Đang phát: Chương 1034
Trong mắt Đông Họa long lanh nước mắt, tủi thân nói:
– Chắc công tử sắp cưới Thủy Lạc Yên của Thương Minh rồi, nên không còn thương chúng ta nữa? Nghe nói cô nương Thủy Lạc Yên đó là một trong hai bông hoa nổi tiếng của Thương Minh, so với các tỷ muội chúng ta thì khác biệt một trời một vực.
Người này là con trai của tông chủ Đao Kiếm Tông, Trần Phong.Lần này hắn đến Tống Nguyệt Dương thành là để tham gia vũ quyết, nhưng không muốn chờ đợi sự sắp xếp của tông môn nên tự ý dẫn theo bốn tỳ nữ đi trước.
Trần Phong vỗ về an ủi:
– Các nàng cứ yên tâm, nếu Thủy Lạc Yên kia đẹp hơn các ngươi thì cũng chỉ ngang hàng với các ngươi thôi.Còn nếu không bằng các ngươi thì cũng chỉ có hư danh.Lần này thông gia cũng chỉ là để thâm nhập thế lực vào Thương Minh mà thôi.Đâu phải người nữ nào cũng khiến Trần Phong ta để vào mắt.
Đông Họa nín khóc mỉm cười, vui vẻ nói:
– Tấm lòng của công tử dành cho tỷ muội chúng tôi, không cầu báo đáp, chỉ mong được hết lòng hầu hạ công tử.
– Ừm, nếu Thủy Lạc Yên kia hiểu chuyện như các ngươi, ngoan ngoãn giúp ta nắm quyền Thương Minh thì tương lai cũng không thiếu phần của nàng.
Trần Phong ra vẻ đắc ý như thể Thủy Lạc Yên đã là người của hắn:
– Sau khi cưới nàng về, các ngươi phải dạy dỗ nàng cho tốt.Còn Đinh Linh Nhi kia cũng có tiếng tăm và nhan sắc không kém Thủy Lạc Yên, lần này ta sẽ tiện thể xem mắt luôn.Nếu hợp ý thì ta cũng thu luôn.
– Công tử cứ yên tâm.
Xuân Cầm che miệng cười:
– Cho dù ban đầu nàng ta không hợp ý công tử thì chúng tôi cũng sẽ khiến công tử hài lòng tuyệt đối.Lần trước hai cô con gái của môn chủ Kinh Môn chẳng phải cũng được công tử sủng hạnh năm lần đó sao?
Hạ Thư cười nói:
– Được công tử sủng hạnh năm lần đã là rất ghê gớm rồi, hai tỷ muội đó thật có phúc.
Trần Phong nói:
– Đúng vậy, ngoài bốn ái thiếp của ta ra thì ít ai khiến ta hứng thú đến vậy.Hả? Lôi điện kia biến mất rồi.
Đang nói chuyện, đột nhiên Trần Phong nheo mắt, nhìn về phía xa xăm.
Bốn mỹ tỳ thầm kêu khổ, vừa mới thu hút được sự chú ý của Trần Phong thì lại bị chuyện khác hấp dẫn mất.
Đông Họa vội nói:
– Công tử, chúng ta mau đến Tống Nguyệt Dương thành thôi.Nếu dọc đường xảy ra tranh đấu, công tử hao tổn sức lực thì sẽ ảnh hưởng đến vũ quyết ngày mai.Nếu thất bại, không cưới được Lạc Thủy Yên thì tông chủ sẽ nổi giận đó ạ.
– Hừ, ý các ngươi là không tin vào thực lực của ta? Ta không tin vừa ra khỏi Đao Kiếm Tông đã gặp phải đối thủ khiến ta không địch lại.Cái vũ quyết kia thì có gì? Ngoài Lệ Phi Vũ có chút tiếng tăm ra thì ai đỡ nổi một chiêu của ta? Lần này ta không chỉ cho lũ ếch ngồi đáy giếng của Thương Minh biết thực lực của Đao Kiếm Tông ta, mà còn bắt hai bông hoa kim cương mà bọn chúng ca tụng về đây, thần phục dưới chân ta.Ta còn muốn khống chế hai nhà trong thất đại Thương Minh, tiện thể xóa tên Lệ Phi Vũ khỏi cái danh Tứ Tú vớ vẩn kia.
Trần Phong tự tin ngút trời, ra vẻ chỉ điểm giang sơn.Hắn bỏ ngoài tai lời khuyên của bốn người, hóa thành một đạo hào quang lao đi.
Bốn cô gái âm thầm lo lắng, chỉ có thể lẽo đẽo theo sau, trong lòng không ngừng cầu khấn phía trước đừng có cao thủ nào.Nếu Trần Phong bị thương thì họ không gánh nổi trách nhiệm.
Sau khi Lý Vân Tiêu bị lôi đình tẩy rửa, toàn thân mềm nhũn, đầy máu.Mặt đất xung quanh cháy đen, Tụ lôi trận cũng bị phá hủy hoàn toàn.
Chỉ có chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm vừa rèn xong cắm trên mặt đất, ánh sáng lạnh lẽo tỏa ra chói mắt.
Đột nhiên một luồng hào quang vàng từ trong cơ thể Lý Vân Tiêu tràn ra, chậm rãi ngưng hình trên không trung, hóa thành dáng vẻ Lý Vân Tiêu sau khi yêu hóa.Nó nhìn xuống đánh giá bản thân, có vẻ không quen.
– Tiên sư nó, chuyện này là thế nào?
Lý Vân Tiêu yêu hóa chửi một câu, giọng nói chính là của Yêu Long:
– Ta ở trạng thái này, rốt cuộc là Lý Vân Tiêu hay là ta? Lần trước ngươi dùng Tinh Quang Hồn Thể thuật, hình như lấy tinh thần của ngươi làm chủ, sao giờ lại biến thành ta? Chẳng lẽ vì giờ hắn bị thương nặng?
– Chắc là vậy, nếu không ta cũng không tự phân hóa ra được.Tiểu tử này luyện công pháp không đến nơi đến chốn, đừng có hại ta.
Yêu Long có chút sợ hãi, không thích ngoại hình Lý Vân Tiêu yêu hóa.Nó ngồi xổm xuống xem xét thương thế của Lý Vân Tiêu:
– Chắc không chết rồi chứ? Tiểu tử này đúng là đồ điên.
Nghĩ đến sức mạnh sấm sét lúc nãy, nó vẫn còn thấy kinh hãi.
Yêu Long đá Lý Vân Tiêu đang nằm trên đất mấy cái, thấy hắn lăn lộn vài vòng mới nói:
– Ha ha, toàn thân đều chín hết rồi, thơm quá.Cơ mà thân thể tiểu tử này thật biến thái, hồi phục nhanh như vậy.
Trên người Lý Vân Tiêu lấp lánh ánh sáng Minh Nguyệt thần thể, còn có kim quang mờ ảo bao phủ, với tốc độ phục hồi có thể thấy bằng mắt thường.
– Đá ta ba cái, ta nhớ rồi.
Đột nhiên Lý Vân Tiêu mở mắt, ngồi bật dậy, hai tay kết ấn, bắt đầu hấp thu lượng lớn nguyên thạch:
– Tại sao ngươi có thể tự mình chạy ra?
Yêu Long giật mình, ngượng ngùng nói:
– Ta chỉ muốn xem ngươi chết chưa thôi mà.Ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy sức mạnh của ngươi rất yếu, ta vừa nghĩ đã ngưng tụ lực lượng thoát ra được.Đây là chuyện tốt hay xấu?
Lý Vân Tiêu mở mắt, lạnh lùng nhìn nó:
– Giờ ta yếu như vậy mà ngươi còn phân hồn ra, ngươi bảo là tốt hay xấu?
– Khà khà.
Yêu Long cười gượng, hóa thành một vệt sáng bay vào cơ thể Lý Vân Tiêu.
Sau khi linh hồn dung hợp, Lý Vân Tiêu lập tức cảm thấy sức mạnh tăng vọt, thi triển Nhất Mạch tạo hóa quyết, hút lượng lớn nguyên khí vào cơ thể, nhanh chóng chữa trị thân thể.
– Hả? Chỉ là Vũ Hoàng, sức mạnh vừa nãy đâu rồi?
Giọng nói của Trần Phong vang lên trên bầu trời, hắn lạnh lùng nhìn Lý Vân Tiêu, đột nhiên ánh mắt rơi vào Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm bên cạnh, sắc mặt biến đổi, kinh ngạc thốt lên:
– Chuyện này…Đây là huyền khí cấp chín?
