Chương 1057 Hoàng Huyết Tế Linh

🎧 Đang phát: Chương 1057

Hắc quang xé toạc chân trời, va chạm long trời lở đất với hàn hoàng, khoảnh khắc đó, bóng tối nuốt chửng cả thiên địa.Tưởng chừng không gian vỡ vụn dưới sức ép kinh hoàng.
Trái với dự đoán, không có tiếng nổ long trời, chỉ có tĩnh lặng đáng sợ.Nhưng sự tĩnh lặng ấy chẳng kéo dài, một cơn cuồng phong băng giá đột ngột bùng nổ từ bóng tối.
“Ca sát!”
Nơi hàn lưu càn quét, bầu trời hóa thành thế giới băng giá chỉ trong chớp mắt.Nhưng đó không phải lam băng thuần khiết, mà là hắc băng tăm tối, ẩn chứa sức mạnh khiến người ta run rẩy.
Hàn lưu cuồng bạo cuốn phăng tất cả, tế đàn khổng lồ chìm trong băng sương.Chỉ hai chiến trường khác trên tế đàn, linh lực cuồn cuộn bộc phát, chống lại cơn cuồng phong băng giá.
Hàn lưu ập đến, Khổng Linh và Tông Thanh Phong đang giao chiến ác liệt cũng phải tạm dừng.Họ kinh ngạc ngẩng đầu, hướng về nơi chấn động khủng khiếp bùng phát.
“Tên Mục Trần kia lại có thể chống lại Bạch Minh?” Bốn người chấn động trong lòng.Trước đó, họ chưa từng xem Mục Trần là đối thủ ngang hàng, bởi họ tin rằng Mục Trần khiêu khích Bạch Minh sẽ không có kết quả tốt.Nhưng cảnh tượng này cho thấy họ đã lầm.
Đôi mắt đẹp của Khổng Linh lóe lên, rồi nàng âm thầm lắc đầu.Mục Trần quả thực khiến nàng bất ngờ, may mắn là nàng không có ân oán gì với hắn.Nếu có kẻ địch như vậy, quả thật là phiền phức.
“Hắc, xem ra không cần ta giúp đỡ, tiểu tử này tự lo được rồi,” Lục Hậu Thông Thiên tộc cười khẩy.Lúc trước, hắn còn nói nếu Mục Trần thất bại, hắn sẽ bảo vệ Mục Trần một mạng, giờ xem ra không cần thiết nữa rồi.
Tông Thanh Phong Côn Bằng tộc nhìn sâu vào bóng hình Mục Trần.Hắn đã nghe danh Mục Trần từ lâu.Tông Đằng và Mục Trần dường như có mâu thuẫn, Tông Đằng còn muốn nhờ hắn ra tay.Hắn từng định nếu có cơ hội sẽ giúp Tông Đằng một tay.Nhưng thấy cảnh này, hắn đã thay đổi ý định, tốt nhất là cảnh cáo Tông Đằng đừng trêu chọc kẻ thù nguy hiểm như Mục Trần.
“Xem chiến lực Mục Trần phô bày, có thể trụ được trước Bạch Minh một thời gian, hắc hắc, vậy cũng tốt.Tuy không thể ngăn cản, nhưng làm cho tên Bạch Minh khó ưa đó không thể thuận lợi thu lấy tinh huyết truyền thừa bất tử điểu là được rồi.”
“Chết tiệt!”
Trong khi mọi người đang suy tính, Bạch Minh lơ lửng trên không trung, sắc mặt âm trầm nhìn về phía giao chiến.Cột sáng hắc ám và hàn hoàng chiếm giữ mỗi bên, điên cuồng cắn nuốt lẫn nhau, cố gắng tiêu diệt đối phương.Nhưng cuối cùng không bên nào làm được, cục diện lâm vào bế tắc.
Tình trạng giằng co này không phải điều Bạch Minh muốn thấy.
Hắn không tin rằng với thực lực Bát Phẩm Chí Tôn, lại thêm sức mạnh của chuẩn thánh vật mà không thể tiêu diệt một tiểu tử Thất Phẩm Chí Tôn.
“Hôm nay ngươi nghĩ thắng được ta ư, quả thực là người si nói mộng!” Ánh mắt Bạch Minh lạnh lẽo, chợt ấn pháp biến đổi, hàn hoàng linh phiến phun ra một luồng hàn lưu, lập tức bạo trướng nhập vào chiến cuộc, muốn phá hủy hoàn toàn cột sáng hắc ám.
Mục Trần đứng trên Đại Nhật Bất Diệt Kim Thân, cảm nhận được áp lực từ hàn hoàng ngày càng lớn.Rõ ràng Bạch Minh đang không ngừng rót thêm linh lực, nỗ lực giành chiến thắng.
“Ngươi cũng quá coi thường ta rồi, vì đại giới xuất ra trăm vạn Chí Tôn Linh Dịch phát động công kích há là đồ chơi.”
Mục Trần nhếch mép châm chọc, mỗi lần Diệt Sinh Đồng phát động đều tiêu hao một lượng lớn Chí Tôn Linh Dịch, khiến Mục Trần đau lòng không thôi.Nhưng điều an ủi hắn là sau khi hấp thu lượng Chí Tôn Linh Dịch khổng lồ, công kích Diệt Sinh Đồng phát ra vô cùng cường đại.
Nghĩ đến đây, Mục Trần không chút do dự, tâm niệm vừa động, con mắt hắc ám nơi mi tâm khẽ rung, một vầng sáng hắc ám tỏa ra.
Trong đó, phảng phất có phù văn huyền ảo đang ngưng tụ.
Một luồng hắc quang từ Diệt Sinh Đồng bắn ra, nhanh chóng sáp nhập vào cột sáng hắc ám đang giằng co với hàn hoàng.Lập tức, sức mạnh cột sáng hắc ám tăng vọt, ba động hắc ám bùng nổ, khiến không gian xung quanh rung chuyển, xuất hiện từng vết nứt.
“Phá.”
Thanh âm nhàn nhạt từ miệng Mục Trần phát ra.
Vừa dứt lời, cột sáng hắc ám như nhận được ý chỉ của thần hủy diệt, hắc quang chấn động, trực tiếp xuyên thủng một lỗ trên hàn hoàng.
Một hắc động khổng lồ xuất hiện trên thân thể hàn hoàng, bóng tối không ngừng ăn mòn, khiến nó dần biến thành một mảnh hắc ám.
Trong tích tắc, hàn hoàng bị xuyên thủng, Bạch Minh biến sắc, ánh mắt không thể tin.Hắn thôi động Băng Hoàng Linh Phiến phát động công kích cường đại, không chỉ bị Mục Trần chống đỡ mà còn bị đột phá.
“Làm sao có thể!” Khuôn mặt Bạch Minh vặn vẹo gầm lên.
Nhưng Mục Trần mặc kệ tâm trạng của Bạch Minh, cột sáng hắc ám ngưng tụ từ trăm vạn Chí Tôn Linh Dịch, sau khi xuyên phá hàn hoàng đã tiêu hao phần lớn sức mạnh, nhưng vẫn chưa tan biến.Tâm niệm Mục Trần vừa động, cột sáng hắc ám xoay chuyển, nhắm thẳng Bạch Minh mà phóng tới.
Mục Trần muốn nhân cơ hội này giải quyết Bạch Minh luôn.
“Muốn giết ta ư? Nằm mơ đi!”
Bạch Minh thấy cảnh này, con ngươi co rụt lại.Chợt hắn hét lên một tiếng, chân giẫm mạnh, linh lực như cuồng phong từ nội thể bộc phát, ngưng tụ thành hàn băng cự hoàng sau lưng.Trên thân thể cự hoàng lấp lánh băng tinh, một áp lực cường đại lan tỏa.
Bạch Minh bị ép đến mức phải trực tiếp hiển lộ hình thái thần thú.
Thân hình Bạch Minh khẽ động, xuất hiện trên thân thể cự hoàng.Tay nắm chặt, Băng Hoàng Linh Phiến đang lơ lửng giữa trời xuất hiện trong tay, hàn lưu bắt đầu thôi động, lóe lên màu băng lam.
“Hàn Hoàng Thủ Hộ!”
Băng phiến trong tay Bạch Minh rung lên, một luồng băng lam hàn lưu phun ra, cự hoàng dưới chân cũng phóng ra một luồng hàn lưu, trong không trung biến thành một băng tráo ngàn trượng, bảo vệ hắn bên trong.
Hủy diệt quang trụ xuyên thắng đến, cường bạo oanh kích vào băng tráo, lập tức từng tiếng “răng rắc” vang lên, từng khe nứt nhanh chóng lan ra, rồi lan toàn bộ băng tráo.
Băng tráo chống đỡ đến cực hạn rồi vỡ tan, Bạch Minh đang đứng phía trên cũng phải chịu một phần trùng kích, phun ra một ngụm tiên huyết, sắc mặt trở nên âm trầm cực điểm.
Các cường giả trên tế đàn thấy cảnh này không khỏi hít một ngụm khí lạnh, không ai ngờ đến trong cuộc giao phong giữa Mục Trần và Bạch Minh, Bạch Minh lại là người đầu tiên bị thương.
“Làm…làm sao có thể được?” Bạch Bân nhìn cảnh này, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Bên cạnh, Xích Hồng Vũ khẽ ngưng trọng, nếu lúc này còn xem Mục Trần chỉ là một Thất Phẩm Chí Tôn tầm thường thì thật là ngu xuẩn.
Túm lại lần này Bạch Minh đá phải thiết bản rồi.
Mục Trần đứng trên kim thân, thấy Bạch Minh thổ huyết nhưng thần sắc không dao động, ngược lại còn cảm thấy tiếc nuối.Bạch Minh phản ứng quá nhanh, vừa phát hiện không ổn đã toàn lực phòng ngự, nên chỉ bị một chút trùng kích mà thổ huyết.Ngược lại, Mục Trần chịu thiệt, một đạo Diệt Sinh Thần Quang đã triệt để tiêu tán.
Trăm vạn Chí Tôn Linh Dịch bị tiêu hao sạch sẽ, nhưng chỉ làm Bạch Minh bị thương nhẹ.
Người này thật khó chơi, khó giải quyết.
Trên hàn hoàng, Bạch Minh chậm rãi lau vết máu ở khóe miệng, âm trầm nhìn Mục Trần khàn giọng nói, “Công kích cỡ này ngươi còn xuất được mấy lần?”
Công kích của Mục Trần quá đáng sợ, nhưng hắn cũng hiểu rằng công kích cường đại như vậy chắc chắn có hạn chế.Nếu không, Mục Trần công kích vài lần, dù là ai cũng không chịu nổi.
“Ngươi muốn thử một chút không?” Mục Trần cười hỏi.
“Muốn thử thì thử, sợ ngươi sao!”
Bạch Minh cười lạnh, chợt chân giẫm mạnh, hàn hoàng trực tiếp bay lên, song dực vũ động, một cơn hàn lưu vạn trượng quét về phía Đại Nhật Bất Diệt Kim Thân.
Đại Nhật Bất Diệt Kim Thân cũng bạo trùng ra, kim quang ngập trời từ kim thân bộc phát, cùng hàn lưu giao phong, thế công dũng mãnh không ngừng oanh kích.
Trên bầu trời, kim quang và hàn lưu cuồng khiếu.Hai thân thể cao lớn không ngừng giao phong.Trùng kích khủng khiếp khiến thiên địa rung chuyển, và trên hai thân thể khổng lồ, hai bóng hình nhanh như chớp giao phong với nhau.Cả hai đều vận linh lực đến cực hạn, tốc độ như thiểm điện, để lại tàn ảnh giữa trời.
Trong vài phút ngắn ngủi, cả hai đã giao thủ mấy trăm lần, mỗi lần giao thủ như muốn phá thiên liệt địa, đáng sợ vô cùng.
(DG: sợ quá, dịch đoạn này em cũng thấy sợ )
Trên tế đàn, mọi người trợn mắt há mồm nhìn hai người kịch liệt giao chiến, sát ý và sức mạnh phát ra khiến người khác kinh hãi tột độ.
Hai người lúc này đã phát cuồng rồi.
Trên bầu trời, cự quyền của Đại Nhật Bất Diệt Kim Thân và cự dực của Hàn Hoàng va chạm, đồng thời Mục Trần vung một chưởng, cùng với hàn băng quyền của Bạch Minh ngạnh hám.
Ba động xung kích tản ra, song phương đều bị chấn lui về sau, linh lực quanh thân có vẻ hỗn loạn, hiển nhiên là bị trùng kích.
Giao phong kịch liệt như vậy, hiển nhiên bất phân thắng bại.
“Chết tiệt! Chết tiệt!”
Giằng co như vậy khiến mắt Bạch Minh đỏ ngầu, cao ngạo như hắn không thể chịu được việc bị một nhân loại tiểu tử Thất Phẩm Chí Tôn dây dưa đến mức này.
“Mặc kệ phải trả giá bao nhiêu, hôm nay ta phải diệt ngươi tại đây!” Bạch Minh gào thét, sát ý ngập trời.
Mục Trần thấy Bạch Minh dữ tợn như vậy, thần sắc khẽ biến, cẩn thận đề phòng.
Hắn biết với thực lực và thân phận của Bạch Minh, không thể không có thủ đoạn phòng thân.Lúc trước không sử dụng chỉ là luyến tiếc, nhưng bị ép lui nhiều lần, chỉ sợ hắn đã không chịu nổi nữa rồi.
Hai mắt Bạch Minh đỏ bừng, sát ý ngập trời.Hắn gắt gao nhìn Mục Trần, chân chợt động, hàn hoàng dưới chân kêu lên bi thống, rồi phun ra một ngụm tiên huyết.
Trong tinh huyết ẩn chứa linh lực mênh mông cuồn cuộn.
Bạch Minh điểm chỉ, hàn hoàng linh phiến bay lên, tựa như há miệng thôn phệ ngụm tinh huyết của hàn hoàng vừa phun ra.
Sắc mặt Bạch Minh nháy mắt trở nên trắng bệch.
Nguyên bản băng phiến màu lam từ từ biến thành huyết hồng sắc, từng mạch máu hiện lên trên băng phiến, mơ hồ đầy vẻ huyết tinh dữ tợn.
Bạch Minh nhìn linh phiến biến hóa, gầm lên một tiếng vang vọng,
“Hoàng huyết tế linh!”

☀️ 🌙