Đang phát: Chương 101
“Hừ, còn muốn chạy trốn à?” Một con bạch tuộc đỏ khổng lồ xuất hiện ngay bên cạnh Tần Vũ.So với xúc tu của con bạch tuộc xanh trước đó, xúc tu của nó dài đến bốn, năm chục mét.
Ánh sáng lóe lên, con bạch tuộc đỏ biến thành hình người.
“Chậc chậc, ăn một đòn của ta mà không chết, xem ra ngươi cũng có chút bản lĩnh đấy.” Tang Mặc khen ngợi Tần Vũ.Ngay lúc đó, đám bạch tuộc từng con một biến thành hình người, con bạch tuộc bị chém đứt xúc tu trước đó khi biến thành hình người thì tứ chi lại hoàn hảo như thường.
Đặc tính của loài bạch tuộc này là một khi xúc tu bị chặt đứt thì có thể mọc lại, điều này không liên quan đến công phu tu luyện.Không như thần thú Long Nham Sư, một khi chi bị chặt mất thì trừ phi phi thăng, bằng không tuyệt đối không thể mọc lại được.
“Lão Tam, ta bảo ngươi ra tay, không ngờ lại chẳng làm gì được hắn.” Tang Mặc giọng đầy bất mãn.
Tên Lão Tam sợ hãi nói: “Đại ca, không phải tại đệ, đệ đã chuẩn bị ra tay rồi, nhưng tên tu chân giả này tốc độ bất ngờ tăng lên gấp mười lần, nhanh đến kinh khủng, đệ căn bản không thể theo kịp, may là có đại ca ra tay kịp thời.”
Tang Mặc hắng giọng: “Điều này cũng phải, tốc độ của tiểu tử này đúng là quỷ dị, lúc đó ta cũng phải dựa vào bản lĩnh cộng thêm độ dài của xúc tu mới có thể đón đầu hắn, nếu chỉ dựa vào tốc độ của cơ thể thì ta tối đa cũng chỉ bằng hắn thôi.”
Tần Vũ trong lòng kinh hãi.
Vừa rồi là do hắn thi triển “Tinh thần lĩnh vực”, nếu trong tình huống bình thường thì tốc độ của hắn không thể nào bằng được Tang Mặc.
“Có vẻ như muốn đào tẩu thực sự rất khó.” Tần Vũ không ngừng suy nghĩ, thực sự không quan tâm đến thương thế của bản thân.
Tần Vũ mặc dù bị thương rất nặng, nhưng từng luồng thanh lưu không ngừng lưu chuyển, toàn thân không ngừng hồi phục với tốc độ kinh người.Tần Vũ tin chắc không lâu sau thương thế sẽ hoàn toàn hồi phục.Có điều, hắn cũng rất kinh hãi trước lực công kích của Tang Mặc.
“Đại ca.” Tiểu Hắc bay đến bên cạnh Tần Vũ, cánh đập nhẹ vào lưng hắn.
Tần Vũ quay đầu lại nhìn Tiểu Hắc, mặt đầy vẻ giận dữ.
“Tiểu Hắc, sao đệ không chạy đi, tại sao!!!” Tần Vũ trừng mắt nhìn Tiểu Hắc, dùng linh thức truyền âm trách mắng, trong lòng hắn lúc này vô cùng phẫn nộ.Dù đang bị Tần Vũ trừng mắt, Tiểu Hắc vẫn nói: “Đại ca, nếu huynh không thể chạy được thì thà để cả hai ta cùng chết.”
“Hỗn đản!!!” Tần Vũ bất ngờ mắng.
Tiểu Hắc rùng mình.
Tiếng Tần Vũ dùng linh thức truyền âm từng lời từng lời nặng trĩu vang lên trong đầu Tiểu Hắc: “Nhớ lấy, bất kể thế nào chúng ta cũng phải trốn thoát được một người, nếu như ta và ngươi đều chết cả thì còn nói gì đến việc báo thù nữa chứ.” Trong thanh âm của Tần Vũ ẩn chứa sự hung ác.
Từ khi tám tuổi, Tần Vũ đã không biết đến hai chữ “nhận thua”.Chiến thắng ai là khó nhất? Chiến thắng bản thân là khó nhất.
Tần Vũ năm tám tuổi đã từng chiến thắng chính mình.Bất kể chuyện gì hắn cũng không chịu đầu hàng, ngay khi còn một tia hy vọng thì nhất định không bỏ cuộc.Tâm tính của hắn vốn vô cùng kiên cường, hắn không sợ chết, chỉ sợ phải chết một cách uất ức.
“Ha ha…” Tần Vũ bất ngờ ngửa mặt lên trời cười lớn.
Tang Mặc lạnh lẽo hỏi: “Ngươi cười cái gì?”
“Ta cười ta quá ngốc.” Ánh mắt Tần Vũ có vẻ mê mang, hai mươi năm kinh nghiệm hiện lên trước mắt, “Ta không những đã nghĩ đến việc sẽ phiêu du trên mặt biển, cảm thụ sự kinh tâm động phách của tu chân giới, thậm chí còn ngu ngốc muốn tiến vào biển sâu để một lần biết đến thế giới yêu thú dưới biển, kinh tâm động phách thì đã cảm thụ được rồi, có điều đây có lẽ là lần cuối cùng ta cảm thụ được cái cảm giác kinh tâm động phách như thế này.”
Tần Vũ cảm thán nói.
Tiểu Hắc trong lòng thực sự hoài nghi, nó vốn hiểu rất rõ về Tần Vũ, khi đối mặt với nguy hiểm, nếu chưa đến phút cuối cùng thì Tần Vũ tuyệt đối không bỏ cuộc, tại sao lúc này lại nói chuyện với địch nhân với khí chất tang thương như vậy? Trực giác của Tiểu Hắc mách bảo…
Có vấn đề!
“Ngươi đúng là ngu ngốc, hải vực vô hạn này cho dù là tu ma giả hay tu tiên giả đều không dám tiến vào quá sâu, ngay cả những cao thủ tu tiên giả hay tu ma giả dám tiến vào cũng đều phải nhanh chóng rời đi ngay.”
Tang Mặc khẳng định tu tiên giả trước mặt rõ ràng đã bị trọng thương, trúng phải một kích toàn lực của hắn mà không chết thì đã là may mắn rồi.Tang Mặc lúc đầu còn lo nhục thể của Tần Vũ đã bị hắn đánh nát.
Lúc này, nhìn thấy không khí tang thương của Tần Vũ, sự ngạo mạn của Tang Mặc tự nhiên tăng lên.
“Thương thế đã hồi phục được khoảng chín phần rồi.” Tần Vũ trong lòng âm thầm tính toán, linh thức tiếp tục xác định vị trí của những kẻ xung quanh, kế hoạch vạch ra trong đầu được duyệt lại một lần nữa, Tần Vũ xác định không có vấn đề gì.
Tần Vũ quay đầu nhìn Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc cảm nhận được ánh mắt của Tần Vũ, trong lòng không khỏi run lên, nó biết Tần Vũ khẳng định đã có quyết định.
“Đại ca, huynh muốn làm gì? Mau nói cho đệ biết đi.” Tiểu Hắc lo lắng.
Tần Vũ linh thức truyền âm kiên định nói: “Tiểu Hắc, ngươi phải nhớ kỹ, nếu cơ hội trốn thoát xuất hiện một lần nữa thì nhất định phải nắm lấy, bất kể thế nào ngươi nhất định phải trốn thoát, chúng ta trốn thoát được người nào thì hay người đó, ai có thể trốn thoát thành công nhất định sau này phải trả thù cho người không trốn được, nếu cả hai đều có thể trốn thoát thành công thì đúng là việc đáng mừng, còn nếu không ai trốn thoát được thì chỉ còn biết tự trách số phận đen đủi.”
Tiểu Hắc rùng mình, nó cảm nhận được quyết tâm liều mạng của Tần Vũ.
Tiểu Hắc lâu nay ở cùng với Tần Vũ, giữa tâm linh của người và chim ưng đã nảy sinh một cảm giác đặc thù, thậm chí cảm nhận được tình cảm của đối phương.Cảm giác này thật là vô cùng huyền diệu.
“Đại ca, yên tâm đi, đệ nhất định không để huynh thất vọng.”
Đột nhiên…
Một tiếng chim ưng kêu bất ngờ cất lên, đồng thời một cỗ lực lượng khủng bố từ trên thân Tiểu Hắc bạo phát, nó há mồm phun ra một đoàn lôi hỏa cực nhanh hướng về phía Tang Mặc, so với lôi hỏa trong quá khứ thì có điểm khác biệt, tại trung tâm của đoàn lôi hỏa có ẩn chứa một đoàn điện quang màu đen sẫm.
“Trò trẻ con.”
Tang Mặc khinh thị vung tay áo lên, một dải lụa màu đỏ từ trong áo bay ra nghênh đón đoàn lôi hỏa của Tiểu Hắc, đoàn lôi hỏa bất ngờ quang mang đại thịnh, chỉ chốc lát đã thiêu cháy hoàn toàn dải lụa.
Tang Mặc sắc mặt biến đổi.
“Đại ca, chạy nhanh.” Thanh âm của Tiểu Hắc vang lên trong đầu Tần Vũ.
Tần Vũ sắc mặt biến đổi, Tiểu Hắc không ngờ ra tay nhanh hơn hắn, chỉ tiếc là…hắn hiểu rằng kế hoạch của Tiểu Hắc rất đơn giản, gần như không thể thành công.Nhưng Tần Vũ không để tâm cơ của Tiểu Hắc bị lãng phí.
“Vút!”
Tần Vũ chân đạp phi kiếm, thân thể cực nhanh bay về phương nam.
“Muốn chạy?”
Mười sáu cái xúc tu của hai con bạch tuộc Kim Đan hậu kỳ lập tức vung lên chặn đường Tần Vũ.Bên cạnh đó, hai con Kim Đan hậu kỳ khác cũng đã chuẩn bị để chặn đứng đường đi của Tần Vũ.
So với con chim ưng kia thì đám bạch tuộc này thích thôn phệ nhục thể của tu tiên giả hơn, huống gì trước đó Tần Vũ đã chém đứt không ít xúc tu của chúng, mối hận của chúng đối với Tần Vũ vì thế cũng lớn hơn nhiều so với Tiểu Hắc.
Đoàn lôi hỏa của Tiểu Hắc lúc này cũng đã bắn tới trước mặt Tang Mặc.
Tang Mặc rống lên một tiếng, cả người biến thành bạch tuộc đỏ, trên những xúc tu dài bốn, năm chục mét không ngờ lại có những đạo kim quang sáng chói, quan sát cẩn thận có thể nhận ra bên ngoài những xúc tu có một lớp hộ giáp linh khí bao bọc lấy.
“Oanh!”
Xúc tu ẩn chứa yêu nguyên lực khủng bố trực tiếp nghênh đón đoàn lôi hỏa.Lôi hỏa bị phá vỡ tan, nhưng những tia sét màu đen sẫm lại giống như dịch thể rơi lên trên lớp linh khí bên ngoài xúc tu.
“Xuy xuy”
Lớp linh khí hộ giáp liền bị ăn mòn, Tang Mặc lập tức cảm nhận một trận đau đớn kịch liệt liền vội vàng khống chế yêu nguyên lực trong cơ thể nỗ lực ngăn chặn loại điện quang màu đen sẫm quái dị có tính chất ăn mòn mãnh liệt này.
“Các ngươi đừng hòng chạy thoát!”
Thanh âm trầm thấp ẩn chứa sự phẫn nộ tột độ vang lên trong đầu Tần Vũ và Tiểu Hắc, tám cái xúc tu dài tựa như những con mãng xà khổng lồ hoàn toàn chặn ngang bốn phía Tiểu Hắc, trên mỗi xúc tu đều hàm chứa một lực lượng cuồng bạo.
“Đại ca!” Tiểu Hắc nhìn tám cái xúc tu đang bao vây nó, rồi lại nhìn Tần Vũ đang bị bốn bạch tuộc Kim Đan hậu kỳ bao vây, thật sự không nói nên lời.
Trong mắt Tần Vũ lóe lên một tia tiếu ý.Mặc dù chỉ thoáng qua rồi mất, nhưng khi Tiểu Hắc nhìn thấy tia tiếu ý trong mắt Tần Vũ thì nó có mười phần chắc chắn tia tiếu ý đó là do kế hoạch đã thành công.Tiểu Hắc không khỏi lo lắng.
“Hừ ~~~~ Ngươi, không ngờ lại dám phá hủy một kiện trung phẩm linh khí hộ giáp của ta, ta phải xé xác ngươi, sau đó hút lấy tinh huyết, đập nát hồn phách của ngươi.” Thanh âm trầm thấp của Tang Mặc vang lên trong đầu bọn Tần Vũ.
Tiểu Hắc cẩn thận phân tích thực lực của bản thân và Tang Mặc, cuối cùng phát hiện, kể cả khi nó sử dụng tuyệt chiêu trí mạng cũng không có khả năng đánh bại yêu thú Nguyên Anh tiền kỳ trước mặt, kẻ còn mạnh hơn Hạng Ương gấp ba lần.
Nhưng lúc này Tần Vũ đã…
“Rất tốt, chính là lúc này.” Khóe miệng Tần Vũ xuất hiện một nụ cười.Linh thức của hắn đã hoàn toàn khóa chặt Tang Đồ, cũng đồng thời là nhi tử của Tang Mặc.Lúc này, Tang Đồ dường như quan tâm đến sự việc của phụ thân nên đã quay đầu nhìn.
Ngay giây phút hắn ta quay đầu đi.
“Lưu tinh nhất kích!”
Toàn thân Tần Vũ lập tức vận chuyển, hai tay nắm chặt Diễm Sí kiếm, tinh thần lực bắt đầu vận chuyển theo một quỹ đạo kỳ dị, thoáng chốc toàn thân hóa thành một mũi khoan, tại đầu mũi khoan chính là Diễm Sí kiếm.
“Tang Đồ!”
Một bạch tuộc Kim Đan hậu kỳ trong cuộc đã phát hiện ra sự việc, nhưng với tốc độ của hắn không thể kịp Tần Vũ, hắn chỉ còn cách dùng linh thức truyền âm đến mọi yêu thú có mặt lúc đó, bọn chúng cũng đã phát hiện ra.
“Tang Đồ!” khi Tang Mặc nhìn qua, hắn chỉ thấy một mũi khoan màu sắc mê ảo tinh thần đang trực tiếp phá nát não bộ con trai hắn.Sau đó là một luồng kim quang bắn về phương Nam.
Luồng kim quang này Tang Mặc biết rõ, chính là kim đan.
Kim đan của ai?
“Oanh!” nhục thể Tang Đồ rơi xuống mặt đất.Trong tình trạng không kịp chuẩn bị, trúng phải một kích trí mạng của Tần Vũ, hắn lập tức chết ngay.Thực tế, cho dù có chuẩn bị thì hắn cũng không chống nổi một kích trí mạng này của Tần Vũ.
So với con người thì yêu thú yêu thương con cái hơn nhiều.
Tang Mặc tính tình lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng đối với nhi tử lại rất yêu thương, nhi tử của hắn có thể đạt đến Kim Đan hậu kỳ, thực lực ngang hàng với các huynh đệ của Tang Mặc là do Tang Mặc tự thân giết những yêu thú khác, đem kim đan cho nhi tử thôn phệ.
“Ba…”
Một thanh âm sắc nhọn tựa như một làn sóng lan ra bốn phương tám hướng, đồng thời tám cái xúc tu của Tang Mặc đồng loạt đập xuống, thân thể lập tức như điện bắn đi trong nước, truy đuổi theo hướng của Tần Vũ.
Tiểu Hắc trừng mắt nhìn.
“Tiểu Hắc chạy nhanh đi, đây là cơ hội cuối cùng đó, đừng để ta phải thất vọng, nếu không…ta có chết cũng không nhắm mắt!” tiếng Tần Vũ linh thức truyền âm vang lên trong đầu Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc ngay lập tức hiểu ra.
Một âm thanh bi ai từ miệng Tiểu Hắc phát ra, trong âm thanh bi ai này ẩn chứa sự đau thương, bất cam, oán hận, thương tâm tột độ.Nhưng Tiểu Hắc không còn sự lựa chọn nào khác, nó liền thi triển “Thệ Điểm Cửu Thiểm” bay về phía Tây.
Đám bạch tuộc lúc này mới tỉnh ngộ, vội đuổi theo Tiểu Hắc.Nhưng…
“Tốc độ của con chim ưng này không ngờ giống như tu tiên giả, nhanh đến mức đáng sợ.” Con bạch tuộc Kim Đan hậu kỳ nhìn tốc độ của Tiểu Hắc đành tự giác bỏ cuộc không đuổi theo.Về tốc độ, bọn chúng còn thua kém một bậc, trừ khi cũng giống như lão đại Tang Mặc, đạt đến Nguyên Anh tiền kỳ thì lúc đó truy đuổi mới có hy vọng.
“Chúng ta không đuổi theo à?” Lão Tam nhìn Lão Tứ và Lão Nhị.
Lão Nhị khiển trách: “Đuổi cái gì mà đuổi, Tang Đồ chết rồi, lão đại khẳng định phát cuồng.Chúng ta còn không mau giúp lão đại đuổi theo tu tiên giả, con chim ưng đó không quan trọng, lỡ để cho tu tiên giả đó chạy mất thì các ngươi chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của lão đại đi.”
Lão Tam, Lão Tứ nghĩ đến tính khí của Tang Mặc thì lập tức toát mồ hôi lạnh.
“Đi.”
Ba tên yêu thú Kim Đan hậu kỳ nhanh chóng đuổi về phương nam.
Lúc này, Tần Vũ đang đạp trên phi kiếm triển khai thế hợp nhất, toàn thân như một tia chớp bắn đi trong nước, tốc độ đạt đến cực hạn.Nhưng từ phía sau, tám cái xúc tu của con bạch tuộc đỏ đang điên cuồng vì mất con trong nháy mắt bất ngờ xuất hiện.
“Phụt!”
Một xúc tu giáng xuống, cơ thể Tần Vũ vào sát na cuối cùng chuyển mình một cách quỷ dị, khó khăn lắm mới thoát được một kích này.Tiếp theo sau đó là vô số xúc tu liên tiếp giáng xuống, tốc độ của Tần Vũ tức thì giảm xuống rõ rệt.
Tần Vũ nghiến răng.
“Phải xem vận may rồi.” Thân thể Tần Vũ bất ngờ chuyển đỏ tựa như đang sôi sục, trên mặt Tần Vũ xuất hiện một nụ cười, hắn hiểu rõ về tốc độ của Tiểu Hắc, không có Tang Mặc truy kích thì Tiểu Hắc khẳng định có thể trốn thoát.
“Tạm biệt, Tiểu Hắc!”
Tần Vũ trong lòng chậm rãi nói.Toàn thân bất ngờ biến thành đỏ rực, trong mắt lóe lên ánh sáng ngoan cường, một ngọn lửa bất ngờ từ trên tay Tần Vũ bắt đầu bùng cháy…
