỏa?
Cảnh Anh Ly vừa thấy Diệp Mặc lấy ra “Vụ Liên Tâm Hỏa”, liền nhận ra đây là thiên hỏa.Dù bị phóng thiên hỏa về phía mình, cô vẫn bình thản.
Trong khoảnh khắc này cô hiểu ra nhiều chuyện, trước đây vì không thể đến “Chân Thần Các” mà cô lo được lo mất, nhiều chuyện không thông suốt.Hiện tại nghĩ kỹ lại thì hiểu ra nhiều điều.Hơn nữa cô chắc chắn Diệp Mặc không muốn giết cô, nếu muốn giết thì vừa rồi đã không dùng đại đỉnh bảo vệ.
Quả nhiên, một trận âm thanh “Xuy xuy” mang theo mùi hôi thối nổi lên.Cảnh Anh Ly cảm thấy toàn thân dễ chịu hơn, bên ngoài y phục dường như có vật gì đó bị thiên hỏa của Diệp Mặc thiêu đốt.
