Chương 1035 Không tìm đường chết sẽ không phải chết.(2)

🎧 Đang phát: Chương 1035

Tứ nữ cũng đồng thời chạy tới, thấy chỉ là một Vũ hoàng, liền dùng thần thức dò xét xung quanh, không phát hiện ai khác thì thở phào nhẹ nhõm.
“Hạ Thư, cô là Thuật luyện sư cấp sáu, xem thanh kiếm kia có phải là huyền khí cấp chín không?” Trần Phong nghiêm nghị hỏi.
Tứ nữ kinh ngạc nhìn thanh kiếm, cảm nhận hàn ý tỏa ra khiến họ kinh hãi.
Hạ Thư vội dùng hồn lực dò xét, sắc mặt thay đổi, sợ hãi nói: “Công tử, đây đúng là huyền khí cấp chín.Sao ở đây lại có thứ này?”
Ba người còn lại cũng chấn động.Huyền khí cấp chín không phải vật tầm thường, dù là ở Đao Kiếm Tông, một trong bảy thế lực lớn nhất, nên ai nấy đều khao khát.
Trần Phong khép mắt suy tư: “Vừa rồi chắc chắn có hai Vũ Đế giao chiến ở đây.Sau khi phân thắng bại, một người chết, người còn lại bị thương nặng bỏ chạy.Người phía dưới kia có lẽ là tùy tùng của Vũ Đế đã chết.Dưới sức mạnh của trận chiến cuối cùng, dù ở xa cũng bị dư lực liên lụy nên bị thương nặng.Thanh huyền khí cấp chín kia là của chủ nhân hắn.”
“Chắc chắn là vậy, công tử thật thông minh!” Xuân Cầm ngưỡng mộ nói, ba người còn lại cũng ra vẻ sùng bái.
“Đồ óc chó.” Một giọng nói vang lên phá tan bầu không khí khiến tứ nữ ngạc nhiên, sắc mặt thay đổi, trợn mắt nhìn xuống.
Trần Phong lạnh mặt nhìn kẻ vừa thốt ra lời kia: “Vũ hoàng kia, ngươi chửi ai?”
Lý Vân Tiêu thản nhiên đáp: “Ai tự cho mình thông minh thì ta chửi người đó.”
Hắn lười biếng mở mắt nhìn lên, đột nhiên ngẩn ra: “Đâu ra bốn cô nương xinh đẹp vậy?”
Rồi hắn lắc đầu tiếc nuối: “Tiếc thật, cả bốn người đều không còn trinh tiết, đúng là của ngon cho lợn ăn, hoa tươi cắm bãi phân trâu.”
Lúc đầu, tứ nữ nghe hắn khen xinh đẹp thì mặt mày rạng rỡ, nhưng càng nghe càng thấy sai sai, đến cuối cùng thì biến sắc.Trần Phong thì giận tím mặt.
Đông Họa quát: “Thằng nhãi ranh, ăn nói bậy bạ, đáng chết!”
Xuân Cầm an ủi Trần Phong: “Công tử đừng giận, bọn nhà quê là vậy.Chúng không biết thân phận công tử nên mới dám mạo phạm, nếu không đã quỳ xuống dập đầu rồi.”
Trần Phong nguôi giận: “Ta không chấp nhặt với hạng người đó.Lấy bảo kiếm cho hắn một bài học là được.”
Hắn là công tử nổi tiếng, phải có phong độ của mình.
Thu Thư khinh bỉ nhìn Lý Vân Tiêu, lạnh lùng nói: “Còn không mau dâng kiếm lên, rồi quỳ xuống chờ công tử nhà ta xử lý.”
Lý Vân Tiêu nhíu mày, hừ lạnh: “Chỉ với câu này của ngươi, ta đã muốn tát cho công tử của ngươi mười cái rồi.”
Thu Thư giận dữ cười: “Ếch ngồi đáy giếng, buồn cười chết đi được.Ngươi chắc còn chẳng nhìn ra tu vi của bọn ta ấy chứ.Nói cho ngươi biết, thực lực của bọn ta…”
“Bốn người các ngươi là Vũ Tôn nhất tinh, còn tên ngốc kia là Vũ Tôn thất tinh, hơn nữa khí tức còn mạnh hơn cả thất tinh Vũ Tôn.” Lý Vân Tiêu không để ý đến vẻ kinh hãi của năm người, tiếp tục nói: “Thắt lưng xanh lam của tên ngốc kia có vẻ là huyền khí lợi hại.Ồ, sao ta thấy quen quen? Dùng thắt lưng làm binh khí mà còn gây ấn tượng với ta, để ta nghĩ xem…”
Bốn tỳ nữ đã kinh hãi đến không nói nên lời, Trần Phong cũng hoảng hốt.Hắn bỗng cảm thấy tức giận, như thể bị loại phế vật kia nhìn thấu thực lực là một sự sỉ nhục, huống chi là nhìn thấu cả lai lịch của hắn.Hắn bực bội quát: “Đừng có ăn nói linh tinh, chỉ là một Vũ hoàng như ngươi thì sao có tư cách biết ta? Chuyện này…”
“À, nhớ ra rồi.” Lý Vân Tiêu vỗ đùi, ngắt lời: “Là Tử Xà Trần kiếm của Trần Đoạn Thiên.Sao, ông ta truyền cho ngươi à? Chẳng lẽ ngươi là con trai ông ta? Ờ, đúng là có hơi giống.”
Trần Phong hoàn toàn choáng váng, đối phương chỉ liếc mắt đã nhận ra thân phận của hắn khiến hắn bối rối.
Bốn mỹ tỳ cũng ngây người.Họ đánh giá Lý Vân Tiêu từ đầu đến chân, người đầy vết bẩn và máu, trông nhếch nhác không tả nổi.Một kẻ như vậy, bình thường họ liếc mắt đã là vinh hạnh lớn cho hắn rồi, giờ lại thấy quái dị.
Đột nhiên Xuân Cầm lên tiếng: “Công tử đừng để hắn lừa, ở Bắc Vực này, người có phong độ tuấn nhã như công tử, lại có tứ mỹ xuân, hạ, thu, đông chúng ta làm bạn thì ai mà chẳng đoán ra thân phận của công tử.Mà đã đoán ra thân phận công tử thì liên tưởng đến Thần Kiếm của Tông chủ cũng đâu có gì lạ.”
“Ra là vậy.” Trần Phong bừng tỉnh, khinh khỉnh nhìn Lý Vân Tiêu: “Quả nhiên là tiểu nhân hèn hạ, ngươi tưởng giở trò lừa bịp là thoát được sao? Ngây thơ.”
Xuân Cầm lạnh lùng: “Vốn chỉ định cho ngươi một bài học thôi, giờ thì ngươi tự tìm đường chết, đừng trách chúng ta.”
“Vô tri.” Lý Vân Tiêu khinh thường hừ lạnh: “Trần Đoạn Thiên đích thân đến ta còn kiêng kỵ mấy phần, con của ông ta thì chưa đủ tư cách…Hai con nha đầu này bất kính với ta, nể mặt cha ngươi, ta tát cho ngươi hai mươi cái là xong.”
“Muốn chết!” Xuân Cầm cảm thấy chưa từng gặp ai vô lễ như vậy.Biết thân phận của họ rồi mà không cung kính nghe theo thì thôi, lại còn dám ăn nói xấc xược.Trong mắt nàng, đây là sự mạo phạm lớn.
Một tiếng kiếm reo vang lên, hàn quang lóe lên, một bóng trắng lao xuống, như chim ưng vút trời, thác đổ từ trên cao.
Trần Phong lộ vẻ tán thưởng, bình phẩm: “Chiêu này của Xuân Cầm diễn tả hoàn hảo tinh túy của Xuân Thủy kiếm pháp, dạo này tu luyện không tệ.Thanh huyền khí cấp chín kia vừa hay là đồ vật hàn tính, sau khi bắt được thằng nhãi đó, công tử sẽ ban thưởng cho ngươi.”
“Đa tạ công tử.”

☀️ 🌙