Đang phát: Chương 1037
Chương 1037: Tử Xà Kiếm.(1)
– Sao, khen ngươi còn không vui à?
Lý Vân Tiêu cười nhạo:
– Tuy rằng Chúc Long ấn này mạnh đấy, nhưng muốn thắng ta thì còn non lắm.
Hắn chuyển giọng, kiếm tốc đột nhiên tăng nhanh, vung ra hàng trăm ánh kiếm, thân thể hóa thành hàng chục tàn ảnh.Mỗi nhát kiếm gần như đồng thời chém vào những vị trí khác nhau trên đầu Chúc Long.
Cái đầu thú kia không biết làm bằng gì mà sống động như thật, còn có vẻ như bị đau, lùi về phía sau.
Lý Vân Tiêu một chiêu đẩy lùi đối phương, thừa cơ lùi lại mấy chục mét, đứng trên không trung, cười lạnh:
– Thanh Tử Xà Kiếm bên hông ngươi, chẳng lẽ chỉ để làm cảnh thôi à?
Sắc mặt Trần Phong cực kỳ khó coi, dường như không thể chấp nhận việc mình phải dốc toàn lực chiến đấu với một tên nhóc lôi thôi như vậy.Điều này khiến hắn vô cùng khó chịu, không chỉ mất đi cảm giác ưu việt về thân phận, mà ngay cả sự tự tin vào tu vi cũng tan biến.
– Được thôi, ta cho ngươi cơ hội được thấy thực lực thật sự của ta.
Trần Phong trở nên bình tĩnh, mọi cảm xúc tiêu cực tan biến, khôi phục lại khí thế cao ngạo của một công tử con nhà tông chủ Đao Kiếm Tông, người nổi danh khắp thiên hạ.
– Công tử, không được!
Xuân Cầm vội kêu lên:
– Nếu giờ tiêu hao quá nhiều sức lực, thì ngày mai…
– Câm miệng!
Trần Phong lạnh mặt, bốn chữ thốt ra khiến Xuân Cầm run rẩy, không dám nói thêm lời nào.
– Ta từ nhỏ đã khổ luyện trong tông môn, ít có cơ hội ra ngoài.Nhưng các trưởng lão, hộ pháp thường nói ta có thực lực và thiên phú mạnh mẽ, mấy cái Bắc Vực Tứ Tú nổi danh kia chỉ là hữu danh vô thực, không phải đối thủ của ta.Ta cũng luôn cho là như vậy.
Trần Phong từ tốn kể:
– Từ nhỏ mục tiêu của ta là đứng đầu một phái, trở thành Võ đạo Đại Tông Sư vạn người kính ngưỡng.Nên mấy cái hư danh Bắc Vực Tứ Tú kia ta chẳng thèm để ý.Phụ thân kỳ vọng rất cao vào ta, muốn ta chuyên tâm võ đạo, hướng tới đỉnh cao thế giới.Ta cũng không dám làm phụ thân thất vọng, luôn lấy bảy vị Chưởng môn nhân và mười vị Vũ Đế làm mục tiêu, không ngừng tìm kiếm trên con đường võ đạo.Nhưng hôm nay, ông trời cho ta gặp ngươi.
Vẻ mặt Trần Phong trở nên nghiêm nghị, trong mắt lộ ra sự phẫn nộ khi bị lừa dối, gầm nhẹ:
– Đến khi gặp ngươi, ta mới biết những lời khen ta có thực lực và thiên phú kinh người, hiếm có đối thủ dưới Vũ Đế đều là giả dối.Vừa rời Đao Kiếm Tông, gặp ngay một tên Vũ hoàng mà ta đã đánh khó khăn như vậy.Ngay cả Chúc Long ấn mà các trưởng lão hết lời khen ngợi cũng không làm gì được ngươi.Hóa ra tất cả bọn họ đều gạt ta.
– Ta là thất tinh Vũ Tôn, mà ngay cả một tên ngũ tinh Vũ hoàng cũng không bắt được, còn thiên phú kinh người cái gì, còn hiếm có địch thủ dưới Vũ Đế, còn Đại Tông Sư, còn Vũ Đế cái gì nữa!
Trần Phong trở nên kích động, nguyên lực từ người hắn tuôn trào, khí thế tăng lên dưới cơn giận dữ.Thanh Tử Xà Kiếm bên hông bắt đầu rung lên, chực chờ rời vỏ.
Lý Vân Tiêu bất đắc dĩ thở dài:
– Hết cách rồi, thực lực của ngươi không tệ, nhưng đáng tiếc gặp phải ta.Đừng nói là ngươi, dù Bắc Vực Tứ Tú cùng đến, chỉ cần không phải Vũ Đế, ta cũng đánh bại được.Hôm nay mười bảy cái tát kia ngươi không thoát được đâu, coi như là một bài học đi.
Lời hắn nói là sự thật, thực lực hiện tại của Lý Vân Tiêu, dù không phải mạnh nhất dưới Vũ Đế, cũng không kém bao nhiêu.
– Ngay cả ngươi cũng cho rằng ta không phải đối thủ của Bắc Vực Tứ Tú sao?
Lời Lý Vân Tiêu nói lọt vào tai Trần Phong, lại mang một ý vị khác, ngọn lửa giận bùng cháy thiêu đốt toàn thân.
Trần Phong rít gào:
– Hôm nay ta sẽ dùng máu của ngươi để rèn lại vũ đạo chi tâm của ta!
Chuôi bảo kiếm bên hông hắn cũng hóa thành màu tím, mặt hắn trở nên thống khổ.
Bốn tỳ nữ kinh hãi lùi xa, trên mặt đầy lo lắng.
– Ồ? Xem ra ngươi dùng thân tế luyện bảo kiếm, nhưng chưa hoàn toàn khống chế được nó, nên mới chậm chạp và đau đớn như vậy.Thôi được, ta cho ngươi cơ hội phát huy toàn bộ thực lực, để ngươi thua tâm phục khẩu phục.
Lý Vân Tiêu thản nhiên nói, đứng trên không trung, không thừa cơ tấn công, chỉ nhanh chóng khôi phục sức lực.
Bốn cô gái nghe được càng thêm kinh hãi, kinh hãi trước sự hiểu biết và tự tin của Lý Vân Tiêu.
Hạ Kỳ lo lắng:
– Các tỷ muội, giờ phải làm sao đây, công tử đã cưỡi lên lưng hổ rồi.Nếu dùng Tử Xà Kiếm, sợ là mấy ngày sau sẽ suy yếu.Ngày mai còn có cuộc so tài ở Tống Nguyệt Dương thành nữa…
Thu Thư chớp mắt nói:
– Nhưng nếu không dùng huyền khí cấp chín, công tử không thể áp chế được người kia.Người này rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ chúng ta ở Đao Kiếm Tông lâu quá, quen nghe nịnh hót nên thực lực kém thật sao?
Xuân Cầm quát:
– Đừng nói bậy! Người này hẳn là trường hợp đặc biệt, võ giả nào có thể vượt qua một đại cảnh giới để khiêu chiến, lại còn là đối đầu với công tử của chúng ta.Phải biết chiến lực thật sự của công tử không chỉ là thất tinh Vũ Tôn!
Đông Họa buồn bã nói:
– Giờ tên đã lên cung, không bắn không được.Chỉ có thể chờ sau trận chiến rồi tính tiếp, đợi Chu trưởng lão đến chắc sẽ có cách để công tử khôi phục một ít thực lực.Chỉ cần khôi phục được một nửa, đối phó đám phế vật ở Tống Nguyệt Dương thành kia là không thành vấn đề.
Đột nhiên Thu Thư nói:
– Các ngươi nói xem, nếu…Nếu…Nếu công tử dùng Tử Xà Kiếm mà vẫn không phải đối thủ của người kia, thì sao?
– Phì!
Xuân Cầm nhổ một tiếng, hừ lạnh:
