Chương 1012 Thật thật giả giả.

🎧 Đang phát: Chương 1012

– Anh Diệp này, cái phi thuyền linh khí thượng phẩm này bèo bèo cũng phải hai trăm ngàn linh thạch thượng phẩm nhỉ? Trông đẹp thật đấy, mỗi tội phòng thủ hơi kém.
Trần Dục Căn vừa thấy phi thuyền của Diệp Mặc liền cười hề hề hỏi.
“Hai trăm ngàn linh thạch thượng phẩm á?” Diệp Mặc hơi giật mình nhìn Trần Dục Căn, bụng bảo dạ, hai trăm ngàn chỉ để cho ông sờ vào thôi đấy.
Mình tốn cả một viên Linh Tinh với gốc Ngưng Thúy Đằng mới vớ được cái phi thuyền này.Tính ra cả triệu linh thạch ấy chứ, ông này đúng là chẳng biết gì về giá trị thật của nó.
Diệp Mặc biết là mình mua hớ, nhưng không đến mức rẻ mạt chỉ đáng giá hai trăm ngàn linh thạch thượng phẩm.Hồi ở hội chợ trao đổi, có gã tu sĩ đem ra một cái phi hành linh khí hạ phẩm thôi mà hét giá hai trăm ngàn, lão Cổ còn chẳng thèm đổi kia kìa.
Nhưng Diệp Mặc bực mình hơn là Bác Dung cũng nhìn phi thuyền của Diệp Mặc rồi gật gù:
– Cái Phi Vân Thuyền này của anh Diệp chắc tầm hai trăm ngàn linh thạch, có điều hình như bị ai đó thêm vào cái trận pháp phòng ngự đơn giản, hơi bị lạc quẻ.
Diệp Mặc chỉ lẳng lặng gật đầu:
– Hai vị nói phải, tôi mua nó đúng giá hai trăm ngàn linh thạch đấy.Còn cái xe bay của anh Bác giá bao nhiêu?
Bác Dung thấy Diệp Mặc hỏi đến xe bay của mình thì hớn hở:
– Cái xe này vốn giá một trăm hai mươi ngàn linh thạch thượng phẩm, nhưng may mắn tôi vớ được giá hời, chỉ mất có một trăm ngàn thôi.
Nghe xong, Trần Dục Căn thở dài:
– Luyện khí sư đúng là nghề hốt bạc, một món đồ linh khí đã cả trăm ngàn linh thạch, còn chúng ta thì phải lăn lộn ngoài kia, sống chết có nhau mới kiếm được.Nếu tôi mà kiếm được năm trăm ngàn linh thạch từ di tích của tiền bối Du Bạch Sinh là có thể bắt đầu chuẩn bị Ngưng Anh rồi.Giá mà vớ được món chân khí hạ phẩm nào thì đúng là trúng số độc đắc.
Diệp Mặc dù nghi hoặc nhưng không hỏi thêm.Hắn nhận ra linh khí thượng phẩm ở đây có vẻ rẻ hơn Bắc Vọng Châu nhiều, mà linh thạch kiếm được thì cũng chẳng khác gì.Ưu điểm duy nhất là linh khí ở đây nồng đậm hơn hẳn.Bảo sao bọn họ thấy mình có linh khí thượng phẩm cũng chỉ hơi ngạc nhiên chút xíu.Lúc đầu thấy ai nấy dùng phi hành linh khí từ trung phẩm trở lên, hắn cứ tưởng họ là đại gia, hóa ra cũng thường thôi.
Nhưng mấy người Bác Dung dù sao cũng là tu sĩ Kim Đan, không hợp để lăn lộn kiểu này.Việc họ có thể vung tiền mua mấy món đồ này chứng tỏ họ khá khẩm hơn tu sĩ ở Bắc Vọng Châu nhiều.
Trong thâm tâm, năm trăm ngàn linh thạch Diệp Mặc chẳng để vào mắt.Trong nhẫn của hắn cộng thêm linh thạch ở Tiểu Thế Giới đã có gần một trăm triệu.
Diệp Mặc biết là do hắn cướp được của hai gã quản gia kho hàng nên mới giàu sụ thế này.Chứ tu sĩ Hư Thần hay Nguyên Anh bình thường chắc chẳng có của nả kếch xù đến vậy.
Nhưng Du Bạch Sinh là tông sư luyện khí, chắc chắn không phải dạng vừa rồi.Cái biển sâu mà Bác Dung nhắc đến, chắc chắn không chỉ là “sâu” đơn thuần.Bốn người sau khi rời khỏi thành Mạc Hải, bay cả tuần lễ mới đến được một khu vực đảo san hô rộng hơn ngàn dặm.Đảo san hô này toàn là rạn san hô với đủ hình thù kỳ dị, họa hoằn lắm mới thấy một hai gốc linh thảo cấp thấp.
Linh khí ở đây cũng chẳng dồi dào gì, một tông sư luyện khí Hư Thần lại chọn nơi này để xây phủ đệ ư? Diệp Mặc nghi hoặc, nhưng vẫn im lặng, dùng thần thức quét xung quanh, không phát hiện bất kỳ trận pháp ẩn nấp nào trên đảo san hô.
Thần thức của Diệp Mặc vốn mạnh hơn người thường rất nhiều, lại còn tu luyện pháp quyết thần thức, lúc này có thể quét toàn bộ đảo san hô rồi.
Tuy không thấy trận pháp ẩn nấp nào như lời Bác Dung, cũng không thấy trận pháp phòng ngự nào, nhưng Diệp Mặc không nói gì, cứ theo sau Bác Dung.
Với ba gã tu sĩ Kim Đan tầng chín này, hắn tin là có thể tóm gọn dễ dàng.
Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao cũng không nghi ngờ Bác Dung, cứ răm rắp đi theo, còn Diệp Mặc thì lững thững đi cuối.
Bác Dung dẫn ba người đến một bãi đá vụn rất bình thường trên đảo san hô rồi dừng lại.
– Chỗ này à? – Trần Dục Căn hỏi.
Bác Dung gật đầu:
– Đúng, chính là chỗ này.
Diệp Mặc thấy lạ, hắn là đại sư trận pháp cấp năm, nếu có trận pháp ẩn nấp gì ở đây thì hắn phải nhìn ra chứ.
Bác Dung không để ý đến vẻ mặt kỳ lạ của Diệp Mặc, lấy ra một trận kỳ ném ra.Trận kỳ dừng lại ở một góc bãi đá vụn, nơi vốn dĩ chẳng có gì đặc biệt bỗng xuất hiện dao động linh khí.
– Chỗ này, tôi cảm nhận được dao động trận pháp rồi! – Trần Dục Căn mừng rỡ kêu lên.
Diệp Mặc kinh hãi, nơi này rõ ràng không có trận pháp, nhưng sau khi Bác Dung ném trận kỳ thì lại xuất hiện, thủ đoạn này cao tay hơn hắn một bậc.Hóa ra thiên hạ lắm người tài, đi đâu cũng có cái để học hỏi.Nếu không có chiêu này của Bác Dung, Diệp Mặc sẽ chẳng bao giờ biết có loại thủ đoạn trận pháp như vậy.
Cái trận kỳ kia chắc là để kích hoạt trận pháp ẩn nấp.
Không đúng, Diệp Mặc chợt nhớ Bác Dung từng nói y tinh thông trận pháp, có lẽ y chỉ là Trận Pháp Sư, chưa đạt đến cảnh giới Đại Sư Trận Pháp.Với bản lĩnh của một Trận Pháp Sư, sao y có thể dễ dàng phát hiện trận pháp ẩn nấp cấp năm mà hắn không thấy được? Lại còn có trận kỳ để kích hoạt nữa?
Dù biết “nhân ngoại hữu nhân”, Diệp Mặc cũng không tự coi thường mình.Hắn không tin Bác Dung lợi hại hơn hắn, trận pháp này đến hắn còn không phát hiện ra, sao Bác Dung làm được?
Ban đầu Diệp Mặc tự tin không sợ ba người vây công, nhưng thủ đoạn của Bác Dung khiến hắn cẩn thận hơn.Hắn dè dặt hỏi:
– Anh Bác, tôi cũng có chút hiểu biết về trận pháp, nhưng trận pháp ẩn nấp này vốn không có dấu vết gì, tôi tin là đại sư trận pháp cấp bốn cũng khó mà phát hiện ra, sao anh Bác lại làm được?
Câu này rõ ràng là nghi ngờ Bác Dung.Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao không hiểu trận pháp, nhưng nghe Diệp Mặc hỏi vậy cũng im lặng, rõ ràng là muốn biết Bác Dung làm thế nào.
Bác Dung biết là không thể im lặng được, y ngẫm nghĩ rồi nói:
– Một năm trước tôi đến đây, thấy có hai người đang tỷ thí, một người là nữ, tu vi Kim Đan tầng tám, người kia Kim Đan tầng chín hậu kỳ.Lúc đó tu vi của tôi chưa đạt Kim Đan viên mãn, nên nấp một bên xem.
– Sau thấy cô gái kia yếu thế, mà hình như tôi quen mặt, định ra tay giúp.Ai ngờ cô gái đó rất cương liệt, tự nổ Kim Đan, cùng gã kia đồng quy vu tận.Tôi đến chậm một bước, kiểm tra di vật của hai người mới biết cô gái kia là con gái của tiền bối Du Bạch Sinh.Bảo sao tôi thấy quen mặt, vì cô ấy có vài phần giống tiền bối Du Bạch Sinh.
– Anh Bác nhận ra trận pháp này là nhờ con gái của tiền bối Du Bạch Sinh? – Trần Dục Căn hỏi.
Bác Dung gật đầu:
– Đúng vậy, cái trận kỳ tôi vừa ném ra là do tiền bối Du Bạch Sinh để lại.Trận pháp ẩn nấp của y chỉ có trận kỳ của y mới hiện ra, có thể nói trận kỳ đó là một món pháp bảo.Lúc trước tôi phát hiện trận pháp ẩn nấp nhưng không phá được.Tôi nghiên cứu cả năm trời mới tìm ra cách phá trận, đó là tìm bốn tu sĩ Kim Đan cùng hợp lực, còn chuyện sau đó thì mọi người biết rồi đấy.
Diệp Mặc cười thầm trong bụng.Dù tuổi đời còn trẻ, hắn cũng chứng kiến không ít chuyện đấu đá nội bộ.Hơn nữa hắn tu luyện Tam Sinh Quyết, suy nghĩ nhạy bén hơn người thường.
Lời của Bác Dung nghe qua thì có vẻ hợp lý, nhưng Diệp Mặc vẫn nhận ra có vấn đề.
Bác Dung nói y mới nghiên cứu trận pháp một năm nay, Diệp Mặc không tin.Dù hắn có Tam Sinh Quyết, nghiên cứu trận pháp trong Tiểu Thế Giới vài năm cũng chỉ là một Trận Pháp Sư bình thường, không thể phá được Cửu Tinh Trận Pháp trong Tiểu Thế Giới.
Tất nhiên, điều này không thể làm căn cứ để nghi ngờ.Điều khiến Diệp Mặc nghi ngờ là Bác Dung chính là kẻ đã đánh nhau với con gái của Du Bạch Sinh.Có lẽ y phát hiện cô ta đi tìm di tích của Du Bạch Sinh, nên muốn giết cô ta, một mình chiếm lấy di tích.
Nhưng con gái của Du Bạch Sinh không cam lòng, nên tự nổ Kim Đan.Trong tình huống đó, bản thân Bác Dung hẳn cũng bị thương nặng.Nên một năm qua y không phải nghiên cứu trận pháp mà là chữa thương.Đây chỉ là suy đoán của hắn, Diệp Mặc không thể biết rõ sự thật.Dù thế nào, lời nói của Bác Dung cũng khiến Diệp Mặc phải cẩn thận với y.
– Thảo nào một năm nay tôi không thấy tin tức gì về anh Bác, hóa ra anh Bác đi nghiên cứu trận pháp.- Trần Dục Căn gật gù, tỏ vẻ tin tưởng.
Diệp Mặc biết rằng một Trận Pháp Sư cấp ba muốn phá giải trận pháp cấp năm không phải chuyện dễ.Cách phá trận của Bác Dung chắc chắn không phải do y tự tìm ra sau một năm nghiên cứu.Y có thể tìm ra phương pháp, chắc chắn là đã có từ trước.Y nói một năm, có lẽ là để giải thích cho sự biến mất của mình.Nhưng lời giải thích này là để nói cho Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao nghe, chứ không phải cho Diệp Mặc.
– Trận pháp ẩn nấp đã tìm ra, nhưng chưa phá vỡ được.Chúng ta phải phá vỡ nó mới thấy được trận pháp phòng ngự.Anh Bác, tiếp theo phải làm thế nào, anh nói thẳng đi.- Trịnh Ức Đao nhìn trận pháp ẩn nấp trước mắt, ánh mắt nóng rực.
Bác Dung gật đầu:
– Trận pháp ẩn nấp tôi có thể phá, lát nữa khi tôi tấn công, mọi người theo tôi tấn công hết mình là được.Tin là chỉ nửa ngày là có thể phá vỡ trận pháp ẩn nấp này.Khó khăn là trận pháp phòng ngự sẽ xuất hiện sau đó, nhưng tôi tin là cách của tôi sẽ hữu dụng.
Lời của Bác Dung khiến Diệp Mặc nhớ đến đại sảnh lục giác lúc trước, lão già họ La dùng “Tứ Tượng Phá Vị Trận” hút máu huyết và chân nguyên của ba người còn lại để phá trận.Nếu Bác Dung dùng cách này, Diệp Mặc sẽ lập tức giết y.
Tìm được trận pháp cấp năm này, Diệp Mặc tin rằng với trình độ đại sư trận pháp cấp năm của mình, việc phá trận không phải là chuyện khó.

☀️ 🌙