Chương 1064 Thắng lợi.(2)

🎧 Đang phát: Chương 1064

Hắn nhìn Yêu Long run rẩy dữ dội, hai tay liên tục vung vẩy, những phù hiệu đẹp mắt liên tiếp đánh vào cơ thể Yêu Long.Cuối cùng, hắn vỗ một chưởng lên vai Yêu Long, hồn lực cuồn cuộn không ngừng truyền sang.
Vốn cả hai đã là linh hồn hợp nhất, hồn lực kết hợp hoàn hảo không chút sứt mẻ, sự rung động trên người Yêu Long dần dịu bớt.
Rất nhanh, Lý Vân Tiêu cảm nhận được một nguồn sức mạnh to lớn sinh ra trong cơ thể, ngang bằng với hồn lực của hắn.Hai nguồn sức mạnh cùng nhau lan tỏa khắp cơ thể Yêu Long, rồi cuối cùng hòa làm một.
Thân hình Yêu Long dần tan biến, trở về bản thể của Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
– Nếu dung hợp trở về, ta có thể truyền tống ra ngoài, ngươi nhất định muốn vào sao?
Yêu Long đã gần như hòa tan, cười khổ nói:
– Ngươi nghĩ ta muốn chắc? Tuy rằng ta tách ra từ Tinh Quang Hồn Thể của ngươi, nhưng đừng quên chúng ta liên hệ thông qua Hồn chiến kỹ pháp của Phệ Hồn tộc.Một khi dùng kỹ xảo này thì khó lòng chia lìa.Trạng thái hiện tại của ta chỉ là một dạng trung hòa của Tinh Quang Hồn Thể và Hồn chiến kỹ pháp.Hai công pháp này đều là độc nhất vô nhị, ngươi lại luyện lung tung, không biết có để lại di chứng gì không nữa.
Lý Vân Tiêu ngượng ngùng cười:
– Cũng may hiện tại ta không thấy ảnh hưởng gì.Miễn là ta không sao là được.Ngươi cũng chỉ là chỉnh sửa lại trạng thái thôi, so với trước kia cũng đẹp trai hơn nhiều mà.
Yêu Long bất đắc dĩ.Ở cạnh tên cuồng ngạo coi trời bằng vung này, hắn không biết mình có thể sống yên ổn đến khi Lý Vân Tiêu khôi phục đỉnh cao Cửu Thiên hay không.Vì hắn rèn một thân thể, chỉ có thể đi từng bước một, tạm thời sống ngày nào hay ngày ấy thôi.
Ngay khi Yêu Long hoàn toàn hòa vào cơ thể Lý Vân Tiêu, cảnh tượng trước mắt biến đổi, trở lại bên trong thuật tháp.
Lý Vân Tiêu có chút lo lắng, không biết tiếp theo sẽ truyền tống ra ngoài hay còn tầng cao hơn.
Thần thức của hắn trở lại cơ thể, chậm rãi mở mắt, nhìn lên bầu trời.
Đỉnh tháp vốn dĩ bình thường đã biến thành cảnh tượng phồn hoa, những điêu khắc tinh xảo hiện lên trên đỉnh, đủ loại chim muông và quái vật kỳ lạ.Ở chính giữa là một vùng biển mây và hình ảnh tiên nữ bay lượn.Trung tâm là một hạt châu như bảo thạch, tỏa ánh sáng nhiều màu, soi sáng những bức vẽ sống động như thật, tựa như đang kể một câu chuyện.
Điều khiến người kinh ngạc nhất là, bên trong ánh sáng nhiều màu, mơ hồ có một loại khí tức cực kỳ mạnh mẽ, khiến người ta không khỏi run rẩy, như thể có yêu thú cực mạnh đang ngủ say bên trong.
– Hạt châu kia…
Lý Vân Tiêu bản năng run lên, rồi bị hạt châu kia thu hút hoàn toàn.Quan sát đồ án, ngoài ánh sáng nhiều màu, hắn không nhận ra hạt châu đó, nhưng nó lại trực tiếp kích động thần lực trong đan điền của hắn.
Việc có bảo vật mà hắn không nhận ra là một chuyện bất thường.
Đúng lúc này, một lực kéo bắt đầu xuất hiện trên người hắn, dường như muốn truyền tống hắn ra ngoài.
Lý Vân Tiêu giật mình, hai mắt sáng rực, lực lượng tinh thần khổng lồ tỏa ra, muốn xông thẳng lên đỉnh tháp.Nhưng sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, sức mạnh xung quanh hoàn toàn áp chế hồn lực của hắn.
Người thiết kế đã sớm tính đến chuyện này.Nếu cho thuật luyện sư kiểm tra, đương nhiên phải ngăn chặn và phòng bị khả năng thuấn di của họ.
– Hừ, ta nhất định phải có được hạt châu kia, cùng lắm thì phá nát cái tháp này thôi.
Trong mắt Lý Vân Tiêu lóe lên vẻ tàn nhẫn, thân thể hóa thành một tia chớp, lao vút lên trên.Một tiếng nổ trầm thấp vang lên, lực lượng cấm chế bị phá tan dưới sức mạnh lôi đình.Bóng người trong nháy mắt xuất hiện trên đỉnh tháp, lôi điện biến thành một bàn tay lớn màu xanh, chộp lấy hạt châu.
Ánh sáng trên đỉnh tháp tắt ngấm, những điêu khắc ảo diệu cũng biến mất.
Lý Vân Tiêu lấy được hạt châu, lực lượng truyền tống lại ập đến, mạnh hơn gấp mấy lần so với trước.Hắn không chống cự được, biến mất trong tháp, cuối cùng ra ngoài.
– Ra rồi, Vân thiếu ra rồi!
Hác Liên Thiếu Hoàng vui mừng kêu lên, lập tức tiến lên đón.
Trên thuật tháp lóe sáng, Lý Vân Tiêu bay ra ngoài.Tuy sắc mặt có chút trắng bệch, nhưng tinh thần vẫn rất tốt.
– Vân thiếu, ngươi không sao chứ?
Người của Thiên Nguyên thương hội vây quanh.Hác Liên Thiếu Hoàng cười lớn:
– Với thực lực của ngươi mà đi thi, chẳng phải là bắt nạt người khác sao? Thật là…
Mọi người đều ngơ ngác.Thôi Bác cười khổ:
– Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, biển sâu khó dò.Lần Thương Minh thuật quyết này, ta tuyên bố người thứ nhất là Lý Vân Tiêu, Thiên Nguyên thương hội được mười điểm, các thương hội còn lại theo thứ tự.Chư vị có ý kiến gì không?
Trong lòng mọi người mang một cảm xúc khó tả, ý kiến thì có nhiều, nhưng không thể nói ra.
Đột nhiên Tường Tử hỏi:
– Lý Vân Tiêu, sau khi ngươi từ tầng thứ tám ra ngoài, có phải đã lấy được gì không?
Mọi người sững sờ, đồng loạt nhìn về phía Lý Vân Tiêu.Lần cuối hắn hóa thành lôi đình, ai cũng thấy, nhưng không ai nhìn rõ tình huống và vị trí của hắn.
Lý Vân Tiêu nheo mắt, cười nói:
– Đâu có lấy được gì.Lúc lực lượng truyền tống xuất hiện, ta sợ quá nên dùng bí pháp trốn, ai ngờ vẫn không thoát, bị truyền tống ra ngoài thôi.
Lời hắn nói chẳng mấy ai tin, nhưng không tin cũng chẳng làm gì được, tình huống bên trong chỉ mình hắn biết.
Tường Tử có vẻ không cam tâm, hừ nói:
– Vậy tầng thứ tám là chuyện gì? Sao ngươi ở lại lâu như vậy?
Lý Vân Tiêu xoa tay, bất đắc dĩ nói:
– Ta biết đâu được.Có lẽ thiết kế ban đầu đã vậy rồi, chuyện này Vạn Bảo lâu rõ hơn ta chứ.
Hắn cười nhìn Thôi Bác.
Thôi Bác cũng rất muốn biết, thấy bộ dạng kia, biết hỏi cũng vô ích, chỉ còn cách cười khổ lắc đầu:
– Chư vị còn ý kiến gì về lần thuật quyết này không? Nếu không ai phản đối, ta tuyên bố thuật quyết hôm nay kết thúc, công bố kết quả.
Hai tay hắn liên tục thi triển pháp quyết, đánh vào bên trong thuật tháp.
Cửa lớn của thuật tháp ầm ầm đóng lại, hai lão giả trên cửa đổi tư thế.Tiếng khóa cửa vang lên ken két, bảy chiếc chìa khóa hóa thành bảy đạo ánh sáng bay vút ra.

☀️ 🌙