Đang phát: Chương 104
Hoắc Vũ Hạo khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia kim quang, Vũ Hồn Linh Mâu lặng lẽ xuất hiện.Dưới chân hắn, hai vòng Hồn Hoàn, một trắng, một tím, lững lờ bay lên.
Vẻ kinh hãi một lần nữa hiện rõ trên khuôn mặt Phàm Vũ, Chu Y và Vương Đông.
“Ngàn năm…lại là Hồn Hoàn ngàn năm!” Phàm Vũ lẩm bẩm, giọng điệu không giấu nổi sự kinh ngạc.”Rốt cuộc thằng nhóc này đã làm cái quái gì trong tháng qua vậy? Một kẻ chẳng có kỹ năng tấn công nào ra hồn mà lại tự mình thu thập được Hồn Hoàn ngàn năm, chuyện này…thật không thể tin nổi!”
Chu Y hoảng hốt, lắp bắp: “Hồn Hoàn ngàn năm? Sao có thể…thân thể con chịu đựng nổi sao?”
“Lần trước Băng Bích Hạt mang về Hồn Hoàn ngàn năm ta đã thấy kỳ lạ lắm rồi, giờ đến Linh Mâu cũng ngàn năm nốt.Chẳng lẽ con ngủ một giấc rồi lộc trời tự rơi xuống đầu à? Nếu vậy, ta cũng muốn đến Cực Bắc ngủ một giấc xem sao!”
Hoắc Vũ Hạo ngượng ngùng gãi đầu: “Đâu có chuyện dễ dàng như vậy.Con…con giết một Hồn Thú, sau đó mới phát hiện nó có thuộc tính tinh thần, đến khi hấp thu mới biết tu vi của nó đã vượt ngàn năm.Còn về việc con chịu đựng được…có lẽ là do con có thêm…một khối Hồn Cốt.”
Ba người đồng loạt run rẩy.Hai Hồn Hoàn ngàn năm, một Hồn Cốt…rốt cuộc thằng nhóc này đã đào được cái mỏ vàng nào vậy?!
Phàm Vũ gấp gáp hỏi: “Con nói rõ mọi chuyện xem, rốt cuộc còn chuyện gì nữa?”
Hoắc Vũ Hạo ngoan ngoãn kể lại: “Khối Hồn Cốt đó cũng xuất hiện sau khi con tỉnh lại, hình như có liên quan đến Băng Bích Hạt, lại còn là Hồn Cốt thân thể nữa.Lúc con phát hiện xương sống có gì đó kỳ lạ liền lập tức rót Hồn Lực vào, sau đó từ đó phát ra một luồng hàn khí cực kỳ khủng bố, tiếc là chỉ duy trì được một chút rồi Hồn Lực cạn sạch.”
“Sau khi con tiêu diệt Hồn Thú, thấy Hồn Hoàn màu tím bay ra, con đã hoảng lắm rồi.Nhưng lúc đó không còn đường lui, đành cắn răng chịu đựng mà hấp thu.Mất bao lâu con cũng không nhớ nữa.Nguyên nhân sâu xa thì con cũng không rõ, con đoán có lẽ liên quan đến khối Hồn Cốt này.”
Chu Y gật gù: “Rất có thể.Nhưng làm sao con giết được Hồn Thú ngàn năm đó? Cho dù đệ tử có ba Hồn Hoàn cũng chưa chắc hạ được nó, huống chi lúc đó con chỉ mới có một.”
Hoắc Vũ Hạo tiếp tục: “Con Hồn Thú đó rất kỳ lạ, nó là một con bạch hổ.Vừa gặp con đã thấy nó không dễ xơi, nên chẳng dám manh động.Con lập tức quay đầu bỏ chạy, may mà nó không đuổi theo.
Nhưng nghĩ kỹ lại, con thấy có gì đó không đúng.Hổ vốn hiếu chiến, sao nó lại bỏ qua cho con dễ dàng như vậy? Thế là con gan lớn quay lại quan sát, ai ngờ nó vẫn đứng đó nhìn con, nhưng không hề có ý định tấn công.Sau đó con dùng Hồn Đạo Khí tầm xa đánh thử, thì thấy cơ thể nó đột nhiên trở nên hư ảo, công kích của con xuyên qua.Rồi nó lao thẳng vào con.
Lúc đó con nghĩ mình tiêu đời rồi, ngu ngốc hết chỗ nói.Con lại tiếp tục bỏ chạy, nhưng tốc độ của nó nhanh hơn con nhiều, vài bước đã đuổi kịp.Nó nhe răng nanh, định cắn xé con.Trong lúc nguy cấp, con chẳng biết làm gì hơn đành phóng ra Vũ Hồn Băng Bích Hạt.
Băng Bích Hạt đỡ lấy nó, con sợ xanh mặt.Tưởng mình xong đời rồi, con liều mạng giơ tay chộp lấy cổ nó.Con hổ kia vẫn tiếp tục tấn công, không ngờ nó lại sử dụng kỹ năng tinh thần.Mà Vũ Hồn của con lại là Linh Mâu!
Tuy tinh thần hơi choáng váng, nhưng không bị tổn thương nghiêm trọng.Khi tỉnh táo lại, con phát hiện con bạch hổ đã biến mất, trong tay con lại là một con trùng rất lớn.Thân nó trắng như tuyết, dài chừng một thước, lại còn trong suốt nữa.Đúng rồi, nó giống hệt con tằm bình thường vậy.
Từ sau khi có thêm Vũ Hồn bọ cạp, con cảm thấy thực lực tăng lên nhiều lắm.Con tằm lớn đó hình như bị con bóp chết.Lúc đó con chẳng suy nghĩ gì nhiều, chỉ biết bản thân có Vũ Hồn thuộc tính tinh thần, mà Hồn Thú thuộc tính tinh thần lại vô cùng hiếm, nên cứ hấp thu trước đã.Sau đó thì có được Hồn Hoàn ngàn năm này.”
Vương Đông vẫn còn bán tín bán nghi: “Chuyện cậu kể quá kỳ quái, chốc là hổ, chốc lại thành tằm?”
Hoắc Vũ Hạo cười thần bí: “Lúc đầu tớ cũng chẳng hiểu gì, nhưng đến khi biết Hồn Kỹ mới của mình là gì thì mọi chuyện sáng tỏ.Cậu xem đây.”
Nói xong, mắt Hoắc Vũ Hạo lóe lên kim quang, Hồn Hoàn màu tím sáng rực.Hắn lùi nhanh về phía Vương Đông, sau đó Phàm Vũ và Chu Y kinh ngạc phát hiện trước mặt có đến hai Vương Đông, còn Hoắc Vũ Hạo đã hoàn toàn biến mất.
Vương Đông quay đầu nhìn “Vương Đông” bên cạnh, giật mình hỏi: “Đây là kỹ năng gì?”
Vầng sáng bên người “Vương Đông” kia lại xuất hiện, vặn vẹo một lát rồi trở lại hình dáng Hoắc Vũ Hạo.Kế tiếp, Hoắc Vũ Hạo làm một chuyện khiến tất cả mọi người đều kinh hãi, hai Hồn Hoàn trên người hắn nháy mắt biến đổi.
Hai cái vốn một trắng một tím, nháy mắt đều biến thành màu đỏ, một màu đỏ tràn ngập khí tức khủng bố.Khoảnh khắc Hồn Hoàn đỏ xuất hiện, một áp lực kinh khủng lập tức đè xuống căn phòng, khiến Phàm Vũ và Chu Y theo bản năng phóng xuất Hồn Hoàn của mình, đồng thời lùi về sau.
“Mười…Hồn Hoàn mười vạn năm?” Vương Đông kinh hãi kêu lên.
Phản ứng của hắn còn kém xa hai vị sư phụ, vì hắn và Hoắc Vũ Hạo có Vũ Hồn dung hợp nên không hề cảm thấy áp lực.
Ánh sáng lại một lần nữa biến đổi, hai Hồn Hoàn màu đỏ khủng bố biến mất, thay vào đó là hai Hồn Hoàn màu trắng hết sức yếu ớt.
Từ mười vạn năm đến mười năm…một sự chênh lệch quá lớn.
Hoắc Vũ Hạo cười: “Đây là Hồn Kỹ mới từ Hồn Hoàn ngàn năm – Mô Phỏng.Tớ có thể thông qua dao động tinh thần khiến mọi thứ biến đổi, từ đó mô phỏng thành bất cứ vật gì tớ muốn.Nhưng phạm vi mô phỏng không vượt quá đường kính ba thước.Nhờ kỹ năng này, tớ có thể thay đổi màu sắc Hồn Hoàn thành gì cũng được.Tuy nó là kỹ năng thuộc tính tinh thần, không có lực công kích, nhưng nếu sử dụng đúng chỗ sẽ rất hữu dụng.”
Đúng vậy, đây là Hồn Kỹ thứ hai của Vũ Hồn Linh Mâu.Tuy những gì hắn vừa kể phần lớn là bịa đặt, nhưng Hồn Kỹ thứ hai và quá trình có được Hồn Hoàn thì không sai lệch lắm, chỉ thiếu việc hắn có thể đánh chết Hồn Thú là nhờ Thiên Mộng Băng Tằm tìm được và giúp hắn phá vỡ ảo giác.
Loài Hồn Thú nào Thiên Mộng Băng Tằm quen thuộc nhất? Dĩ nhiên là chủng tộc của nó! Năng lực mô phỏng này tuy không có tác dụng công kích, nhưng lại là cách bảo vệ tính mạng tốt nhất của loài băng tằm.Đối với Hoắc Vũ Hạo mà nói, kỹ năng này càng có ích hơn.Với kỹ năng mô phỏng, Hoắc Vũ Hạo có thể thay đổi màu sắc Hồn Hoàn bất cứ lúc nào, không sợ lộ thân phận Hồn Hoàn đầu tiên của Vũ Hồn Băng Bích Đế Hoàng Hạt.Đó cũng là lý do tại sao Vũ Hồn Băng Đế xuất hiện lại có Hồn Hoàn màu tím.
“Tốt, Mô Phỏng…rất tốt!”
Hai mắt Phàm Vũ sáng rực.Với tư cách là một Hồn Đạo Sư cường đại, hắn đã nghĩ ra vài ứng dụng cho kỹ năng này.Quan trọng hơn, nó có thể che giấu thực lực của Hoắc Vũ Hạo một cách hoàn hảo.
Lúc này, Hoắc Vũ Hạo cũng vô cùng chấn động, hắn bị số lượng Hồn Hoàn trên người Phàm Vũ làm cho kinh hãi.
Hai vàng, hai tím, bốn đen, tổng cộng tám Hồn Hoàn.Hắn biết vị sư phụ khoảng bốn mươi tuổi này của mình là một người xuất sắc, nhưng không ngờ lại là một cường giả Hồn Đấu La.Bát Hoàn…Hồn Đấu La…với tuổi của sư phụ mà đã đạt đến cảnh giới này, thật không thể tin nổi!
Phàm Vũ trầm giọng nói: “Vũ Hạo, giờ cho sư phụ câu trả lời.Con muốn ở lại hệ Vũ Hồn hay để ta công bố con là đệ tử trung tâm của hệ Hồn Đạo?”
Hoắc Vũ Hạo không chút do dự, cung kính quỳ xuống: “Nhất nhật vi sư, chung thân vi phụ.Lão sư, đệ tử muốn tiếp tục ở lại hệ Hồn Đạo học tập tri thức.”
“Tốt, tốt lắm!” Phàm Vũ vui mừng khôn xiết, tiến lên kéo Hoắc Vũ Hạo đứng dậy.
“Đứa trẻ ngoan.Đã vậy thì con phải nghe theo lệnh này của ta.Sau này, bất kể là sát hạch thăng cấp hay luận bàn với người khác, con đều phải dùng Hồn Kỹ biến tất cả Hồn Hoàn thành màu trắng, nhớ chưa?” Nói xong, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười xấu xa.
Chu Y tức giận: “Chàng định dạy nó giả heo ăn thịt hổ à?”
Phàm Vũ cười: “Có gì không tốt chứ? Các lão sư bên hệ Vũ Hồn của nàng, ai cũng thông minh lanh lợi.Nếu để bọn họ biết rõ tình hình, còn không chạy sang đây cướp người sao?”
Chu Y nghi ngờ: “Tiền viện trưởng chẳng phải đã cá cược với Ngôn viện trưởng rồi sao? Chẳng lẽ Ngôn viện trưởng định nuốt lời?”
Phàm Vũ cười lạnh: “Sao lại không thể? Có một đệ tử thiên tài trước mặt, cá cược thì là cái gì? Nàng đừng thấy bình thường Ngôn viện trưởng đạo mạo nghiêm trang, nếu có cơ hội giúp hệ Vũ Hồn mạnh hơn, đến đen lão cũng nói thành trắng được.
Nàng không thấy bình thường Tiền viện trưởng gian xảo thế nào, vậy mà còn chịu thua Ngôn viện trưởng sao? Đạo lý cẩn tắc vô ưu chẳng lẽ nàng không hiểu? Vương Đông, ta muốn ngươi giữ bí mật chuyện này, nếu không từ nay ngươi là kẻ thù của cả hệ Hồn Đạo.”
“Thôi, cả hai về ký túc xá đi, chuyện còn lại để ta giải quyết.Vũ Hạo, ít nhất từ giờ đến năm thứ ba con vẫn phải ở hệ Vũ Hồn học tập, cho nên dù ta tuyên bố với bên ngoài con là đệ tử hạch tâm của hệ Hồn Đạo, con vẫn phải khiêm tốn, nhớ chưa?”
“Dạ sư phụ.”
Phù…Cuối cùng cũng xong rồi, Hoắc Vũ Hạo thở phào nhẹ nhõm.
