Chương 105 MỘT CÁI CỌC GỖ

🎧 Đang phát: Chương 105

“Ta tin ngươi không dám dối ta.” Đồng Ngọc khẽ gật đầu.
Mộc Tứ vội nói: “Dù đã phát hiện ra mỏ nguyên thạch khổng lồ, nhưng nó lại nằm trong lãnh địa của Kỷ tộc.Kỷ tộc nhỏ bé vốn không đáng ngại, chi nhánh Yên Sơn ta dư sức tiêu diệt.Nhưng…” Mộc Tứ thuật lại mọi chuyện.
Đồng Ngọc nhíu mày: “Mê trận?”
“Chính xác! Tộc trưởng Kỷ tộc, Kỷ Cửu Hỏa, tinh thông trận pháp và độc dược.Bản thân Kỷ tộc không đáng lo, nhưng trận pháp này…” Mộc Tứ ngập ngừng.
“Bày đại trận…” Đồng Ngọc trầm ngâm, “Ta không rành trận pháp, e là kéo dài thời gian.Nếu chậm trễ, sứ giả Đại Hạ vương triều sẽ đến! Gần Yên Sơn có Nông Tử Đạo, sư đệ ấy cao minh về trận pháp.Mời được sư đệ, phá giải trận pháp của đám Kỷ tộc kia chẳng khác nào bẻ cành khô!”
Mộc Tứ gật đầu như bổ củi: “Đệ cũng định mời sư huynh Nông Tử Đạo.Nay có sư huynh Đồng Ngọc tiến cử, chắc chắn sư huynh ấy sẽ nhận lời.”
“Ngươi lập tức đi mời Tử Đạo sư đệ.Ta sẽ đến Yên Sơn ngay.” Đồng Ngọc dặn dò.
“Đa tạ sư huynh!” Mộc Tứ mừng rỡ.
“Đi đi.” Đồng Ngọc phất tay.
Một chiếc lá pháp bảo xuất hiện dưới chân Mộc Tứ, hắn hóa thành một đạo lưu quang biến mất ở chân trời.
Đồng Ngọc nhìn theo, trầm tư hồi lâu.
“Địa Long!” Đồng Ngọc quát.
“Chủ nhân.” Một con Địa Long một sừng, vảy xanh lục, uy phong lẫm liệt, bò ra.Nó đã thu nhỏ thân hình, chỉ còn dài hơn mười trượng.
“Đi, theo ta đến Yên Sơn.” Đồng Ngọc nói khẽ, “Lần này nếu lập công lớn, có thể nhờ tông môn giúp ta đột phá.”
Đồng Ngọc vốn là tán tu, tu luyện Luyện Khí đạt Tử Phủ cảnh.Nhưng công pháp sơ sài, khó đột phá lên Vạn Tượng chân nhân! Sau đó hắn chuyển sang Thần Ma Luyện Thể, đạt Tử Phủ…cũng coi như nhân tài, nên được nhập môn Tuyết Long Sơn!
Nhưng Luyện Khí đã đến Tử Phủ hậu kỳ, không thể quay đầu.
May mắn, tháng ngày lang bạt đã rèn cho hắn ý chí kiên cường, lại lập nhiều công lớn.Nhờ đó, được tông môn chú ý, truyền thụ thần thông “Pháp Thiên Tượng Địa”, địa vị tăng vọt.
Hiện tại…
Hắn đang bế quan đột phá Thần Ma Luyện Thể lên Vạn Tượng! Mỗi cửa ải đều gian nan vô cùng.Tông môn có biện pháp, nhưng cái giá quá đắt, sao có thể dễ dàng giúp hắn?
“Chủ nhân cứ tĩnh tâm ắt thành công.” Địa Long đến gần.
Đồng Ngọc ngồi lên lưng Địa Long.
“Vù vù!”
Mây mù nổi lên dưới chân Địa Long, nâng nó bay lên trời, biến mất trong màn đêm.Huyết mạch rồng trời bẩm sinh khống chế nước.Dù chỉ là Tử Phủ, vẫn có thể cưỡi mây đạp gió.

Trong Thủy Phủ cổ kính.
Kỷ Ninh sánh vai Hắc Ngưu đi ra khỏi Tinh Thần Điện.
“Ngộ Đạo trong Tinh Thần Điện nhanh hơn nhiều.” Kỷ Ninh tán thán.
“Tinh Thần Điện chỉ trợ giúp phần nào.” Hắc Ngưu nói, “Căn bản vẫn là do tích lũy của ngươi.Khi ngươi có đủ kinh nghiệm, cảm ngộ.Những cảm ngộ vụn vặt xung quanh, bình thường ngươi không nhận ra, nhưng trong Tinh Thần Điện lại dễ dàng phát hiện.Nếu không có tích lũy, vào Tinh Thần Điện mỗi ngày cũng vô ích.”
Kỷ Ninh gật đầu.
“Đọc vạn quyển sách, đi vạn dặm đường.” Cái gốc vẫn là kinh nghiệm, cảm ngộ.
“Đến Chiến Thần Điện rồi.” Hắc Ngưu dừng trước Chiến Thần Điện.Trên cánh cửa đồng xanh khắc hình chiến rìu, trường mâu.Hơi thở chiến tranh xộc thẳng vào mặt.Bề mặt cửa đồng còn phủ một lớp đỏ mờ, toát ra vẻ giết chóc.
Kỷ Ninh nín thở.
“Tiền bối.” Kỷ Ninh hỏi, “Năm xưa Thư Hoa tiên nhân đã trải qua những gì khi xông vào tầng đầu Chiến Thần Điện?”
“Hỏi cũng vô ích.” Hắc Ngưu lắc đầu, “Nguy hiểm mỗi tầng Chiến Thần Điện đều ngẫu nhiên, tùy thời thay đổi.Ta đã sớm biết điều này qua linh hồn động phủ.”
“Vậy sao…” Kỷ Ninh đành chịu.
Hắc Ngưu nói: “Cẩn thận! Thử thách Chiến Thần Điện là để rèn luyện ngươi, không phải để giết ngươi.Ngươi lại là Thần Ma Luyện Thể, khả năng chết là rất thấp.Nhưng trong thử thách luôn có nguy hiểm! Đừng dễ dàng vứt bỏ tính mạng.”
“Yên tâm!” Kỷ Ninh giơ tay định đẩy cánh cửa đồng xanh.
Vừa chạm vào cửa.
“Vù vù!”
Lớp đỏ trên cửa nuốt chửng Kỷ Ninh.Hắn biến mất! Trong khoảnh khắc, mắt Kỷ Ninh trợn ngược đầy kinh hãi.
“Chết rồi! Ta quên nói với hắn là vào Chiến Thần Điện sẽ bị dịch chuyển ngay!” Hắc Ngưu thấy đôi mắt trợn ngược của Kỷ Ninh thì cũng giật mình, sau đó cười lớn ha ha ha…
Kỷ Ninh bị dịch chuyển đến một vùng đất rộng lớn không biết đến đâu.Mặt đất đỏ như máu.Phía trước là một tòa tháp sừng sững, có một tầng sáng trắng lập lòe trước cửa tháp.
“Hả?” Kỷ Ninh liếc mắt thấy con gấu lớn lông vàng đứng ở đằng xa.
“Tiền bối.” Kỷ Ninh cung kính hành lễ.
Gấu lớn lông vàng khẽ gật đầu, vẻ hờ hững bớt đi, thái độ thân thiện hơn: “Tuổi trẻ mà đạt được Đạo Chi Vực Cảnh, dù là Thần Ma cũng hiếm thấy.Nói cho ta biết ngươi muốn xông vào tầng nào của Chiến Thần Điện.”
“Còn có thể chọn sao?” Kỷ Ninh kinh ngạc.
“Đương nhiên! Ví dụ như chủ nhân Thủy Phủ xông pha bên ngoài, trở về đã thành Nguyên Thần đạo nhân, chỉ còn hai cơ hội, dĩ nhiên sẽ không chọn tầng đầu.” Gấu lớn lông vàng nói, “Ngươi có thể đến thẳng tầng cao nhất Chiến Thần Điện, tầng mười.Đương nhiên, dù thử thách không dùng để giết ngươi, nhưng dư chấn còn sót lại cũng có thể làm ngươi tan thành tro bụi, đến cả hồn phách cũng chẳng còn.”
Kỷ Ninh nháy mắt.
“Được rồi.”
Tầng thứ mười ư?
Đến cả Thư Hoa tiên nhân lúc thành tán tiên cũng mới chỉ xông qua tầng thứ bảy! Uy lực tầng mười thì khỏi phải bàn.Kỷ Ninh chỉ có thể thán phục vị Thần Ma sáng tạo ra Thủy Phủ này.
“Ta chọn tầng thứ nhất.” Kỷ Ninh thành thật nói.Như lời Hắc Ngưu, khi mình chưa ngộ ra Vũ Thủy Kiếm Vực, còn không có một phần khả năng vượt qua tầng đầu tiên.Từ đó có thể thấy độ khó của nó.
“Ừ.” Gấu lớn lông vàng gật đầu, “Cũng coi như thiết thực, đây mới chỉ là lần đầu tiên ngươi xông vào.Thử thách lần này cũng nhẹ nhàng nhất.”
“Nhẹ nhàng nhất sao?” Kỷ Ninh ngẩn ra.
Bàn chân lông lá của gấu lớn nắm lấy tay Kỷ Ninh.”Vù vù!” Trong nháy mắt, Kỷ Ninh và gấu lớn đã đứng trước cửa tòa tháp, cánh cửa mờ ảo trắng sáng.Kỷ Ninh và gấu lớn lông vàng bước vào trong.
Đây là một không gian cao ngàn trượng, rộng mấy ngàn trượng, mênh mông một màu trắng xóa.Thứ duy nhất có thể thấy là một khe cửa lơ lửng ở phía sau.
“Đây là tầng thứ nhất của Chiến Thần Điện.” Gấu lớn lông vàng nói.Kỷ Ninh cẩn thận nhìn quanh.Tầng thứ nhất Chiến Thần Điện sao? Vậy thử thách nguy hiểm kia ở đâu?
“Nhìn kìa!” Gấu lớn lông vàng chỉ về phía trước.
Kỷ Ninh nhìn theo.Ở đằng xa xuất hiện một cây cọc gỗ màu đen.Cây cọc to bằng bắp đùi Kỷ Ninh, cao khoảng một trượng, đứng thẳng ở đó.
“Cọc gỗ à?” Kỷ Ninh ngẩn ra.
“Có thể nói là thử thách này dễ hơn so với thử thách ta đã ra cho Thư Hoa và Lũy Triển.” Gấu lớn lông vàng nói, “Thử thách tầng đầu Chiến Thần Điện là…trước khi một nén nhang cháy hết, phải chặt gãy được cọc gỗ này!” Trên tay gấu lớn xuất hiện một nén nhang dài khoảng một thước.
“Trước khi nén nhang cháy hết phải chặt gãy cọc gỗ?” Kỷ Ninh nhìn cái cọc.
“Thảo nào linh hồn động phủ nói là thử thách nhẹ nhàng nhất.Đúng là nhẹ nhàng hơn hẳn Thư Hoa và Lũy Triển! Chỉ việc chặt cọc gỗ.Chẳng có nguy hiểm nào.Hơn nữa, cái cọc kia lại chỉ ngây ngốc đứng đó, chẳng phản kháng gì.”
“Bắt đầu thôi!” Gấu lớn lông vàng nói.Nén nhang đã cắm xuống đất, bắt đầu cháy.
“Một nén nhang…”
Kỷ Ninh không dám lãng phí thời gian.
“Vèo!” Kỷ Ninh đã đứng trước cọc gỗ.Tuy chỉ là cọc gỗ, nhưng nếu mù quáng đánh vào thì thật ngu ngốc.Nên dùng thời gian tra xét, xem cách nào dễ dàng chặt gãy nó.”Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.” Cọc gỗ màu đen, mặt trên có từng vòng thớ gỗ.
“Có phải chẻ vào thớ gỗ là dễ nhất không nhỉ?” Kỷ Ninh thầm nghĩ.
“Hây ya!”
Thanh Bắc Minh Kiếm xuất hiện trong tay Kỷ Ninh.Thần lực, nguyên lực Tử Phủ trong cơ thể bộc phát.”Ào ào ào ào…” Một cơn mưa nhỏ xuất hiện xung quanh, mát mẻ, sảng khoái.Thể hiện khả năng cảm nhận “Đạo” của Kỷ Ninh đã tăng lên rất nhiều.
“Ti Vũ Thành Tuyến!” Kỷ Ninh đánh ra chiêu thức mạnh nhất.
“Vù vù!”
Kiếm quang của Kỷ Ninh vừa lóe lên liền biến mất, hòa vào cơn mưa.Kiếm quang biến thành dải nước cực kỳ sắc bén, như tơ như sợi, cắt thẳng lên cọc gỗ.
“Uỳnh!” Trên cọc gỗ xuất hiện một vệt trắng.Nước mưa vừa chảy qua thì vệt trắng biến mất như chưa hề có gì.
Lực bật lại quá lớn làm hổ khẩu của Kỷ Ninh rách toác.Hắn lùi lại ba bước thì hổ khẩu đã hoàn toàn hồi phục.
“Chỉ để lại vệt trắng.Cọc gỗ này quả nhiên cực kỳ cứng rắn.Thật khó để chặt gãy nó trong một nén nhang.” Kỷ Ninh lại đánh ra một kiếm.
Vẫn là kiếm như tơ như tuyến.
Kiếm dung nhập trong nước mưa…
“Uỳnh!”
Tiếng đánh mãnh liệt vang lên sau lần thứ hai đánh vào cọc gỗ.Lần này Kỷ Ninh đánh trúng thớ gỗ.Tuy vẫn bị bật ngược lại, nhưng Kỷ Ninh vui mừng phát hiện…có một vết rất nhỏ lưu lại trên cọc gỗ.Dù rất nhỏ, gần như có thể bỏ qua.Nhưng dù sao thì cũng là vết tích.
“Vừa rồi ta thi triển Vũ Thủy Kiếm Vực…ngang tầm tầng chín Tiểu Thiên Kiếm Trận khi trước.Mà chỉ làm được đến vậy.” Kỷ Ninh thầm kinh hãi, “Nếu không có Vũ Thủy Kiếm Vực, sợ rằng ta cũng chẳng làm gì được nó.”
Kỷ Ninh hiểu rõ.Trong Vũ Thủy Kiếm Vực, kiếm pháp của hắn như hổ thêm cánh, uy lực tăng lên gấp bội…

☀️ 🌙