Chương 1017 Lẻn vào.(1)

🎧 Đang phát: Chương 1017

**Chương 1017: Lẻn vào.(1)**
Lý Vân Tiêu cười:
– Giữa ta và ngươi cần gì phải khách sáo.Thực lực của ngươi tăng lên cũng có lợi cho ta.Còn nhớ lần vượt qua Khinh Ca Lâm Địa, khi đó ta và ngươi sinh ra sự đồng điệu kỳ lạ, tiến vào trạng thái tu luyện đặc biệt không?
Lạc Vân Thường khẽ run người, mặt lộ vẻ kỳ quái, nàng rất khó quên trải nghiệm đó.
Đó là trạng thái tâm linh và thể xác hòa hợp, hai người như hòa làm một, thậm chí còn thân mật hơn cả vợ chồng.
Mỗi lần nhớ lại, Lạc Vân Thường lại xấu hổ, tim đập nhanh, khó mà bình tĩnh.
“Chẳng lẽ hắn muốn tiến thêm một bước với mình sao?”
Lạc Vân Thường thầm nghĩ, tim đập càng nhanh hơn.
Lý Vân Tiêu nghiêm túc nói:
– Sự cố lần trước giúp chúng ta tu luyện nhanh hơn, thuộc tính thần thể của ngươi là hỏa, của ta là thủy, có lẽ vì thế mà thần thể dung hợp có thể bổ trợ lẫn nhau.Sau khi mọi việc ở đây xong xuôi, chúng ta quay lại thành Viêm Vũ cùng nhau nghiên cứu kỹ hơn.
Lạc Vân Thường hơi choáng váng, “Nghiên cứu kỹ hơn ư?”, nàng không biết tâm trạng mình thế nào, tay cầm túi trữ vật đựng Nam Hỏa Kim Tinh Nguyên cảm thấy ấm áp, trong lòng vừa mừng vừa thẹn.
– Tiểu tử, ngươi đang tán gái đấy à.
Yêu Long truyền âm trong đầu Lý Vân Tiêu.
– Đừng có nói linh tinh!
Lý Vân Tiêu phủ nhận:
– Lần trước thần thể giao hòa mang lại lợi ích không nhỏ, tốn ít công sức mà hiệu quả cao, có lợi cho cả hai.
Yêu Long khinh bỉ:
– Cứ suốt ngày thế này, sau này nàng còn gả cho ai được nữa?
– Chuyện này…
Lý Vân Tiêu im lặng, hơi xấu hổ, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả.
Thiên Nhất Các và Thiên Nguyên thương hội tổ chức tỷ võ sớm hơn dự kiến, hơn nữa việc Thiên Nhất Các thất bại lan truyền khắp thành Tống Nguyệt Dương, danh tiếng của Lý Vân Tiêu nổi như cồn, không ai sánh bằng.
Dù sao chuyện này gây ảnh hưởng quá lớn, vượt xa mọi dự đoán, thậm chí có thể nói là phá vỡ cục diện.Thêm vào đó, hệ thống tình báo của thương hội rất mạnh, nhanh chóng đào bới thông tin về Lý Vân Tiêu và lan truyền khắp thành.
– Hóa ra tên nhóc đó là người thừa kế linh khí trong Tu Di Sơn, thảo nào mạnh đến vậy.Thiên Nguyên thương hội giấu kỹ thật, rõ ràng vẫn còn con át chủ bài này.Xem ra cục diện lần này sẽ thay đổi rồi.
– Đâu chỉ thế, ta nghe nói ngày trước ở thành Viêm Vũ, vì tranh đoạt linh khí mà hai trong số mười Võ Đế lừng danh cũng đến, nhưng cuối cùng vẫn phải ra về tay trắng.Các ngươi biết vì sao không? Vì tên nhóc này có quan hệ với Thánh Vực, hắn đã thông qua được một đạo thiết lệnh của Thánh Vực, thành Viêm Vũ được chia cho hắn luôn.
– Đúng vậy, ta cũng nghe nói Lý Vân Tiêu hình như là con riêng của một nhân vật lớn ở Thánh Vực, vì che mắt người khác nên mới bị đưa đến nơi khỉ ho cò gáy này.Nhưng những năm qua, tài nguyên chuyển đến đây là một con số khổng lồ.Nếu không có những thứ đó, với tuổi của hắn thì làm sao có thể một chưởng đánh chết Tinh Túc lão quái ở thành Viêm Vũ được?
– Cái gì? Tinh Túc lão quái bị hắn giết á? Kinh khủng vậy! Thế hệ trẻ còn ai là đối thủ của hắn nữa? Đinh Linh Nhi những năm gần đây trốn ở nam vực là để hầu hạ hắn sao? Nghe nói họ đã có mấy mặt con rồi.Bây giờ xem ra là thật, chậc chậc, đúng là số hưởng.
– Hừ, có gì mà ganh tỵ chứ.Người ta có bố là đại lão ở Thánh Vực, còn ngươi thì sao? Gái đẹp tự đổ cũng là chuyện thường.Đinh Sơn nhìn xa trông rộng, sớm đã đưa con gái mình đến nam vực làm dâu từ bé.Giờ thì cuối cùng cũng thấy ánh mặt trời sau cơn mưa, mà lễ hỏi chính là cả thành Viêm Vũ đấy.
– Thôi đi, đó là số mệnh của người ta, chúng ta đừng mơ mộng nữa.Đến đây, uống rượu, uống rượu.Cố gắng đột phá lên Võ Tông sớm rồi tìm một môn phái tầm thường làm trưởng lão, sống ẩn dật, cưới mười mấy bà vợ rồi tha hồ mà hưởng lạc.
– Vân thiếu, huynh và Linh Nhi muội muội thật sự có con rồi ạ? Vậy chẳng phải chúng ta sắp có tiểu sư đệ sao?
Trên đường đến dự tiệc, Lý Vân Tiêu và hai người bạn liên tục nghe được những lời đồn đại không ngớt bên tai.
Lý Vân Tiêu đá Hác Liên Thiếu Hoàng một cái, cười mắng:
– Mấy chuyện vỉa hè đó làm gì có thật.Nhưng mà đệ tử thì ta có thu một người, không biết bây giờ nó sống ở đâu, có lẽ…ở Thánh Vực rồi.
Hắn nghĩ đến hai anh em Mộng Vũ, sắc mặt lập tức trở nên ảm đạm.Chuyện này hắn chưa từng kể với hai người kia, giờ cũng nên nói một lần.
Hác Liên Thiếu Hoàng nghe xong thì tức tím mặt, nói:
– Mẹ nó thằng Vi Thanh đúng là đồ khốn kiếp.Chờ Vân thiếu khôi phục thì dẫn bọn ta giết lên Thánh Vực, tát cho nó một trận.
– Hừ, giết lên Thánh Vực, ngươi cũng dám nói!
Mạc Tiểu Xuyên khinh thường:
– Cho dù Hoa Thiên Thụ và Quân Như Vân có đến, e rằng một đội trưởng chấp pháp cũng có thể diệt môn ngươi đấy.Huống hồ nghe Vân thiếu nói, tiểu sư đệ và Vi Thanh chắc chắn có mối liên hệ nào đó, chẳng lẽ thật sự như lời đồn, là con riêng của một nhân vật lớn ở Thánh Vực?
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:
– Dù thế nào thì Thánh Vực nhất định phải đi, nhưng không phải bây giờ.
Tuy ba người vừa đi vừa nói chuyện nhưng không thoát khỏi ánh mắt của những kẻ theo dõi.Chẳng mấy chốc, họ đã đến được trụ sở của Tứ Cực Môn, lúc này mới cảm thấy yên tĩnh hơn.
– Ba vị là…?
Hai người canh giữ Tứ Cực Môn dò xét ba người, khí tức của Mạc Tiểu Xuyên và Hác Liên Thiếu Hoàng khiến họ kinh hãi, vô cùng cảnh giác.
– Làm ơn báo với Đường Tâm, nói Lý Vân Tiêu đến rồi.
– Hả? Ngươi, ngài là Vân thiếu đại nhân? Xin chờ một chút, ta đi báo với nhị công tử.
Một tên vệ sĩ giật mình, vội vàng mở cấm chế ra:
– Ba vị mời vào, ta đi báo…A…
Hai tên vệ sĩ kinh hãi, chỉ thấy ba người Lý Vân Tiêu vừa bước vào cấm chế thì thân ảnh lóe lên, biến mất ngay trước mắt họ.
– Chuyện này…Ba người kia là…
Tên vệ sĩ đứng hình, ngạc nhiên ngây người, không biết phải làm gì.
– Ba người kia chẳng lẽ không phải Lý Vân Tiêu, mà là giả?
Tên còn lại hoảng sợ phân tích, cả hai toát mồ hôi lạnh, tên võ giả vừa đi báo tin run rẩy nói:
– Cái này, cái này phải làm sao đây?
Tên còn lại mặt mày âm trầm:
– Chỉ có thể giả ngu thôi.Nếu cấp trên biết chúng ta tự tiện cho người vào, không chỉ ngươi mà cả ta cũng xong đời.
– A, cái này…Nếu có chuyện gì xảy ra thì sao?
– Giả ngu.Mấy người kia có thần thông quảng đại, ai mà biết họ vào bằng đường nào.Chúng ta cứ coi như không biết gì là được.Chẳng lẽ ngươi muốn đi chịu tội với công tử à?
– Không, không…
Người kia nghe đến “chịu tội” thì run rẩy cả người, vội nói:
– Ngươi, đến lúc đó ngươi đừng bán ta đấy nhé?
– Ngươi nói cái gì vậy, ngươi coi ta là người nào?
– A, xin lỗi, ta chỉ là quá lo lắng.

☀️ 🌙