Truyện:

Chương 105 Gió Tuyết Nam Tuyên (13)

🎧 Đang phát: Chương 105

Trước đây có người còn âm thầm coi thường vì Miêu Nghị không dám tranh đoạt vị trí, giờ thì ai nấy đều kinh ngạc về hắn.
Có lẽ hắn không phải đối thủ của các động chủ khác trong những cuộc thi thố thông thường, nhưng nếu là đánh nhau sống mái thì hắn lại khiến người ta hết sức kinh ngạc, rõ ràng là một tướng lĩnh thực chiến.Sau trận này, chắc không ai ở Nam Tuyên phủ dám coi thường hắn nữa.
Tần Vi Vi nhìn Miêu Nghị với vẻ mặt phức tạp.Trước đây nàng còn chế nhạo hắn không dám tham gia tranh đoạt, bây giờ hắn đã chứng minh cho nàng thấy thế nào là dám, thế nào là không.
Vết thương trên tay hắn đang lành lại, vết máu trên cây thương bạc và dáng vẻ mệt mỏi của hắn là bằng chứng cho sự hung hãn, không sợ chết, gặp địch là giết.Hai cái xác tu sĩ Bạch Liên ngũ phẩm dưới chân hắn là minh chứng rõ ràng nhất.
Trước thì đánh nhau ở Phù Quang động, sau giết Mạc Thịnh Đồ và Trương Thụ Thành, rồi Tống Phù của Lam Ngọc Môn, hôm nay lại giết Phạm Nhân Phương và Phương Tử Ngọc.Lần nào hắn cũng vượt cấp giết người, vậy thì hắn còn sợ ai, mấy cái trò tranh đoạt kia sao sánh được?
Tần Vi Vi cảm thấy như bị Miêu Nghị tát mạnh vào mặt.Có một thủ hạ mạnh mẽ như vậy đáng lẽ là chuyện vẻ vang, nhưng nàng lại không vui nổi.
Khi vết thương trên tay Miêu Nghị lành hẳn, Dương Khánh cất tiên thảo đi, quay sang nói với Thanh Cúc:
– Thằng nhãi này có vẻ có thành kiến với ta.Thanh Cúc, cô đưa nó về Đông Lai động đi, nếu nó dám lảm nhảm thì cứ xử lý nó cho ta, xử lý thật nặng vào, đừng khách sáo!
– Vâng!
Thanh Cúc tuân lệnh.
Mọi người thầm nghĩ, xem ra phủ chủ vẫn coi trọng thằng nhãi này, không hề thay đổi vì chuyện của Hùng Khiếu, còn để Tiểu cô cô đích thân hộ tống hắn.
Mà nói đi cũng phải nói lại, thằng nhãi này cũng đáng để phủ chủ nể trọng.Một tu sĩ Bạch Liên nhất phẩm mà giết được hai tên tu sĩ Bạch Liên ngũ phẩm, còn ai dám bảo hắn không xứng làm động chủ Đông Lai động?
– Cứ như thằng ăn mày, ra ngoài làm mất mặt Nam Tuyên phủ ta!
Dương Khánh châm chọc Miêu Nghị, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bộ y phục của mình, vung tay ném vào mặt Miêu Nghị, rồi thúc long câu đi:
– Đi!
Không ai nghĩ phủ chủ đang châm chọc Miêu Nghị, hành động thân mật như vậy khiến các động chủ khác vô cùng ngưỡng mộ.
Hai vị tiền bối của Lam Ngọc Môn nhìn nhau, trong mắt lóe lên vẻ chế giễu, đây là vừa đấm vừa xoa à?!
Người ta suýt mất mạng, thế này là đủ rồi sao, chẳng lẽ Dương Khánh coi người ta là đồ ngốc?!
Vì lập trường khác nhau nên góc nhìn cũng khác, dễ dẫn đến phiến diện.
Dương Khánh đang nhanh chóng rời đi, khóe miệng nở một nụ cười vui vẻ.Từ trước đến nay thằng nhãi đó chưa từng làm hắn thất vọng, luôn có những hành động bất ngờ.Giờ thì ai còn dám nói việc Dương Khánh bổ nhiệm thằng nhãi đó làm động chủ Đông Lai động là không công bằng, phải nói là hắn có mắt nhìn người.
Dương Khánh thầm đắc ý!
Trước khi đi, Hùng Khiếu lục soát lấy hai chiếc nhẫn trữ vật trên hai cái xác để che giấu thân phận, quay lại nhìn Miêu Nghị thật sâu.Hôm nay bị hắn mắng là lão tặc không biết bao nhiêu lần, mất hết mặt mũi, tạm thời ghi lại món nợ này.
Lão tặc! Ngươi chờ đó!…
Miêu Nghị nhìn thẳng vào mắt Hùng Khiếu, cũng ghi lại món nợ này.
Hắn định thu lại ánh mắt thì thấy Tần Vi Vi đang nhìn mình, không khỏi hừ lạnh một tiếng, như muốn nói: “Cô khinh tôi không dám tham gia tranh đoạt đúng không, giờ thì mở to mắt ra mà nhìn!”.
Tần Vi Vi hận đến nghiến răng nghiến lợi, dù sao hắn cũng là thủ hạ của mình, vốn định thuận miệng an ủi vài câu, huấn thị vài câu, không ngờ hắn lại có thái độ như vậy, trong lòng thầm mắng: đúng là đồ tiểu nhân, đắc chí!
Không mắng hắn là may rồi, đừng mơ an ủi, Tần Vi Vi thúc long câu nhanh chóng bỏ đi.
Sau trận chiến, hiện trường trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại mặt tuyết đầy vết máu dơ bẩn.
Miêu Nghị rút thương bạc lên, vung tay, pháp tùy tâm động, một bức tường tuyết dựng lên bao quanh hắn.
Hắn trốn trong đó rửa mặt mũi tay chân bằng tuyết, sửa lại tóc tai, thay bộ y phục rách rưới bằng y phục Dương Khánh vừa cho.Hơi rộng một chút, nhưng tạm thời mặc vậy.
Thu dọn xong, Miêu Nghị đạp đổ tường tuyết, nhảy lên Hắc Thán, thúc ngựa đến trước mặt Thanh Cúc chắp tay nói:
– Tiểu cô cô, lời phủ chủ nói ra là vàng ngọc, chắc tên cẩu tặc kia cũng không dám ra tay đâu.Không cần Tiểu cô cô vất vả, Miêu Nghị tự về Đông Lai động được rồi.
Thanh Cúc thúc long câu đi vòng quanh Miêu Nghị một vòng, dừng lại đối diện cười nói:
– Xem ra vẫn còn tức giận, trong lòng còn oán hận.
– Sao dám!
Miêu Nghị nói một câu trái lòng.
Thanh Cúc quát:
– Còn chờ ta mời lên đường à?
Miêu Nghị quay đầu nhìn Trịnh Kim Long và Vương Tử Pháp, hai chân kẹp vào cốt giáp hai bên sườn Hắc Thán, đột nhiên quát lớn:
– Đi!
Hắc Thán chở hắn lao đi, Thanh Cúc mỉm cười đuổi theo.
Nhờ cước lực của Hắc Thán, Miêu Nghị bỏ xa ba người phía sau, một mình chạy trước giữa đồng tuyết, không muốn nói gì với Thanh Cúc.
Lần này coi như trở mặt hoàn toàn với Hùng Khiếu, có chứng cứ Hùng Khiếu ra tay, vốn tưởng Dương Khánh sẽ xử lý hắn, nhưng không ngờ Dương Khánh lại thiên vị như vậy.Đương nhiên Dương Khánh cũng tỏ vẻ nể mặt mới phái Thanh Cúc đích thân hộ tống Miêu Nghị, nhưng trong lòng hắn rất khó chịu, cảm giác suýt chết ai hiểu cho, hơn nữa còn hậu họa vô cùng…
Về đến Đông Lai động, không thèm nhìn Vương Tú Cầm trước sơn môn hành lễ, Miêu Nghị xông thẳng vào, thúc Hắc Thán chạy trên quảng trường, đột nhiên nhảy vọt qua Đông Lai đại điện, rơi xuống đình viện ở hậu viện.
Thấy động chủ đột nhiên xuất hiện, Thiên Nhi và Tuyết Nhi nghe thấy động tĩnh đang chuẩn bị ra tiền điện thì vội vàng hành lễ:
– Động chủ!
Miêu Nghị không để ý đến họ, sải bước vào nhà, mặt mày ủ rũ cởi hết y phục, ngâm mình vào hồ nước.
Lát sau, Thiên Nhi vội vã bước vào, nhẹ nhàng bẩm báo:
– Động chủ! Thanh Cúc cô cô bảo ngài đến gặp cô ấy.
– Không thấy ta đang tắm à?
Miêu Nghị tựa vào thành hồ lạnh lùng đáp.
– Dạ!
Thiên Nhi thấy tâm trạng động chủ không tốt, khẽ lui ra.

☀️ 🌙