Đang phát: Chương 1009
– Lục công tử, e rằng có chuyện lớn xảy ra.Thương Sơn môn chưa từng có tình huống như vậy, nghe nói Phi Linh môn và Linh Thiên môn đang bao vây họ.Có lẽ khi về đến Lưu gia, tôi mới biết được nguyên nhân.
Lưu Uyển nói.
– Vậy sao, tôi rất tò mò về chuyện này.Đến lúc đó, phiền Lưu tiểu thư giúp tôi thăm dò tin tức nhé.
Lục Thiếu Du đáp.
– Không phiền đâu, về đến nhà, tôi nhất định sẽ nhanh chóng tìm hiểu rõ ràng cho công tử.
Lưu Uyển nói.
Xe ngựa đi qua những con phố nhộn nhịp, chẳng mấy chốc đã tới một quảng trường lớn.
– Tiểu thư đã về!
Rất nhiều người đứng chờ ở ngoài quảng trường.
– Lục công tử, mời ngài, chúng ta đến rồi!
Lưu Uyển nói.
Lúc nãy Lục Thiếu Du còn đang nghĩ về chuyện của Linh Thiên môn và Phi Linh môn, không ngờ nhanh như vậy đã đến nơi.Anh cùng Lưu Uyển xuống xe.
Trong quảng trường là một tòa kiến trúc rộng lớn, cửa lớn sơn đỏ, trên đó có biển đề hai chữ “Lưu phủ” rất lớn, nhìn là biết gia đình quyền thế.
– Uyển nhi, có chuyện gì vậy? Sao lại ra nông nỗi này?
Vài bóng người tiến tới, dẫn đầu là mấy người đàn ông mặc áo gấm.Vừa thấy vết thương trên người mọi người, sắc mặt họ liền thay đổi.
– Tam thúc, tứ thúc, chuyện này để sau đi!
Lưu Uyển nói rồi quay sang cung kính nói với Lục Thiếu Du:
– Mời Lục công tử vào nghỉ ngơi trước, lát nữa tôi sẽ mang tin tức đến cho ngài.
Thấy Lưu Uyển đi cùng một người lạ mặt, mọi người đã rất ngạc nhiên, nay lại thấy cô cung kính với người đó, họ càng thêm kinh ngạc.Tuy vậy, không ai hỏi gì, thậm chí có vài người còn gật đầu mỉm cười với Lục Thiếu Du.
– Không sao, làm phiền Lưu tiểu thư rồi!
Lục Thiếu Du gật đầu.
– Tiểu Lan, đưa Lục công tử đến nhã phòng nghỉ ngơi.
Lưu Uyển nói với nha hoàn.
– Lục công tử, mời đi theo tôi.
Nha hoàn cũng rất khách khí và cung kính nói.
Lục Thiếu Du đi theo nha hoàn vào bên trong.Nơi này quả thực rất tráng lệ, to lớn, cho thấy địa vị của Lưu gia ở Dao Hải thành.
Nhìn xung quanh, Lục Thiếu Du nhận thấy có rất nhiều cao thủ võ phách, còn nhị thúc, tam thúc gì đó đều có tu vi võ tướng.Xem ra thế lực của Lưu gia cũng không hề nhỏ.Tiểu nha hoàn từng nói, gia chủ Lưu gia là người có tu vi võ soái.
Đi qua vài hành lang dài, Lục Thiếu Du đến một căn phòng nhỏ yên tĩnh và tinh xảo.Vài người hầu bưng điểm tâm và trái cây lên bàn.
– Lục công tử cứ nghỉ ngơi, tôi ở bên ngoài, có gì xin cứ sai bảo.
Nha hoàn nói rồi lui ra.
Lục Thiếu Du ngồi trong phòng, suy nghĩ về chuyện của Phi Linh môn và Linh Thiên môn.Theo lời Vương chấp sự của Thương Sơn môn, có vẻ như cường giả của hai môn phái này đều đã đến Thương Sơn môn.Lục Thiếu Du đoán rằng, chuyện này có lẽ liên quan đến mình.
Dù trong lòng lo lắng, nhưng Lục Thiếu Du vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, phải chờ Lưu gia thu thập tin tức rồi mới quyết định được.
Đang lúc suy nghĩ, anh chợt nhíu mày, vì bên ngoài phòng đã có vài bóng người xuất hiện.
Vừa nhìn ra, Lục Thiếu Du thấy sáu người đang vội vã đi vào.Hai người đi đầu là Lưu Uyển và một ông lão hơn năm mươi tuổi.
Ông lão mặc trường bào, trông rất khỏe mạnh, khuôn mặt có vài nét giống Lưu Uyển, dáng người cao lớn.Khi còn trẻ, hẳn là một người khôi ngô tuấn tú.
Bốn người còn lại Lục Thiếu Du đã gặp, chính là nhị thúc và tam thúc của Lưu Uyển.Hai người còn lại là hai ông lão mặc trường bào, có chân khí võ tướng, nhưng đã đạt đến cửu trọng.
Ông lão đi đầu có chân khí rất mạnh.Dù ông ta đã che giấu, Lục Thiếu Du vẫn nhận ra thực lực của người này đã đạt đến võ soái nhị trọng.
– Để Lục công tử đợi lâu, xin thứ lỗi!
Lưu Uyển nói khi bước vào phòng.
– Không lâu, tôi vừa mới ngồi xuống thôi.
Lục Thiếu Du đứng dậy đáp.Dù sao đây cũng là Lưu gia, nên khách khí một chút thì hơn.
– Nghe Uyển nhi nói Lục công tử còn trẻ, không ngờ lại trẻ hơn tôi tưởng tượng.Thật là tuổi trẻ tài cao, lão phu đặc biệt đến cảm tạ Lục công tử đã cứu giúp người của Lưu gia.
Ông lão chắp tay nói, ánh mắt lướt qua người Lục Thiếu Du, trong lòng vô cùng kinh ngạc, vì ông ta không nhìn ra chút chân khí nào trên người thanh niên này.
Những người khác cũng nghi hoặc nhìn Lục Thiếu Du.
Vừa rồi mọi người đã nghe Lưu Uyển kể về thực lực của Lục Thiếu Du.Giờ phút này, ánh mắt họ đều thay đổi.Cường giả võ soái ở Dao Hải thành chính là những người mạnh nhất.Trong cả thành, chỉ có vài người đạt đến tu vi này.Trong ba gia tộc lớn của Dao Hải thành, mỗi gia tộc cũng chỉ có một võ soái trấn giữ mà thôi.
– Chỉ là chuyện nhỏ thôi, đừng nói quá lời.
Lục Thiếu Du đã đoán ra, người này hẳn là gia chủ Lưu gia.
– Lục công tử, để tôi giới thiệu.
Lưu Uyển lập tức tiến lên phía trước nói:
– Đây là cha tôi, Lưu Đỉnh, cũng là gia chủ Lưu gia.Hai vị này là nhị thúc Lưu Thanh, tam thúc Lưu Thừa.Hai vị này là trưởng lão của Lưu gia.
– Đa tạ Lục công tử đã giúp đỡ Lưu gia!
Bốn người lập tức chắp tay hành lễ.
– Mọi người khách khí quá!
Lục Thiếu Du đáp.
– Việc đó với Lục công tử chỉ là tiện tay, nhưng với Lưu gia chúng tôi lại khác.
Lưu Đỉnh nói.
– Lưu tiểu thư cho tôi quá giang vào Dao Hải thành, tôi ra tay chỉ là báo đáp tấm lòng của cô ấy thôi.
Lục Thiếu Du nói, mắt nhìn Lưu Uyển:
– Lưu tiểu thư, cô có tin tức gì về Thương Sơn môn không?
– Lục công tử, để cha tôi nói rõ hơn cho ngài.Tôi chỉ nghe qua một ít, không chi tiết bằng cha tôi.
Lưu Uyển nói.
– Lục công tử hứng thú với Thương Sơn môn, chẳng lẽ ngài là người của họ?
Lưu Đỉnh hỏi.
– Nghe nói Dao Hải thành là địa bàn của Thương Sơn môn, nên tôi muốn tìm hiểu một chút, coi như tò mò thôi.
Lục Thiếu Du không hề nao núng đáp.
– Ra là vậy!
Lưu Đỉnh có thể trở thành gia chủ Lưu gia, đương nhiên không phải người ngu ngốc, nên không hỏi thêm mà nói ngay:
– Dao Hải thành đúng là địa bàn của Thương Sơn môn.Chắc hẳn lúc Lục công tử đến cũng đã thấy, gần đây Thương Sơn môn có vẻ rất hoảng loạn, hình như có biến cố lớn.
– Chẳng lẽ là vì Phi Linh môn và Linh Thiên môn?
Lục Thiếu Du hỏi.
– Đúng vậy, theo tin tức Lưu gia thu thập được, bên ngoài Thương Sơn môn hiện đang tập trung rất nhiều cường giả của Phi Linh môn và Linh Thiên môn.
Lưu Đỉnh nói.
– Chẳng lẽ Thương Sơn môn đã đắc tội Phi Linh môn và Linh Thiên môn?
Lục Thiếu Du giả vờ hỏi.
