Đang phát: Chương 103
Kim Bích Hàm sững sờ, mất một lúc lâu mới hoàn hồn, vội vàng thoát khỏi vòng tay Sở Vân, mặt đỏ bừng.
Sở Vân đang vui vẻ với việc tu luyện, lại thêm Kim Bích Hàm có Kim Thiền Y bảo vệ nên chỉ nghĩ da mặt nàng mỏng, không nghi ngờ gì.
Ra khỏi cửa, hai người mỗi người đi một hướng.Sở Vân vác hai thùng nước xuống biển gánh, rồi lại leo lên đỉnh núi tưới cho Lưu Ngôn Phong Ngữ Đằng.
Cũng như hôm trước, hắn mệt bở hơi tai mới lên được đỉnh, ngã phịch xuống đất không muốn nhúc nhích.Cuối cùng, hắn gắng gượng tìm hạt giống Hoàn Chuyển Đan Nguyên Thụ nhưng không có kết quả, liền vội vã xuống núi tham gia khóa học văn sử.
“Ngày xưa, Tinh Châu ta chỉ có biển mà không có đất liền.Lúc đó xuất hiện một nhân vật vĩ đại là Tinh Thánh.Người thấy dân chúng sống trên biển khổ cực, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, cuộc đời bấp bênh nên vô cùng thương xót.Cuối cùng, Tinh Thánh giương cung Liệp Tinh lên trời cao bắn xuống.”
“Tinh Thánh bắn hạ vô số ngôi sao, những ngôi sao này rơi xuống biển, mảnh vỡ lớn biến thành quốc đảo, nhỏ hơn thì thành đảo cấp thành, rồi đảo cấp trấn, đảo cấp thôn.Quần đảo Chư Tinh của chúng ta là do vô số ngôi sao rơi xuống biển mà thành…”
Tiên sinh dạy văn sử trên bục giảng, giọng điệu du dương trầm bổng.Còn Sở Vân ở dưới vừa lắng nghe, vừa lẩm nhẩm thủ ấn, củng cố thành quả tu luyện trong mộng cảnh.
Kiếp trước hắn là một nhà thám hiểm nổi tiếng, tinh thông văn sử địa lý.Nên việc học này chỉ là ôn lại kiến thức cũ, không có gì khó khăn.
Quả nhiên, đến kỳ kiểm tra cuối khóa, khi Sở Vân phát biểu, đám thư sinh trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn thao thao bất tuyệt về các quần đảo nhỏ nhất, dẫn chứng vô cùng sinh động, khiến giảng viên trên bục liên tục gật đầu.
Không nghi ngờ gì, sau khi kết thúc khóa học, Sở Vân nhận trọn phần thưởng, học phần trên ngọc bội tăng lên thành tám.
“Đã đến lúc đi các cửa hàng một chuyến rồi.”
Tan học, Sở Vân rời khỏi học đường, theo đường núi xuống dưới, ra khỏi cổng trường rồi đến khu cửa hàng ở tầng dưới.
“Lão bản, ta muốn đổi Ôn Ngọc Đan và Thanh Linh Cao.”
Biết không thể mặc cả, Sở Vân đi thẳng vào vấn đề.
“Ồ! Là Trĩ Hổ nổi danh đây mà.Ôn Ngọc Đan và Thanh Linh Cao là đan dược trung cấp, không hề rẻ.Ta khuyên tân sinh nên dùng Ích Thần Đan và Bồi Nguyên Đan.”
Lão bản nhận ra Sở Vân nên rất nhiệt tình.
“Thuốc nào mà chẳng có ba phần độc, dùng lâu sẽ hại thân.Ôn Ngọc Đan và Thanh Linh Cao dược tính ôn hòa hơn Ích Thần Đan và Bồi Nguyên Đan, ta muốn dùng chúng.”
Sở Vân kiên quyết.
“Được thôi, Ôn Ngọc Đan hai học phần một lọ, Thanh Linh Cao cũng hai học phần một hộp.”
Lão bản giơ hai ngón tay báo giá.
Sở Vân hít một ngụm khí lạnh, quả thật không rẻ.Nhưng hắn đã biết trước điều này.Học phần là để đổi lấy tài nguyên tu luyện, không thể tiếc.Thế là hắn dứt khoát mua một lọ Ôn Ngọc Đan và một hộp Thanh Linh Cao.
Thấy số học phần trên ngọc bội của Sở Vân, lão bản giơ ngón tay cái lên:
“Không hổ là Trĩ Hổ, nhanh vậy đã kiếm được tám học phần, quá đỉnh! Rảnh thì ghé chơi nhé!”
Sở Vân nhận đan dược và ngọc bội chỉ còn bốn học phần, lòng nặng trĩu.Đến nhà ăn lại phải tốn học phần nữa.
“Cho một phần Phượng Dương Kê Nhục Đinh, Hầu Não đậu hủ, Tô Thủy Áp Chưởng, Du Bạo Thanh Tước Trảo…”
Một loạt món ăn cao cấp được gọi, học phần lại vơi đi một, chỉ còn ba.
Bồi bổ bằng thức ăn tốt hơn nhiều so với dùng thuốc, lại còn bền vững hơn.Đan dược dùng lâu không chỉ độc mà dược tính còn bị lờn, dần dần mất tác dụng.Còn thực phẩm thì không.
Bữa ăn này quá thịnh soạn, khiến đám thư sinh đi ngang qua không khỏi nuốt nước miếng ừng ực.
“Thơm quá…”
“Ăn sang chảnh quá!”
Rất nhiều người vừa nuốt nước bọt vừa cảm thán.
Sở Vân ăn mà cũng thấy áp lực, trong đầu không ngừng tính toán xem có đáng không.Chỉ một bữa cơm đã tốn một học phần, ai mà chịu nổi.Ngay cả lão sinh cũng khó lòng, huống chi tân sinh.Chỉ có Sở Vân là có khởi điểm cao, có chút vốn liếng.Nhưng chỉ vài ngày nữa thôi, số vốn này sẽ cạn sạch.
Phải làm sao đây?
Trước tiên, Sở Vân nghĩ đến nhiệm vụ ở Tạp Vụ Đường, nhiệm vụ sản xuất và luyện chế đan dược.
Nhưng trước đó, hắn còn mười trận khiêu chiến cần giải quyết.
Hoa Anh và Mã Hữu Tài vẫn ở cạnh sân đấu, chỉ điểm cho các thư sinh xung quanh.
Bọn họ phân tích và mổ xẻ đao pháp của Sở Vân, nghiên cứu khá kỹ lưỡng, thậm chí còn chỉ ra cách hóa giải từng chiêu thức.
Sở Vân cảm thấy áp lực rất lớn, nhưng trong mười người hắn chọn ngẫu nhiên không có ai mạnh như Hoa Anh hay Nhan Khuyết.Dù phải tốn khá nhiều sức lực để chiến thắng, kết quả vẫn hoàn hảo như cũ, hắn thu được mười phần tài liệu.
“Người càng ngày càng ít rồi, hy vọng ngày mai ngươi bốc thăm trúng ta để trả món nợ cá cược!”
Trước khi kết thúc, Mã Hữu Tài tiến đến cạnh Sở Vân, cười lạnh nói.
Sở Vân mặc kệ hắn, chuyển ánh mắt sang Hoa Anh bên cạnh.Hắn chỉ gặp Hoa Anh vài lần, và mỗi lần chỉ thoáng nhìn nhau.
“Chúc mừng Sở huynh đã bảo vệ được ba mươi trận thắng liên tiếp.Nếu có thể thắng thêm mười lăm trận nữa, huynh có thể phá kỷ lục của học viện đấy!”
Hoa Anh mở lời chúc mừng, nở nụ cười như gió xuân, như một người bạn tốt an ủi nhau, thể hiện sự chín chắn vượt xa tuổi tác.
“Vậy cảm ơn lời chúc của ngươi.”
Sở Vân nhàn nhạt cười, trong đầu chợt lóe lên một tia sáng, nhưng khi muốn nắm bắt thì tia sáng ấy lại biến mất.
