Đang phát: Chương 101
– Biểu hiện của cô hôm nay khá đấy, tôi có chút tán thưởng cô rồi đấy.
Thi Thanh Hải mỉm cười đầy ẩn ý, liếc nhìn bộ lễ phục đỏ trên người Trâu Úc.Ánh mắt dịu dàng kia lại khiến Trâu Úc cảm thấy mình như trần trụi, vô cùng khó chịu.
Không hiểu sao, Thi Thanh Hải, kẻ đang mang theo tội phạm quân Phiến Loạn, lại tỏ ra khoa trương như vậy:
– Nhưng tốt hơn hết là anh nên trông chừng lũ chó xung quanh anh cho cẩn thận…À mà, Tiểu Manh không tính.
Đám nam nữ trẻ tuổi này vốn chẳng tốt đẹp gì, nhất là sau khi Tôn thiếu gia bị Hứa Nhạc cho mất mặt, chúng sớm đã ngầm nguyền rủa cậu tàn phế.Ánh mắt ai nấy đều lạnh lùng khinh bỉ, thương hại, chỉ là vì Trâu Úc nên chúng mới nhịn, giữ chút phong độ.Giờ nghe Thi Thanh Hải cố tình gây sự, không chút kiêng nể, chúng sắp không nhịn được nữa rồi.
– Chỉ có chó mới hiểu lễ nghĩa của chó thôi.
Thi Thanh Hải cười khẩy:
– Thật ra tôi không hiểu nổi loại người như các người, cãi không lại, đánh cũng không xong, ngoài việc sinh ra ở vạch đích ra thì có ích gì? Đừng tưởng ánh mắt đó dọa được tôi.Chuyện Trâu Úc không làm được, các người làm được chắc? Đừng quên, Liên bang là xã hội pháp trị, nơi nói đạo lý.Nếu các người làm tôi thấy phiền, tôi sẽ cho truyền hình đến phỏng vấn về đức hạnh của các người, xem người nhà các người có thất vọng không.
– Thi Thanh Hải, đủ rồi!
Trâu Úc sầm mặt, quát:
– Nếu anh vẫn chưa hả giận thì lên sàn mà quậy.Đừng đứng đây cho người ta nhìn vào cười chê nữa.
– Mất mặt là các người chứ không phải tôi.
Thi Thanh Hải cười ôn hòa, kéo tay Hứa Nhạc, mở đường:
– Lát nữa vào khiêu vũ, hy vọng cô không từ chối.
Sắc mặt Trâu Úc biến đổi, nói gì đó với đám bạn đi cùng.Bọn họ nhìn Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải với ánh mắt kỳ lạ rồi né ra, không còn vẻ thách thức nữa.
Quả thật, Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải hợp sức thì rất đáng gờm.Hứa Nhạc thì trầm ổn, nhưng một khi đã ra tay thì không nói nhiều.Thi Thanh Hải thì miệng lưỡi sắc bén, đúng là “văn võ song toàn”.
Vũ hội chưa bắt đầu, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên.Hứa Nhạc rời mắt khỏi bộ lễ phục xanh nhạt, ngước nhìn trời.Thi Thanh Hải vỗ vai cậu, cười:
– Thất tình cũng không cần phải tỏ vẻ cô đơn trước mặt tôi thế đâu, ghê tởm lắm.
Hứa Nhạc cười khổ.Lúc nãy đánh nhau, cậu cứ tưởng sẽ có xung đột lớn, ai ngờ đối phương lại nhịn.Cậu lắc đầu:
– Tôi thấy tính cách mình có vấn đề.Trước đây tôi nghĩ mình là người nhẫn nhịn giỏi, nhưng từ khi đến Lê Hoa, tôi phát hiện ra nhiều chuyện mình không thể nhịn được.
– Ai cũng có bí mật riêng.Nếu không phải thằng nhóc nhà họ Tôn động đến chuyện của anh, thì với tính thật thà của anh, sao anh nổi nóng thế được?
Thi Thanh Hải cười:
– Lát nữa tan vũ hội, anh cẩn thận một chút.Dù sao nhà hắn cũng khác nhà Trâu, không có quân đội chống lưng.Hắn không có súng, anh cứ việc đánh cho đám vệ sĩ của hắn một trận, xả giận đi.
Lúc này, một người trung niên đang lặng lẽ nhìn đám thanh niên ồn ào kia bỗng ngẩng đầu lên nhìn trời, rồi thở dài:
– Các cậu nhìn hai vầng trăng trên kia kìa…Trông cứ như đôi gò bồng đảo ấy.
Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải ngạc nhiên ngẩng đầu lên.Trên bầu trời xanh thẫm, hai vầng trăng sáng đang tiến lại gần nhau, che khuất ánh sao.Hai vầng trăng tròn vành vạnh, nếu nhìn theo một góc độ nào đó, quả thật rất giống…
Ban ngày tuyết rơi, buổi tối lại có trăng đẹp để ngắm.Nghe nói Đại học Lê Hoa đã dùng mọi mối quan hệ để điều động đội điều khiển khí hậu của quân đội Liên bang, tạo ra một đêm trăng thế này…Cảnh đẹp trên cao, tốn thêm chút tiền cũng đáng.
Thi Thanh Hải ngắm trăng hồi lâu.Hứa Nhạc quen với tính cách của Thi Thanh Hải nên cảm thấy gần gũi với người “chú” này.Sự kính sợ xa cách trong lòng cậu vơi đi nhiều.Hóa ra đám du kích trong núi không phải ai cũng vô vị như lời Kiều Trì nói.
Hứa Nhạc lại nghĩ, quả không hổ là chú của công tử lưu manh, học rộng tài cao, lại có thể liên tưởng đến chuyện tình ái…Cậu thầm xếp người này vào loại háo sắc.Nhưng cậu không ngờ rằng, người này lại là một nhân vật khủng bố trong hồ sơ của quân đội Liên bang.
Trong tiếng đàn violin du dương, Vũ hội Song Nguyệt của Đại học Lê Hoa chính thức bắt đầu.Các nam sinh với vẻ mặt hưng phấn, mặc những bộ lễ phục trang trọng, tụm năm tụm ba bàn tán chuyện trò.Ba người Hứa Nhạc lặng lẽ vào hội trường, chọn một chỗ yên tĩnh tránh xa đám đông.
– Tôi không hiểu sao mình lại đến đây nữa.
Hứa Nhạc ủ rũ uống sâm panh, thầm nghĩ Hiệu trưởng đã tốn không ít tiền cho vũ hội này.
– Tôi cũng hy vọng hôm nay anh không đến.
Thi Thanh Hải bỗng nói.
Hứa Nhạc ngạc nhiên nhìn theo hướng Thi Thanh Hải đi, nơi Trâu Úc, Trương Tiểu Manh và đám nữ sinh thế gia đang tụ tập.Cậu lo lắng:
– Lại gây chuyện à? Bình thường đâu thấy hắn nóng nảy thế?
– Ồ, có lẽ là vì hắn thích cô gái kia rồi.
Người chú đứng bên cạnh cười ha hả:
– Vũ hội Song Nguyệt của Đại học Lê Hoa có truyền thống là con trai sẽ dùng một điệu nhảy để bày tỏ tình cảm…Nhưng trước khi mời, con trai phải thu xếp mọi việc ổn thỏa, để đảm bảo không bị từ chối.Cậu là sinh viên Lê Hoa mà không biết à?
Hứa Nhạc thấy Thi Thanh Hải bước tới trước mặt Trâu Úc.Cô đang mặc bộ lễ phục đỏ, đứng cạnh Trương Tiểu Manh trong bộ dạ hội xanh như hoa lan.Trâu Úc chua chát nói:
– Tôi biết truyền thống này.Tôi cứ tưởng hôm nay mình sẽ có bạn nhảy…Nhưng người đó lại không cần tôi nữa rồi.
– Về khoản này thì cậu phải học theo cái mặt dày của Thi Thanh Hải.
Thi thúc thúc cười.
Bên kia, Thi Thanh Hải và Trâu Úc đang nhỏ giọng thuyết phục nhau điều gì đó.Hứa Nhạc mơ hồ nhìn sang, thầm nghĩ lẽ nào Thi công tử thật sự thích một cô gái độc ác như rắn rết? Phải thừa nhận rằng Trâu Úc rất xinh đẹp, nhưng sau chuyện ở hộp đêm, trong mắt Hứa Nhạc, những đường cong và ánh mắt hút hồn đó đều trở nên vô nghĩa.
Sau đó, Thi Thanh Hải và Trâu Úc rời khỏi hội trường trong ánh mắt kinh ngạc của đám con em thế gia, không biết đi đâu, làm gì.
Hứa Nhạc lắc đầu, lại nhìn về phía người con gái mặc lễ phục xanh.Người trung niên bên cạnh thấy vậy bèn hỏi:
– Thích cô ấy à?
Hứa Nhạc im lặng rồi nói:
– Đúng vậy.
Người trung niên mỉm cười:
– Tin tôi đi, bạn nhảy của cô ấy đêm nay hẳn là cậu.
Tiếng nhạc bỗng lớn hơn, át đi tiếng nói của họ.Hiệu trưởng Đại học Lê Hoa trong bộ lễ phục sang trọng, xuất hiện trước micro, mỉm cười nhìn xuống đám sinh viên bên dưới, vui vẻ nói:
– Chào mừng mọi người.
Trong khi Hiệu trưởng đọc diễn văn, Thi Thanh Hải và Trâu Úc cùng lúc trở lại vũ hội.Hứa Nhạc nhìn Thi Thanh Hải, thấy trên môi hắn có vết máu, liền đoán ra chuyện gì đã xảy ra ở vườn hoa sau đó.Cậu vừa kinh ngạc vừa thở dài:
– Háo sắc đúng là có thể che mờ lý trí…Nhưng sao cô ta lại chịu đi cùng anh?
Thi Thanh Hải chửi thầm vài câu, liếc nhìn Trâu Úc đang tái mét lau miệng.
Ép một cô gái mơ mộng thành công chúa phải chịu tủi nhục trước mặt một cô gái thanh khiết như vậy không phải là chuyện đáng tự hào.Thi Thanh Hải tuy háo sắc, nhưng cũng biết thương hoa tiếc ngọc.Nhìn vẻ thất thần của Trâu Úc, hắn cau mày, ác cảm với cô đại tiểu thư kiêu ngạo lạnh lùng này vơi đi phần nào.
Hắn cũng không hiểu, dù Thái Tử gia không chọn Trâu Úc làm bạn nhảy thì có ích gì cho nhiệm vụ của tổ chức.Nghĩ vậy, hắn bực bội nhìn vị “thúc thúc” bên cạnh.Là nhân vật số hai trong quân Phiến Loạn, lại để ý đến một cô gái xa lạ.Dù không thể phủ nhận mạng lưới tình báo của gã này rất đáng sợ, nhưng hắn vẫn khó chấp nhận cách làm việc coi mục đích là trên hết này.
Bài diễn văn của Hiệu trưởng không ai thèm nghe.Tất cả sinh viên trẻ tuổi không biết nội tình bên trong vũ hội hôm nay đều háo hức chờ đợi tiếng nhạc khiêu vũ vang lên, để tận hưởng tình yêu và tuổi trẻ.Có lẽ vũ hội hôm nay sẽ có người gặp may, có người thất bại, nhưng tất cả đều đang cố gắng vươn tay nắm lấy tình yêu của mình.
Tiếng nhạc khiêu vũ cuối cùng cũng vang lên, lan tỏa khắp phòng.Dù mọi người đã đến đông đủ, nhưng phòng khiêu vũ vẫn có vẻ rất rộng rãi.Tiếng nhạc du dương vỗ về tâm hồn, thúc giục bước chân nhịp nhàng theo điệu nhạc.
Hứa Nhạc vẫn nhìn Trương Tiểu Manh đang đứng cạnh công tử nhà Nghị viên ở phía xa.Người trung niên bên cạnh bỗng nói:
– Tôi đã nói rồi, bạn nhảy của cô ấy đêm nay chắc chắn là cậu.
Hứa Nhạc chua chát:
– Cảm ơn, nhưng điều đó không thể nào.
– Nếu lát nữa cậu dẫn tôi đi dạo ở lầu hai…
Người trung niên cười chân thành:
– Ông trời nhất định sẽ đáp ứng nguyện vọng của cậu.
