Đang phát: Chương 107
Kinh Thiên Nhất Côn, xét về uy lực công kích có lẽ còn mạnh hơn cả Phá Thiên Nhất Kiếm.Nhưng Hồng Quân chỉ mới là Hạ cấp thần nhân, kém Nghịch Ương tới hai bậc.Trong khi đó, cả hai đều sử dụng Thượng phẩm thần khí.Không biết hai chiêu giao đấu sẽ phân định thắng thua thế nào.
“Lợi hại, lợi hại…” Nghịch Ương nhìn hai luồng năng lượng va chạm, tạo ra chấn động không gian chia đều trên không trung, không khỏi thốt lên với Hồng Quân: “Tiểu Quân, dù đệ chỉ là Hạ cấp thần nhân, nhưng công kích đã cường hãn đến vậy.Thượng phẩm thần khí kết hợp với côn pháp Kinh Thiên, quả thực lợi hại! Đừng nói là trận chiến với Trung phẩm thần nhân trước đây, ngay cả Liêu Kiệt có thần khí trong tay cũng chưa chắc đã là đối thủ của đệ.”
Nghịch Ương dù không dùng tốc độ của Thượng cấp thần nhân, nhưng chỉ tính riêng lực công kích thông thường cũng đã ngang ngửa với kiếm tiên.Nói cách khác, hiện giờ lực công kích của Hồng Quân có thể so sánh với Thượng cấp thần nhân.
Hồng Quân dường như không nghe thấy lời Nghịch Ương nói.Hắn vẫn lơ lửng trên không trung, chau mày, có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó.
Nghịch Ương cũng nhận ra có điều bất thường.Hồng Quân không để ý đến lời khen của lão, vốn dĩ lão có chút không vui, nhưng nhìn vẻ mặt của Hồng Quân thì lão tự hiểu, dường như Hồng Quân đang tự hỏi điều gì đó…Còn cụ thể là gì thì lão chịu.Không đánh thức Hồng Quân, Nghịch Ương nhanh chóng ngồi xuống, từ từ phục hồi nguyên khí.
Một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua, ba ngày trôi qua…Hồng Quân vẫn lơ lửng trên không trung, vẫn cau mày như đang suy nghĩ điều gì đó, vẫn không hề nhúc nhích.
Ba ngày, dù là đối với Hồng Quân hay Nghịch Ương đều chỉ như một cái chớp mắt.Nghịch Ương cũng không trở về phủ thủ lĩnh của mình, vẫn ở lại canh chừng cho Hồng Quân.Hiện giờ Hồng Quân là một bảo bối, nếu hắn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, chắc Nghịch Ương chỉ còn nước tự sát chết đi cho xong.
Thời gian trôi qua thật nhanh, đảo mắt đã một tháng trôi qua.Hồng Quân vẫn như trước, không hề nhúc nhích, khiến người khác không thể nào tưởng tượng nổi.Nghịch Ương chỉ còn biết khoanh chân ngồi, dù nguyên khí đã hồi phục như cũ, nhưng lão cũng giống như Hồng Quân, không hề nhúc nhích.Thực tế thì lão đang điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất để cùng Liêu Kiệt quyết chiến.
Hai tháng, rốt cuộc Nghịch Ương cũng điều chỉnh trạng thái của mình đến mức tốt nhất.Lúc này, rốt cuộc Hồng Quân cũng…
“Ha ha ha ha, thì ra là như vậy! Thì ra là như vậy! Hóa phồn vi giản, đường lớn bao nhiêu cũng quy về một điểm! Đã hiểu…ta đã hiểu!” Hồng Quân nói xong, thân thể đột nhiên rơi xuống đất, mỉm cười nhìn Nghịch Ương: “Nghịch Ương lão ca, cảm ơn huynh đã hai tháng nay bảo hộ cho ta.Để báo đáp, đệ truyền cho huynh một chiêu kiếm pháp.”
“Một chiêu kiếm pháp?” Nghịch Ương hơi ngẩn ra.Phá Thiên Kiếm Pháp có thể không sánh được với Kinh Thiên Côn Pháp, nhưng cũng là một kiếm quyết khó mà có được.Nếu không, đường đường là Phó thành chủ của Lạc Phượng Thành cũng không dùng Phá Thiên Kiếm để đánh cược, đánh cược sự an toàn của Thánh Giới Thôn trong năm trăm ngàn năm.
“Phá Thiên Nhất Kiếm, Kinh Thiên Nhất Côn, đều đồng quy về một điểm, đều là đường lớn hóa đơn giản.Vô cực sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật.Đó chính là đạo lý của Phá Thiên Nhất Kiếm và Kinh Thiên Nhất Côn.Đều có chung một chữ, biến những cái phức tạp thành những cái đơn giản nhất để tạo ra uy lực.” Hồng Quân thao thao bất tuyệt: “Nhưng Phá Thiên Nhất Kiếm cũng tốt, Kinh Thiên Nhất Côn cũng được, đều trong đạo hư vô sản sinh ra sự khác biệt.Đệ lợi dụng lĩnh ngộ chữ ‘Đạo’, kết hợp Phá Thiên Nhất Kiếm và Kinh Thiên Nhất Côn, tạo ra một chiêu kiếm…được gọi là…Nghịch Thiên Nhất Kiếm.”
“Nghịch Thiên Nhất Kiếm?” Nghe vậy, vẻ mặt Nghịch Ương không khỏi biến đổi.Nghịch Thiên Nhất Kiếm có được sự bá đạo như tên gọi của nó không? Nếu uy lực thực sự như vậy thì mới xứng đáng với cái tên đó.
“Nghịch Ương lão ca, huynh xem đây.” Hồng Quân vừa dứt lời, trường côn trong tay đột nhiên biến mất.Một thanh trường kiếm đột nhiên xuất hiện trên tay, cũng là một thanh Thượng phẩm thần kiếm.
Hồng Quân cầm trường kiếm, tùy ý vung tay, mũi kiếm vạch ra một đường vòng cung trên không trung, tạo ra một luồng không khí vô hình.Đương nhiên, đó là kiếm khí.Kiếm khí vốn dĩ là không khí cấu thành, căn bản không thể nhìn thấy…Nhưng Nghịch Ương giờ này đang mở to mắt.Lão phát hiện một đường vòng cung quỷ dị, đó là một đường vòng cung màu đen! Dù rất nhỏ, nhưng màu đen quỷ dị đó đã nói cho Nghịch Ương biết uy lực của kiếm này, uy lực đến tận cùng.Đường vòng cung nhỏ nhoi đó căn bản chính là…vết rách của không gian!
Vết rách không gian! Ít nhất từ trước tới giờ, Nghịch Ương chưa bao giờ thấy ai có thể chém đứt không gian, tạo thành vết rách tại Vô Danh Không Gian này.Đừng nói là một vết rách, ngay cả một điểm cũng chưa từng thấy qua.
“Ông!” Nghịch Ương nhìn kỹ một lần nữa, chỉ thấy vết rách tự nhiên biến mất, chỉ còn lại một gợn sóng trong không trung nhanh chóng lan tỏa.Ở phía xa, một ngọn núi cao bị gợn sóng đi qua nhanh chóng biến thành bụi phấn.
Kiếm khí đi qua chỗ nào, toàn bộ biến thành hư vô.
“Không gian ba động, trời ạ! Quả nhiên có thể khiến không gian ba động!” Nghịch Ương kinh hãi kêu lên.Chỉ cần một chiêu này oanh kích lên Lạc Phượng Thành…hic…tuyệt đối có thể giết mấy trăm thần nhân!
Hồng Quân hài lòng nhìn uy lực của chiêu kiếm này, gật gật đầu, nở nụ cười: “Nghịch Ương lão ca, huynh thấy rõ rồi chứ?”
Nghịch Ương cười khổ một tiếng: “Nhìn thì thấy rõ rồi, nhưng thấy rõ không có nghĩa là sẽ hiểu.”
“Cho nên đệ mới nói sẽ chỉ cho huynh chiêu này.Nghịch Ương lão ca, huynh có muốn học không?”
“Học, học! Đương nhiên là phải học rồi! Học được Nghịch Thiên Nhất Kiếm này, ta tuyệt đối có thể thống lĩnh Thánh Giới Thôn, đạp bằng Lạc Phượng Thành!” San bằng một tòa thành trì, một tòa thành trì mà thần nhân nhiều hơn gấp mấy trăm lần! Nếu là trước kia, có lẽ đó chỉ là chuyện nằm mơ.Nghịch Ương cũng chưa bao giờ dám mơ như vậy.Song, nhìn thấy một kiếm này của Hồng Quân, tâm tư của lão đột nhiên cao vút tận mây xanh.
Một ngày trôi qua, đảo mắt đã đến kỳ hẹn của Nghịch Ương với Liêu Kiệt.Nhưng người trong thôn không ai tìm thấy Nghịch Ương.Từ khi lão cùng Hồng Quân ra ngoài, không ai thấy lão quay lại phủ của mình.Ngày luận võ cận kề, người trong thôn không ngừng đến phủ của Nghịch Ương, cơ hồ tất cả mọi nơi…Rất nhiều tin nhắn được gửi đi, nhưng cũng không tìm được lão.Nếu Nghịch Ương không đến Sa Khâu Lăng, bỏ qua chuyện luận võ, chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho Lạc Phượng Thành.Nói không chừng, Lạc Phượng Thành sẽ đưa quân đến san bằng Thánh Giới Thôn.
Nghịch Ương mở to mắt, khóe miệng lộ ra một tia cười khổ.Lão nhìn Hồng Quân bên cạnh, ngượng ngùng nói: “Lúc trước đệ lĩnh ngộ cũng mất đến hai tháng, kinh nghiệm trong thời gian đó đều truyền hết cho ta.Ta lĩnh ngộ đến bốn tháng mà cũng chỉ lĩnh ngộ được một chút, dù so với Phá Thiên Kiếm Pháp của ta mạnh hơn một chút, nhưng chỉ là một chút mà thôi…Căn bản là không đạt được đến uy lực của đệ khi thi triển.”
“Được rồi,” Hồng Quân cười nói: “Bắt đầu từ những cái phức tạp thì dễ giải thích hơn.Lúc trước đệ nhờ có cơ duyên nên mới kết hợp được Phá Thiên Nhất Kiếm và Kinh Thiên Nhất Côn.Khi đã thành Nghịch Thiên Nhất Kiếm…Nếu có lần nữa thì không có gì khó giải thích cả.”
“Ừm, có người đưa tin cho ta.” Nghịch Ương tùy ý lướt qua, nhưng lại phát hiện ra đến mấy ngàn tin nhắn.Tính toán cẩn thận lại, lão mới nhận ra đã đến ngày luận võ.
Sắc mặt Nghịch Ương biến đổi, nhìn Hồng Quân nói: “Nhanh, Tiểu Quân! Chúng ta phải nhanh lên một chút, nếu không sẽ không kịp kỳ luận võ với Liêu Kiệt!”
Hồng Quân sững sờ, giờ mới phát hiện đã đến thời gian luận võ, lập tức gật đầu nói: “Được, Nghịch Ương lão ca, chúng ta phi hành nhanh một chút có lẽ sẽ kịp.”
Hai người một trước một sau bay lên trời, hướng Sa Khâu Lăng bay tới.
Những người trong phủ thủ lĩnh đều nhận được tin tức Nghịch Ương đã bay tới Sa Khâu Lăng thì đều thở phào một hơi, thông báo toàn thôn đến Sa Khâu Lăng trợ uy cho Nghịch Ương.
Cùng lúc đó, Lạc Phượng Thành thành chủ Liêu Kiến, phó thành chủ Liêu Kiệt đem theo năm vạn thủ thành chạy tới Sa Khâu Lăng.
Sa Khâu Lăng.Giống như một sa mạc hoang vu trên địa cầu, cát vàng khắp nơi, chung quanh cơ hồ không có lấy một giọt nước.Mấy trăm dặm vuông đây chính là chiến trường tại Sa Khâu Lăng.Tại chỗ này cũng có một mảnh đất trống, địa hình toàn sa mạc nhưng đối với họ không tính toán làm gì.
“Tiểu Kiệt, thế nào? Đệ có chắc chắn đối phó được Phá Thiên Kiếm Quyết của Nghịch Ương không?” Liêu Kiến bên cạnh Liêu Kiệt hỏi.
“Ca, huynh yên tâm.Có Thượng phẩm thần khí Trảm Không trong tay, đối mặt Nghịch Ương chỉ có tiên khí, ít nhất đệ cam đoan không bại.Hơn nữa trên người đệ còn có cực phẩm chiến giáp, Nghịch Ương muốn đánh bại đệ…hừ!” Liêu Kiệt căn bản hoàn toàn không biết, dù là vũ khí tấn công hay phòng ngự, Nghịch Ương đã mạnh hơn hắn không biết bao nhiêu lần.Phòng ngự thì mạnh hơn hẳn, nói về phần công kích, dù đều là Thượng phẩm thần khí, nhưng Phá Thiên Kiếm Quyết…hừm, không nói thì ai cũng biết.
Nghịch Ương cùng Hồng Quân giờ này cũng đã có mặt tại Sa Khâu Lăng.Nhìn đối diện bạt ngàn thần nhân, cả hai đều nhíu mày.Hai người đồng ý luận võ, có cần thiết phải có nhiều người thế này không?
Nghịch Ương bay lên phía trước, cười ha ha nói: “Liêu Kiến, Liêu Kiệt! Không thể ngờ được các ngươi quan tâm đến chuyện luận võ của hai người như vậy! Có phải hai người các ngươi cùng lên cả không? Ta – Nghịch Ương không sợ các ngươi!” Nghịch Ương nói lời này để mọi người nghe, trước tiên là ép không cho hai anh em Liêu Kiến và Liêu Kiệt đồng thời ra tay.
“Hừ!” Liêu Kiến hừ mạnh một tiếng: “Đối phó với các ngươi chỉ cần đệ đệ ta ra tay là đủ! Ta xem lát nữa các ngươi thua thì còn mặt mũi nào nhìn những người khác.”
“Thật không?” Trong miệng Nghịch Ương xuất hiện một nụ cười giảo hoạt.Đối phó một trong hai người Liêu Kiến và Liêu Kiệt quả thực rất dễ dàng.Trước kia trong mắt lão còn kiêng kỵ đối thủ trước mặt chỉ vì trước kia chỉ có người của Thần Giới thứ nhất mới có được thần khí.Mà hôm nay hắn – Nghịch Ương cũng có, mà còn nhiều hơn vì hắn có thêm một kiện Trung phẩm thần khí chiến y.Lão không có gì phải kiêng kỵ nữa, đối với Liêu Kiệt chỉ có ra sức tấn công mà thôi.
“Nghịch Ương, thế nào? Bây giờ ngươi nhận thua vẫn còn kịp.Một hồi nữa ngươi thảm bại trước mắt mấy vạn thần nhân, vậy nhìn không đẹp mắt đâu,” Liêu Kiến “hảo tâm” nhắc nhở.
“Ha ha! Liêu Kiệt, ca ca ngươi sợ ngươi thua trước mắt mấy vạn thần nhân nên trực tiếp nhắc nhở ngươi đó,” Hồng Quân châm chọc nói.
“Hừ! Nếu so về đấu võ mồm thì ta công nhận người ở ngoài thành các ngươi là Thần Giới thứ nhất,” Liêu Kiệt cũng không hàm hồ, trực tiếp “đá” trở lại phía Hồng Quân.
“A, phải không?” Nghịch Ương mỉm cười: “Nếu chúng ta đã như vậy, chi bằng cá cược một phen, chẳng biết nhị vị thành chủ có đồng ý không?”
