Đang phát: Chương 107
Tàng Bảo Lâu ở Nguyên Sơ Sơn là một nơi đặc biệt, nơi cất giữ vô số bảo vật và tài nguyên, với vô số quản sự và nô bộc.
“Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể, bát luyện cảnh?” Ba vị quản sự và hơn mười nô bộc đang túc trực ở lầu một nghe Mạnh Xuyên nói mà thầm giật mình.Họ ở Tàng Bảo Lâu lâu năm, biết rõ Nguyên Sơ Sơn đã rất nhiều năm không có ai tu luyện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể đến bát luyện cảnh.
“Ta ở Tàng Bảo Lâu gần sáu mươi năm, chưa từng nghe nói có đệ tử mới nào luyện được Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể đến bát luyện.”
“Mạnh Xuyên đại nhân này mới lên núi một năm đã đạt tới bát luyện cảnh.Ta dám cá là thành tựu sau này của Mạnh Xuyên đại nhân chắc chắn không thua gì Ngũ công tử An Hải Vương gia.”
Hai vị quản sự khác sau quầy vừa nhìn Mạnh Xuyên vừa lặng lẽ truyền âm.
Những người có thể làm quản sự ít nhất cũng phải đạt tới Vô Lậu cảnh, thậm chí có người đã ngưng đan.
Rất nhanh, một lão giả mặc áo vải từ trên lầu Tàng Bảo Lâu đi xuống, chính là Dịch trưởng lão.
“Dịch trưởng lão.” Mạnh Xuyên cung kính chào.
“Đạt tới bát luyện rồi à?” Dịch trưởng lão cười hiền hòa.
“Hôm qua vừa mới luyện thành.” Mạnh Xuyên thành thật đáp.
Dịch trưởng lão gật đầu nhẹ, bằng thực lực của mình, ông dễ dàng nhìn ra sát khí bát luyện đã dung hợp làm một trong cơ thể Mạnh Xuyên, bèn phân phó: “Đi, lấy một bình Lục Dục Sát tới.”
“Vâng.” Người thanh niên áo xanh cung kính đáp.
“Lục Dục Sát, được thu thập vất vả bằng phương pháp đặc biệt từ các thành trì phàm tục.” Dịch trưởng lão nói, “Mỗi bình có chín sợi sát khí, kiếm không dễ, con phải có đủ nắm chắc luyện hóa mới được luyện hóa! Không được lãng phí.”
Mạnh Xuyên cung kính gật đầu: “Đệ tử hiểu.”
Rất nhanh, người thanh niên áo xanh mang đến một bình sứ màu đỏ, Dịch trưởng lão nhận lấy rồi đưa cho Mạnh Xuyên: “Lục Dục Sát là loại cuối cùng trong Luyện Thể Cửu Sát của con, cũng là đặc biệt nhất, ảnh hưởng đến ý thức mạnh nhất.Con hãy rèn luyện ý chí cho vững đã, chưa đạt đến ngưỡng thì đừng tu luyện.Nếu không sẽ ảnh hưởng tâm linh, có khi ảnh hưởng cả mấy chục năm là thường.Chỉ khi ý chí đạt đến ngưỡng cửa mới có thể thử luyện hóa.”
“Đệ tử ghi nhớ.” Mạnh Xuyên sớm đã đọc sách, biết rõ luyện thứ chín này nguy hiểm đến mức nào, ý chí yếu mà tu luyện thì sẽ thành kẻ điên bị dục vọng khống chế.Dù được các Thần Ma Nguyên Sơ Sơn cứu về, ảnh hưởng đến tâm linh vẫn có thể kéo dài mấy chục năm, thậm chí cả đời.
…
Mạnh Xuyên chuẩn bị tu luyện ý chí, mong sao ý chí có thể nhanh chóng đạt đến ngưỡng luyện hóa Lục Dục Sát.
“Nghỉ ngơi một ngày cho tinh thần hồi phục hoàn toàn.Ngày mai đến Hắc Ám Tế Đàn thử xem có thể leo lên đến tầng nào.” Mạnh Xuyên đặt bình Lục Dục Sát trong mật thất ở động phủ rồi đóng kín, “Ta lên núi cũng đã một năm, không biết ý chí tăng lên được bao nhiêu.”
Trong một năm này, hắn ngày đêm khổ luyện đao pháp, luyện ra đao ý, học được ‘Tâm Đao Thức’.
Trong một năm này, hắn đã trải qua 120 ngày tra tấn của Kim Ô Sát.
Trong một năm này, hắn cũng đã cùng Liễu Thất Nguyệt định chung thân.
Chỉ là không biết, trong một năm này, ý chí của hắn đã tăng lên được bao nhiêu.
Sáng sớm ngày 25 tháng 12.
Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt cùng nhau đến Động Thiên Các, hôm nay là ngày sư tôn giảng pháp, bây giờ số đệ tử trong các cũng đã lên tới hai trăm bảy mươi chín người.
Có đệ tử mới đến, cũng có đệ tử cũ xông qua Cửu Huyền Động xuống núi, Mạnh Xuyên cũng là một trong những đệ tử cũ lên núi được một năm.
Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt vừa bước vào lầu các, một quản sự đã tiến lên cười nói: “Liễu Thất Nguyệt đại nhân, vị trí của cô có chút thay đổi, mời đi theo tôi.” Vì có đệ tử mới đến nên nhiều chỗ ngồi phải thay đổi, trong số đệ tử mới cũng có những người thiên phú cực cao.
Mạnh Xuyên thì không có gì thay đổi, vẫn ngồi ở hàng đầu.
Từ khi luyện thành Hắc Thiết Thiên Thư « Tâm Ý Đao » và đạt tới thất luyện cảnh, hắn đã được ngồi ở hàng đầu, cùng với Tiết Phong, Tiêu Vân Nguyệt và vài người khác luyện thành Siêu phẩm Thần Ma Thể.Một số người luyện thành Siêu phẩm Thần Ma Thể khác thì ngồi ở hàng thứ hai, thứ ba.
Liễu Thất Nguyệt được xếp chỗ phía sau bên trái Mạnh Xuyên, nàng đã chắc chắn luyện thành viên mãn cảnh Phượng Hoàng Thần Thể, chỉ là cần thêm thời gian.
“Nhìn kìa, cặp đôi kia, chính là Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt.”
“Mạnh Xuyên mới lên núi một năm đã luyện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể đến bát luyện, lại còn luyện thành tuyệt học Hắc Thiết Thiên Thư từ rất sớm.Thiên phú cao ngất, hoàn toàn có thể sánh ngang với Ngũ công tử An Hải Vương gia Tiết Phong.Bên cạnh hắn là Liễu Thất Nguyệt, người đã thức tỉnh Phượng Hoàng huyết mạch.Cả hai cùng đi cùng về, là một cặp Thần Ma quyến lữ nổi tiếng ở Nguyên Sơ Sơn.”
“Mạnh Xuyên sư huynh xuất thân từ một gia tộc Thần Ma bình thường, nếu xuất thân từ gia tộc Thần Ma phong vương thì thực lực đã mạnh hơn bây giờ rất nhiều.Ngũ công tử An Hải Vương gia, mười lăm tuổi đã thành Thần Ma, nhanh hơn Mạnh Xuyên sư huynh vài năm, cũng chỉ là hơn ở gia thế.”
“Nửa năm luyện thành tuyệt học Hắc Thiết Thiên Thư, đúng là quái vật.”
Rất nhiều đệ tử đều lặng lẽ xì xào bàn tán.
Nửa năm gần đây, Mạnh Xuyên là người nổi bật nhất trong Động Thiên Các, hắn trỗi dậy quá nhanh khiến nhiều đệ tử phải trợn mắt há hốc mồm, tốc độ còn nhanh hơn cả Tiết Phong và Tiêu Vân Nguyệt.Chỉ là Mạnh Xuyên lúc lên núi đã mười tám tuổi, còn Tiết Phong mới mười ba…Điều này khiến Mạnh Xuyên chậm hơn một bước dài so với nhiều người.Nhưng rất nhiều đệ tử đồng môn đều cho rằng, luận về thiên phú thì Mạnh Xuyên không hề thua kém Tiết Phong.
“Mạnh Xuyên, chúc mừng huynh đạt tới bát luyện cảnh.” Yến Tẫn tiến đến, hiếm khi nở một nụ cười.
“Ngươi cũng biết?” Mạnh Xuyên ngạc nhiên.
“Sáng nay cả Động Thiên Các bàn tán xôn xao, một đồn mười, mười đồn trăm, ai mà không biết Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể của huynh đã đạt tới bát luyện cảnh.” Yến Tẫn nói, “Thế nào, huynh định tu luyện tới cửu luyện?”
“Thử xem sao.” Mạnh Xuyên mỉm cười.
Yến Tẫn gật đầu nhẹ: “Huynh mới lên núi một năm, đúng là có thời gian để liều mạng.Nhưng đạt tới bát luyện cảnh là Siêu phẩm Thần Ma Thể đại thành rồi, ở Nguyên Sơ Sơn tu luyện Siêu phẩm Thần Ma Thể, phần lớn chỉ đạt tiểu thành, đại thành đã là cực hiếm.Còn viên mãn Siêu phẩm Thần Ma Thể thì càng nhiều năm mới có một người.Trong số những đệ tử chưa xuống núi gần đây, chỉ có Ngũ ca ta là viên mãn Siêu phẩm Thần Ma Thể.Nhưng hắn tu luyện Hắc Sa Ma Thể, dễ hơn Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể của huynh nhiều.”
Mạnh Xuyên gật đầu: “Ngươi tu luyện thế nào rồi?”
“Còn sớm lắm.” Yến Tẫn lắc đầu nhẹ rồi trở về vị trí của mình.
Ngồi vào chỗ, Yến Tẫn thầm nghĩ: “Mạnh Xuyên huynh đã bát luyện cảnh, ta đoán phải ba tháng nữa mới có thể đạt tới Thanh Liên Thần Thể tiểu thành.Muốn đại thành thì tốn thời gian còn lâu hơn, còn viên mãn cảnh? Xa vời quá! Nhưng ta muốn đánh bại Thần Ma phong vương thì nhất định phải luyện thành viên mãn Siêu phẩm Thần Ma Thể.” Yến Tẫn càng tu luyện càng nhận ra, dù hắn rất cố gắng nhưng so với Mạnh Xuyên, so với Ngũ ca Tiết Phong, hắn chậm hơn một bậc.
Nhưng hắn chưa bao giờ từ bỏ.
Bỗng nhiên một chấn động vô hình lan tỏa, bao trùm toàn bộ Động Thiên Các, trong Động Thiên Các lập tức trở lại tĩnh lặng, Mạnh Xuyên và mọi người vội vàng đứng dậy, những đệ tử mới còn ngơ ngác cũng làm theo.Lúc này Hậu Tôn Giả bước vào, ánh mắt đảo qua các đệ tử, tự nhiên cũng chú ý đến Mạnh Xuyên, Tiết Phong, những đệ tử ưu tú mà ông quan tâm.
“Bái kiến sư tôn.” Các đệ tử cung kính hành lễ.
…
Sau khi buổi giảng pháp ở Động Thiên Các kết thúc, Liễu Thất Nguyệt đến chỗ Thiên Tinh Hầu tu luyện, còn Mạnh Xuyên thì đến Hắc Ám Tế Đàn.
“Mạnh Xuyên đại nhân.” Ở Hắc Ám Tế Đàn cũng có quản sự và nô bộc.
“Ta muốn thử leo lên Hắc Ám Tế Đàn.” Mạnh Xuyên nói.
Người quản sự gật đầu: “Vậy tôi sẽ mở Hắc Ám Tế Đàn.” Nói rồi ấn vào một cơ quan bên cạnh.
“Có thể bắt đầu.” Người quản sự cười nói, “Nếu Mạnh Xuyên đại nhân dừng bước trên Hắc Ám Tế Đàn, không thể tiến lên được nữa, tôi sẽ đóng lại.”
Hắc Ám Tế Đàn này tuy có tác dụng mài giũa ý chí, nhưng chủ yếu là để các đệ tử Nguyên Sơ Sơn kiểm chứng thực lực bản thân, bởi vì chỉ cần đăng đỉnh, là đại biểu cho ý chí đã đạt đến ‘cấp độ Đại Nhật cảnh Thần Ma’.
“Năm ngoái tham gia nhập môn khảo hạch, ta dừng lại ở tầng thứ 75, không biết bây giờ có thể đi đến tầng nào.” Mạnh Xuyên đến gần Hắc Ám Tế Đàn, trực tiếp bước lên bậc thang thứ nhất, ngay lập tức có sương mù đen nhạt bốc lên thẩm thấu vào cơ thể Mạnh Xuyên.Hắn khẽ run lên nhưng rất nhanh đã thích ứng, tiếp tục từng bước một tiến lên.
Người quản sự và các nô bộc tò mò nhìn xem vị ‘Mạnh Xuyên đại nhân’ đang nổi danh gần đây có thể đi đến tầng nào.
“Đoán xem Mạnh Xuyên đại nhân có thể đi đến tầng nào.”
“Theo tôi thì chắc là có thể đến tầng 90.”
“Mạnh Xuyên đại nhân dù sao cũng mới lên núi một năm, đến tầng 90 không dễ vậy đâu.” Những quản sự và nô bộc này ngày thường cũng buồn tẻ, bây giờ đều hào hứng trò chuyện.Họ biết Mạnh Xuyên đang leo lên Hắc Ám Tế Đàn, căn bản không nghe thấy họ nói nhỏ.
