Đang phát: Chương 102
Vừa rời bến, Hàn Lập liền phất tay, bảo hai gã phu kiệu dẫn đường đến một khách điếm gần đó nghỉ ngơi, rồi tính sau.
Hai gã kia hớn hở đáp lời, dẫn cả đoàn vào thành.Nhưng lạ thay, càng đi đường càng vắng vẻ, bóng dáng khách điếm chẳng thấy đâu.
Hàn Lập nhíu mày.Dù chưa từng lui tới những thành trấn lớn, hắn cũng biết khách điếm không thể nào mọc ở nơi thâm sơn cùng cốc, vắng tanh thế này.
Quả nhiên, khi hai gã phu kiệu dẫn hắn vào một con hẻm tối tăm, dơ bẩn, Hàn Lập chỉ muốn tóm cổ chúng, hảo hảo tra hỏi xem rốt cuộc có ý đồ gì.
Nhưng chưa kịp động thủ, từ sâu trong hẻm, một đám người hung hăng xông ra.Mười mấy tên đại hán, tay lăm lăm dao nhọn, gậy gộc, ánh mắt đầy vẻ bất thiện.Nhìn kỹ lại, hình như đám người này hắn đã thấy ở bến đò.Hai gã phu kiệu vác bao đồ, nhanh như chớp đã trà trộn vào đám người kia, ngoái đầu lại cười đểu với Hàn Lập.
Hàn Lập thở dài.Xem ra không cần tra hỏi cũng biết đối phương muốn gì.Không ngờ vừa đặt chân đến cố hương của Mặc đại phu, đã gặp ngay màn “mưu tài hại mệnh”.
“Tiểu tử, đừng trách bọn ta độc ác, tại ngươi mang nhiều bạc quá thôi! Muốn trách thì trách số ngươi đen!” Một giọng nói thô kệch vang lên phía sau.
Hàn Lập quay lại.Phía sau cũng xuất hiện thêm bảy tám tên tráng hán, dẫn đầu là hai kẻ: một tên vai u thịt bắp, da đen như than, một tên đầu méo mắt chuột, gầy như que củi.Chính là Hắc Hùng và Tôn Nhị Cẩu.
Bọn chúng không phải lần đầu làm cái trò “giết người cướp của” này.Chỉ cần thủ đoạn gọn gàng, không để lại dấu vết, thì ai mà biết một người đột nhiên biến mất khỏi thế gian? Vả lại, ở cái nơi này, người mất tích mỗi năm nhiều như lá rụng, quan phủ nào rảnh mà đi điều tra từng vụ.
Hắc Hùng vừa dứt lời, liền ra hiệu cho đám thủ hạ.Lũ người kia lập tức vung vũ khí, hung hăng xông lên bao vây Hàn Lập và Khúc Hồn.
Nhìn bộ dạng hung ác của chúng, trong mắt Hàn Lập lóe lên một tia sát khí.Hắn biết chắc đây không phải lần đầu đám người này ra tay.Mùi máu tanh nồng nặc trên người chúng đã tố cáo tất cả.
“Giết sạch, không cần nương tay!” Hàn Lập lạnh lùng ra lệnh cho Khúc Hồn.
Khúc Hồn nghe vậy, khẽ gầm gừ, trong tiếng gầm có chút hưng phấn, rồi lao thẳng vào đám người.
Một quyền tung ra, nhanh như chớp giật, trúng ngay đầu một tên đại hán.Tên kia lập tức bay thẳng vào tường đá như bao cát, óc và máu tươi văng tung tóe, cái đầu chỉ còn lại một nửa.
Cùng lúc đó, một dao nhọn và một gậy sắt thừa cơ đánh lén sau lưng Khúc Hồn.
Khúc Hồn không thèm quay đầu, vung tay ra sau, “Bốp! Bốp!” Hai tiếng vang lên.Binh khí của hai tên đại hán vừa chạm vào tay hắn đã bay lên không trung, hổ khẩu của cả hai tên đều rướm máu.
Ngay sau đó, Khúc Hồn trụ vững một chân, chân kia vung lên như lưỡi dao, quét ngang ra sau.Hai tên đại hán trúng đòn, bay xa hơn một trượng, nằm bất động trên mặt đất.
Cảnh tượng này khiến tất cả những ai chứng kiến đều hít vào một ngụm khí lạnh.Đám đại hán đang vây quanh càng lộ vẻ kinh hãi, chần chừ không dám tiến lên.
Nhưng dù chúng đã dừng tay, Khúc Hồn vẫn không hề khách khí, tiếp tục đấm nát đầu hai tên bên cạnh.Không có lệnh của Hàn Lập, hắn sẽ không dừng tay.
Tôn Nhị Cẩu và Hắc Hùng mặt mày tái mét.Rõ ràng bọn chúng đã nhìn lầm.Tên này không phải bảo tiêu tầm thường, quá khó đối phó!
“Giết tên cự hán này, mỗi người thưởng hai mươi lượng bạc!” Tôn Nhị Cẩu chợt cảm thấy bất an, vội vàng chạy đến bên cạnh mấy tên “cao thủ”, ra giá cao.
Đám người kia nghe vậy, mắt sáng lên.Vốn chỉ là đám ô hợp biết chút quyền cước, không nhận ra được sự khác biệt trời vực giữa mình và Khúc Hồn, lại tưởng rằng đối phương chỉ là sức mạnh hơn người.Giờ được trọng thưởng, ai nấy đều hăng hái, xông lên phía Khúc Hồn.
Hắc Hùng nghe Tôn Nhị Cẩu nói vậy, cơ mặt co giật một hồi, rồi im lặng không nói gì, chỉ là ánh mắt láo liên, đảo quanh Hàn Lập.
Trong lòng Hắc Hùng lúc này, chỉ biết kêu khổ không thôi.
Hắn không giống Tôn Nhị Cẩu.Để có được vị trí như ngày hôm nay, hắn phải dựa vào sự liều lĩnh, dám đánh dám giết, từng đường đao mũi kiếm mà đổi lấy.Bởi vậy, hắn không chỉ thân thủ không tồi, công phu miễn cưỡng có thể lọt vào hàng cao thủ hạng ba, mà nhãn lực cũng cực kỳ tốt.
Khi thấy Khúc Hồn ra tay, tim hắn đã lạnh đi một nửa.Hắn nhận ra ngay thân thủ Khúc Hồn cực cao, dù bang chủ của hắn đến, cũng chưa chắc đã thắng, huống chi là đám tép riu này.Nhưng hắn cũng không dám quay đầu bỏ chạy, vì biết rõ cự hán kia vẫn chưa dốc toàn lực.Nếu hắn để lộ ý định bỏ trốn, e rằng cái chết sẽ đến sớm hơn.
Để giữ mạng, xem ra chỉ còn cách bắt lấy tên thanh niên nhà quê kia.Rõ ràng, thân phận của thiếu niên này cao hơn nhiều so với cự hán kia.Chỉ cần dùng hắn uy hiếp, mới có khả năng thoát thân.Còn đám bạc trắng kia, hắn không dám mơ tưởng nữa.Có bảo tiêu lợi hại như vậy bên cạnh, sao có thể là thiếu gia nhà địa chủ bình thường? Chắc chắn là công tử của một thế gia vọng tộc, rảnh rỗi giả trang ra ngoài dạo chơi.Hôm nay có thể thoát thân, coi như thần phật phù hộ.Nếu còn ôm khư khư cái bao đồ nặng trịch kia, thì đừng hòng sống sót.
Nghĩ đến đây, Hắc Hùng thừa cơ đám thủ hạ đang xông lên, nháy mắt với Tôn Nhị Cẩu, rồi lén lút tiến sát vào giữa sân.
