Truyện:

Chương 104 Tuyệt học thiên linh (1)

🎧 Đang phát: Chương 104

– Đạo hồn tàn của ta không trụ được lâu nữa đâu.Cái nhẫn trữ vật này ngươi vừa nhận chủ, trong đó có linh kỹ mà linh giả tu luyện.Dù chỉ là linh kỹ Huyền cấp sơ giai, ngươi có cũng vô dụng.Còn có một cái lệnh bài, ngươi cầm lấy, biết đâu sau này có chút tác dụng.Ngoài ra thì trong nhẫn cũng chẳng có gì.
Thánh Thủ Linh Tôn nói.
– Sư phụ, đệ tử giờ dù gì cũng là đồ đệ của người, người không có đan dược hay dược liệu, yêu đan, linh đan gì đó để lại cho đệ tử sao?
Lục Thiếu Du mở to mắt, cường giả như vậy, trong nhẫn trữ vật lại không có chút đan dược nào.
– Hình như không có.Lúc trước đan dược bình thường ta không thèm để mắt, đan dược tốt thì ta dùng để đột phá cảnh giới, không còn gì cả.
Thánh Thủ Linh Tôn nói.
Lục Thiếu Du suýt chút nữa ngã quỵ, cứ tưởng còn có đại bảo tàng chứ, ai mà tin một cường giả như vậy lại không cất giữ gì trong nhẫn trữ vật.
– Đúng rồi, Linh Ngọc Sàng cũng là bảo vật.Năm đó ta liều mạng mới đoạt được nó.Thi thể của ta nhờ có nó mới giữ được nguyên vẹn năm ngàn năm.Nếu linh giả tu luyện trên đây sẽ phát hiện ra công dụng của nó, hiệu quả tốt hơn nhiều, linh hồn lực sẽ mạnh hơn người cùng tu vị.Đáng tiếc…
Thánh Thủ Linh Tôn khẽ thở dài.
Lục Thiếu Du tu luyện Âm Dương Linh Vũ Quyết, hắn nhìn qua cũng chỉ thấy Lục Thiếu Du là vũ giả.Chắc chắn không ngờ Lục Thiếu Du cũng là linh giả.Thêm nữa lúc này hắn chỉ là một đám linh hồn thể không có thực lực, Âm Dương Linh Vũ Quyết lại vô cùng thần dị, đương nhiên càng không thể nhìn ra thân phận linh giả của Lục Thiếu Du.Nếu hắn ở thời kỳ đỉnh cao, cộng thêm tu vị Lục Thiếu Du không cao, muốn nhìn thấu Lục Thiếu Du chẳng khó khăn gì.
Lục Thiếu Du cũng không có ý định vạch trần, có những chuyện nên che giấu thì tốt hơn, nên có chút phòng bị người.
Lúc này hắn nhìn chằm chằm vào chiếc giường ngọc.Lục Thiếu Du sớm đã cảm nhận được sự bất phàm của chiếc giường này, phía trên có năng lượng bao quanh.Nhưng mà Linh Ngọc Sàng đối với linh giả mà nói là báu vật, đối với mình mà nói hiệu quả cũng không lớn.Tốc độ tu luyện bình thường của hắn chậm kinh người, dù có tăng nhanh tốc độ tu luyện cũng không nhanh đến mức đáp ứng được cho mình.Cái mình cần nhất thật ra là yêu đan và linh đan.
– Sư phụ, vậy sao người lại tới đây? Trước kia, thực lực của người tới cấp độ nào?
Lục Thiếu Du hỏi.
– Ha ha.
Thánh Thủ Linh Tôn mỉm cười, nhưng mà với thân hình khô gầy như thế này mà mỉm cười lại càng thêm phần đáng sợ:
– Lúc trước, ta là Linh Tôn cửu trọng.Trong lúc vô tình phát hiện ra nơi này, định yên tĩnh đột phá Linh Đế, ai ngờ lại thiếu một bước.Bên dưới nơi này có con sông nhỏ, ngươi cứ xuôi theo dòng nước, xuyên qua một cái hạp cốc.Cuối hạp cốc là đáy nước, cứ thế mà đi là ra ngoài.
– Linh Tôn cửu trọng…
Lục Thiếu Du giật mình, đây là Linh Tôn cửu trọng.Trên đời này hiện tại dường như không có Linh Tôn, Vũ Tôn xuất hiện.Đạt đến cấp độ này thì không nghi ngờ gì nữa, đó là siêu cấp cường giả.
– Ngạc nhiên lắm sao? Linh Tôn cửu trọng mà vẫn không đột phá được Linh Đế…Đáng tiếc ngươi không phải là linh giả.Nhớ kỹ, nếu tương lai ngươi có thể đạt tới Vũ Tôn, ngàn vạn lần đừng chủ quan.Trên đời này cường giả còn nhiều hơn ngươi tưởng tượng.Có Thiên Linh Lục, dù ngươi không phải linh giả, không thể tu luyện toàn bộ, nhưng chỉ cần có chút thiên phú thì sau này có thể sống yên ổn.
Thánh Thủ Linh Tôn nói.
– Sư phụ, Thiên Linh Lục là tuyệt học gì?
Lục Thiếu Du hỏi.Sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn nói đây là tuyệt học cả đời của ông, Lục Thiếu Du không khỏi tò mò.
– Ngươi mở ngọc giản ra là biết.Sẽ không làm ngươi thất vọng đâu.Linh hồn của ta hiện tại không chống đỡ được lâu nữa.Ngươi bây giờ dù gì cũng xem như đệ tử của ta, nhớ kỹ, có cơ hội thì chiếu cố gia tộc Đoan Mộc một chút.
Giọng nói vừa dứt, Lục Thiếu Du còn đang sờ soạng cái giường ngọc thì thi thể Thánh Thủ Linh Tôn đã ngã xuống đất, thân thể khô héo hóa thành bột phấn, ngay cả áo đen trên người cũng biến thành tro tàn.
Lục Thiếu Du nhìn bộ hài cốt trước mặt rồi bái một cái.Thánh Thủ Linh Tôn tuy mới là sư phụ của hắn, nhưng hắn đã dập đầu thì cũng coi như thừa nhận sư phụ, huống chi mình cũng đã đạt được không ít lợi ích.
Lập tức thu hồi bột phấn thi cốt của Thánh Thủ Linh Tôn, Lục Thiếu Du đi ra khỏi sơn động, đào hố dưới chân núi chôn cất.Trong lòng cũng cảm thán, cường giả như vậy cũng khó tránh khỏi ngày đại nạn.Dưới quy tắc của thiên địa, dù ngươi phong hoa tuyệt đại đến đâu, sau khi chết cũng chỉ có thể biến thành đất vàng.Nghe đồn khi vũ đạo đạt đỉnh phong, linh đạo đạt cực hạn có thể phá toái hư không, tiến vào cảnh giới trường sinh bất tử.
– Nếu kiếp này đã lựa chọn con đường tu luyện, ta nhất định phải tu luyện đến cực hạn, đặt chân đến cảnh giới trường sinh bất tử trong truyền thuyết.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm vào mộ địa của Thánh Thủ Linh Tôn, thầm nói trong lòng.
Một lát sau, Lục Thiếu Du đi vào trong sơn động, không đi tìm dòng sông để kiếm lối ra.Hắn không vội rời đi, thương thế của hắn chưa lành hẳn, ít nhất cũng phải chờ đến khi khỏi hẳn mới rời đi, như vậy mới bớt nguy hiểm.
Mà vừa rồi hắn đã có được nhẫn trữ vật của sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn, Lục Thiếu Du bắt đầu kiểm tra bên trong.Bên trong ngoài một khối lệnh bài màu trắng bằng ngọc và một ngọc giản linh kỹ ra, cũng không có thứ gì khác.Đừng nói yêu đan, linh đan, ngay cả một viên đan dược tam phẩm cũng không có.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ trong lòng, hóa ra trong giới cường giả cũng không thiếu người nghèo a.
– Nên chữa thương trước đã.
Lục Thiếu Du thầm nói, mọi chuyện cứ để sau khi khôi phục thương thế rồi tính.Khôi phục thương thế cũng cần thời gian, Lục Thiếu Du bảo Tiểu Long tự đi vào rừng cây kiếm ăn, nơi này không có ai khác, Tiểu Long cũng sẽ không gặp nguy hiểm gì.
– Linh Ngọc Sàng.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm vào Linh Ngọc Sàng mà sư phụ Thánh Thủ Linh Tôn để lại, trong lòng vui mừng khoanh chân ngồi lên Linh Ngọc Sàng.Lục Thiếu Du lập tức cảm thấy có năng lượng thần dị bao phủ thân thể, trong người sinh ra khí tức ấm áp, chân khí của hắn chuyển động chậm rãi, thoải mái không nói nên lời.
– Quả là báu vật!
Lục Thiếu Du mừng rỡ, Linh Ngọc Sàng là báu vật trong mắt Linh Tôn quả nhiên không tầm thường.Mình ngồi trên Linh Ngọc Sàng còn chưa tu luyện mà đã như đang tu luyện bình thường, đặc biệt là trong đầu có một lực lượng gì đó đang dẫn dắt linh khí, khiến cho thân thể thoải mái không thể tả.
– Trước khôi phục thương thế.
Lục Thiếu Du lấy đan dược tam phẩm chữa thương Phục Khí Hoàn mà mình chiếm được của Hỏa Âm Quái trong nhẫn trữ vật ra, đan dược vào miệng hóa thành năng lượng khổng lồ.

☀️ 🌙