Đang phát: Chương 105
“Cô thật sự tên là Hoàng Đậu Đậu?” Lục Dương nửa tin nửa ngờ hỏi.
Bất Hủ tiên tử nghiêm mặt: “Nhãi ranh, phàm nhân sao có thể gọi thẳng tiên danh của ta, phải gọi là Bất Hủ tiên tử!”
“Vậy Bất Hủ tiên tử, tên thật của cô là Hoàng Đậu Đậu sao?”
Vẻ mặt Bất Hủ tiên tử suy sụp: “Cái tên này là cha mẹ đặt, ta cũng không thể đổi.”
Vân Chỉ cắt ngang cuộc đối thoại vô bổ của hai người: “Nói đi, ngươi đã làm gì mà mới ra ngoài hai tháng đã bị tiên nhân bám theo?”
Bất Hủ tiên tử chỉnh lại cách dùng từ của Vân Chỉ: “Chú ý lời nói của cô, không phải ta bám theo hắn, cô nói vậy chẳng khác nào ta là kẻ si tình!”
Đáp lại Bất Hủ tiên tử chỉ có ánh mắt lạnh lùng của Vân Chỉ.Bất Hủ tiên tử nghĩ ngợi, mình vừa mới phục sinh, tiên hồn còn yếu, hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài, không nên chọc giận người này.
Nhưng dù sao mình cũng là một vị tiên nhân đường đường, từng hô phong hoán vũ vào thời Thượng Cổ, nên có khí khái vẫn phải có, mình phải tỏ thái độ cứng rắn một chút, cảnh cáo đối phương không được dễ dãi.
“Tùy ngài.”
Lục Dương liếc nhìn Bất Hủ tiên tử ngoan ngoãn, rồi nhìn ánh mắt lạnh lùng của đại sư tỷ, thành thật kể lại những thu hoạch trong hơn một tháng qua.
“Cũng không làm gì nhiều.Chỉ là Mạnh Cảnh Chu và Man Cốt tìm đến ta, nói trên núi Diên Giang quận có một con hổ yêu tác oai tác quái, giết con hổ yêu đó sẽ được điểm cống hiến.Ba người chúng ta tính toán thấy đây là nhiệm vụ có lời không lỗ, nên đi.”
“Giết hổ yêu rất thuận lợi, sau khi giết xong và thu thập vật liệu thì phát hiện hổ yêu có liên hệ với Ma giáo, chúng ta liền lần theo manh mối tìm đến Ma giáo, xem có thể giết vài tên Ma giáo đồ, vì dân trừ hại.”
“Sau đó chúng ta nghe nói Ma giáo tuyển người, liền nhân cơ hội trà trộn vào, thăm dò sâu cạn.Không ngờ vận khí tốt, cả ba người chúng ta đều được nhận.”
“Sau khi vào, người phụ trách ở Ma giáo rất coi trọng chúng ta, cho chúng ta làm chấp sự.”
“Chúng ta thân ở ma đạo, lòng hướng chính đạo, trong thời gian ở Ma giáo, chúng ta thông qua dấu vết để lại phát hiện người phụ trách ở đó lén lút bày Nghịch Thọ Nguyên trận, nhờ đó phá đan thành anh.Chúng ta trải qua một phen anh dũng vật lộn, dùng một chút âm mưu quỷ kế, thành công giết chết hắn.”
“Vừa hay lúc đó Ma giáo phái người đến thị sát, thấy ba người chúng ta có nội tình tốt, tâm tư linh hoạt, liền đề bạt chúng ta làm Đà chủ, còn phái chúng ta đến Vấn Đạo tông làm gián điệp.”
Bất Hủ tiên tử nghe xong thì vui vẻ: “Ma giáo ngốc nghếch thật, còn phái các ngươi trở về làm gián điệp.Cái Ma giáo này tên là gì, ta phải hảo hảo chế giễu bọn chúng.”
“Bất Hủ giáo, thờ phụng cô đấy.” Lục Dương nói.
Nụ cười của Bất Hủ tiên tử cứng đờ trên mặt.
Lục Dương tiếp tục: “Người của Bất Hủ giáo nói với chúng ta rằng vào thời Thượng Cổ, khi một người vô danh luyện hóa tinh thần thành đại lục, chỉ cần đọc lên xưng hô và tiên danh của Bất Hủ tiên nhân, thì có thể phục sinh tiên nhân, một lần nữa cứu vớt Nhân tộc.”
“Ba người chúng ta từng được Bất Hủ tiên nhân cứu vớt, chỉ là trên đường trở về rảnh rỗi sinh nông nổi, liền đoán xem Bất Hủ tiên nhân rốt cuộc tên là gì.Chúng ta lại lo lắng nếu thực sự làm sống lại tiên nhân thì không hay, nên đổi Bất Hủ tiên nhân thành Bất Hủ tiên tử, kết quả đại sư tỷ cô cũng thấy đấy, ta đã gọi cô sống lại.”
Vân Chỉ ừ một tiếng: “Ba người các ngươi trải qua ngược lại là phong phú, thành công trà trộn vào Bất Hủ giáo, còn lên tới Đà chủ, đúng là một công lớn.Ma giáo tuyển chọn người rất kỹ càng, có thể phân biệt chính ma, các ngươi có thể trà trộn vào Bất Hủ giáo, đúng là không dễ.”
“Việc Bất Hủ giáo có ý đồ phục sinh Bất Hủ tiên nhân ta cũng từng nghe qua, chỉ là không biết phương pháp cụ thể, không ngờ bị ngươi đánh bậy đánh bạ thành công.”
Vân Chỉ chuyển ánh mắt sang Bất Hủ tiên tử đang nhíu mày suy nghĩ: “Còn cô, có gì muốn nói không?”
Bất Hủ tiên tử lắc đầu: “Ta chưa từng nghe qua cái gì Bất Hủ giáo, cũng không biết gì về việc người vô danh thời Thượng Cổ luyện hóa tinh thần, cũng không nhớ rõ đã cứu vớt Nhân tộc.”
“Thời đại của ta được người xưng là thiên mệnh thịnh thế, ý chỉ thương thiên chiếu cố, chân mệnh ở ta.Ta xuất thân Nhân tộc, trong thời thịnh thế chứng được Tiên nhân đạo quả, trở thành tiên nhân, bởi vì năng lực đạo quả đặc thù, được người xưng là Bất Hủ tiên tử.”
Vân Chỉ thản nhiên giải thích: “Thiên mệnh thịnh thế, chính là thời đại Thượng Cổ mà chúng ta thường nói.”
Bất Hủ tiên tử tiếp tục: “Ngoài ta ra, lúc đó còn có bốn người thành tiên.Sau này không biết ai đánh lén ta từ phía sau, đánh chết ta triệt để, ta liền chết hẳn.”
“Giống như Bất Hủ giáo nói, chỉ cần hô lên xưng hô và tiên danh của chúng ta, ta liền có thể phục sinh.Chỉ là không biết vì sao bị người truyền nhầm thành Bất Hủ tiên nhân, đến tận bây giờ mới phục sinh, ta đến giờ vẫn không biết mình đã chết bao lâu.”
Bất Hủ tiên tử cũng rất ấm ức, nàng vừa mới phục sinh, muốn phô trương thanh thế trước mặt đám tiểu bối, hù dọa bọn họ một chút để bọn họ nghe lời, kết quả đối phương trực tiếp gọi đại sư tỷ của hắn đến.Chuyện này còn chưa hết, đại sư tỷ này lại mạnh đến không hợp lẽ thường, trực tiếp trấn áp nàng.
Biết tìm ai mà nói lý đây?
Vì sao vừa phục sinh đã gặp phải người mạnh như vậy?
Vân Chỉ nghe xong thì phân tích: “Chưa chắc là truyền nhầm, cũng có thể là người hữu tâm muốn phục sinh cô, nhưng không muốn sinh ra nhân quả với cô, liền mượn tay Bất Hủ giáo hô lên xưng hô và tiên danh của cô, còn cố ý gọi cô thành Bất Hủ tiên nhân.Chờ Bất Hủ giáo thử hết các danh tự, cảm thấy vẫn không đúng, liền sẽ đoán xem xưng hô có phải nhớ nhầm không.Cứ như vậy, chính là Bất Hủ giáo phục sinh cô, sinh ra nhân quả với cô, còn người giật dây thì không liên quan.”
Người tu vi càng cao, càng coi trọng nhân quả, cho rằng từ nơi sâu xa nhân quả thao túng tất cả.
Nói đến đây, Vân Chỉ khẽ nhíu mày, bây giờ không phải là Bất Hủ giáo và Bất Hủ tiên tử sinh ra nhân quả, mà là Lục Dương đánh bậy đánh bạ, gánh chịu phần nhân quả này.
“Về phần cô chết bao lâu…” Vân Chỉ dừng lại một chút rồi hỏi: “Cô không biết ai đã luyện hóa tinh thần sao?”
Vẫn là giọng nói thản nhiên đó, nhưng Lục Dương nghe ra một tia nghiêm túc, điều này cho thấy đại sư tỷ rất coi trọng vấn đề này.
Bất Hủ tiên tử lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt: “Ta không biết, hiện tại là tình huống gì? Khi ta còn sống mọi người đều sinh sống trên tinh thần, chẳng lẽ có người đem tinh thần luyện hóa thành đại lục sao?”
Vân Chỉ gật đầu: “Trước Đại Hạ vương triều là Đại Ngu vương triều, trước Đại Ngu vương triều là Đại Càn vương triều.Trước Đại Càn vương triều mới là thiên mệnh thịnh thế mà cô nói, chúng ta gọi là thời đại Thượng Cổ.”
“Đại Càn, Đại Ngu đều tồn tại mười vạn năm, sau đó bị thay thế.Đại Hạ cũng tồn tại mười vạn năm.Có người nói đây là lời nguyền từ thời Thượng Cổ, mỗi vương triều chỉ có thể tồn tại mười vạn năm, mười vạn năm sau, vương triều tất nhiên sụp đổ, có tân tú quật khởi, trên phế tích thành lập vương triều mới.”
“Vào thời kỳ cuối của Thượng Cổ, có tiên nhân đem tinh thần luyện hóa thành đại lục, toàn bộ thế giới từ đó thay đổi diện mạo, thành Trung Ương đại lục ngày nay.”
“Nói cách khác, cô ít nhất đã chết ba mươi vạn năm.”
Bất Hủ tiên tử kinh ngạc: “Lâu như vậy sao? Sớm biết vậy ta đã gửi linh thạch vào ngân hàng, giờ này chắc đã ăn bao nhiêu tiền lãi rồi?”
Lục Dương: “…”
Tiên tử, cô chú ý trọng điểm có phải hơi sai rồi không?
