Đang phát: Chương 100
Ánh mắt Liễu Mộ Bạch chứa đầy âm hàn, Mục Trần khẽ nheo mắt đáp trả, một luồng khí lạnh lẽo cũng tỏa ra, không hề nhượng bộ.
“Liễu Vực các ngươi có mưu đồ gì đi nữa, muốn động đến Mục Vực ta, cũng đừng hòng toại nguyện!”
Liễu Mộ Bạch dường như hiểu rõ ý tứ trong ánh mắt Mục Trần, khóe miệng càng nhếch cao, “Chỉ bằng ngươi? Đầu óc ngươi đang tính toán cái gì vậy? Ta rất muốn xem lát nữa đám chó con nhà ngươi thảm hại đến mức nào!”
Trong đại điện, mọi người thấy Liễu Kình Thiên xuất hiện, vội vàng chào hỏi.Bắc Linh Cảnh chia làm chín vực, nhưng ai cũng biết Liễu Vực là thế lực hùng mạnh nhất, chiến lực đứng đầu không ai sánh bằng.
Mục Phong cũng chỉ cười nhạt, chắp tay chào Liễu Kình Thiên, vẻ mặt khó đoán.
“Ha ha, Mục Phong vực chủ cũng đến rồi sao? Thật là vất vả.” Liễu Kình Thiên khách sáo đáp lại, nụ cười hiền lành, dường như những tranh đấu trước kia chưa từng xảy ra.
“Đại hội Cửu Vực do chính các ngươi đề xướng, Liễu Vực đã mời, ta sao có thể không đến?” Mục Phong cười nói.
Liễu Kình Thiên tủm tỉm gật đầu.
Các vực chủ khác nhìn thái độ của hai người, trong lòng thấy quái dị.Ai mà không biết Mục Vực và Liễu Vực là tử địch, luôn tìm cách tiêu diệt đối phương, vậy mà trước mặt lại giả vờ hòa hảo như vậy, thật nực cười.
Nhưng chính sự giả tạo này lại khiến họ bất an, Liễu Kình Thiên đang giở trò gì?
“Ha ha, Liễu Vực chủ, không biết lần này đột nhiên tổ chức đại hội Cửu Vực, mời chúng ta đến là vì đại sự gì?” Đường Sơn cười hỏi.
Câu hỏi đầy ẩn ý khiến không khí trong đại điện trở nên tĩnh lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về vị trí chủ tọa.Điều Đường Sơn muốn biết cũng là điều mà tất cả mọi người quan tâm.
Liễu Kình Thiên nhìn những ánh mắt khẩn trương, chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ lên thành ghế, ra vẻ không quan trọng, “Thật ra cũng không có đại sự gì, chỉ là có một đề nghị muốn trưng cầu ý kiến của mọi người.”
“Ồ? Đề nghị gì?” Đường Sơn hỏi.
Liễu Kình Thiên từ tốn đáp, “Mọi người đều biết, trong Bách Linh Thiên, Bắc Linh Cảnh chúng ta chỉ là một nơi yếu kém, lời nói không có trọng lượng.Nếu một ngày kia bị các cảnh khác xâm lăng, Bắc Linh Cảnh e rằng không có sức chống cự, chỉ đành dâng cơ nghiệp bao năm qua.”
Đại điện vẫn im lặng, nhiều ánh mắt lóe sáng, nhưng không ai lên tiếng, có lẽ chưa ai đoán ra ý đồ của Liễu Kình Thiên.
“Ha ha, Liễu Vực chủ lo lắng quá rồi chăng? Bắc Linh Cảnh chúng ta chỉ là vùng hẻo lánh trong Bách Linh Thiên, đối với các đại cảnh khác chẳng có mấy ích lợi, ai lại tốn quân lực đến xâm phạm chứ?” Đường Sơn cười nói như đùa.
“Nhưng lỡ như…” Liễu Kình Thiên vẫn giữ vẻ hiền lành.
Mục Phong cắt ngang, “Liễu Vực chủ có gì thì nói thẳng đi, không cần phải vòng vo.”
Liễu Kình Thiên liếc nhìn Mục Phong, khẽ nhếch môi, “Thật ra ta muốn nói, Bắc Linh Cảnh chúng ta không có địa vị gì ở Bách Linh Thiên là vì năm bè bảy mảng, phân tranh không dứt.Nếu Bắc Linh Cảnh liên hợp tất cả thế lực lại, thực lực sẽ tăng lên đáng kể, không chỉ không lo bị xâm phạm, mà còn có thể mở rộng lãnh thổ, thu hoạch thêm tài nguyên.Đến lúc đó, ở Bách Linh Thiên này, ai còn dám coi khinh Bắc Linh Cảnh?”
Đại điện im phăng phắc, không ít thủ lĩnh tỏ vẻ chấn động.
Liễu Kình Thiên…muốn thống nhất tất cả thế lực của Bắc Linh Cảnh? Hắn điên rồi sao?
“Dã tâm thật lớn!” Mục Trần thầm nghĩ.Liễu Kình Thiên không cam tâm làm chủ một vực, muốn trở thành bá chủ Bắc Linh Cảnh này sao?
Mục Phong và các vực chủ khác vẫn trầm mặc như nước, những thủ lĩnh có tiếng tăm cũng không lên tiếng.Những người ở đây đều là cáo già, sao có thể không nhận ra những mưu đồ ẩn sau kế hoạch này của Liễu Kình Thiên?
“Ha ha, không biết mọi người thấy đề nghị của ta thế nào? Nếu có gì không ổn cứ nói ra, dù sao chúng ta đều suy nghĩ cho tương lai của Bắc Linh Cảnh mà.” Liễu Kình Thiên không để ý đến bầu không khí quỷ dị, chỉ cười nhạt.
“Mục Phong vực chủ, ngươi thấy sao?” Liễu Kình Thiên nhìn sang Mục Phong, cười hỏi.
Mục Phong chớp mắt, đặt tay lên bàn, thản nhiên cười nói, “Không biết có cách thức nào để liên hợp lại đây? Liên hợp như thế hẳn cần một người chủ sự nắm toàn cục chứ nhỉ? Vị trí chủ sự đó, ai sẽ đảm đương?”
Mục Phong có thể đối đầu với Liễu Kình Thiên nhiều năm mà không thua kém, dĩ nhiên không phải là người đơn giản.Chỉ vài câu hỏi đã khiến những người trong đại điện trở nên cảnh giác.
Những người được ngồi trên thạch tọa đều là thủ lĩnh một phương.Nếu liên hợp lại, chẳng phải là có người cưỡi lên đầu họ sao? “Thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi phượng”, chẳng ai muốn từ lão đại biến thành lão nhị, lão tam cả.
“Liên hợp cũng đơn giản, chúng ta thành lập một liên minh Bắc Linh, cùng nhau tiến lui.Về phần vị trí minh chủ, ta thấy Mục Phong vực chủ rất thích hợp.” Liễu Kình Thiên mỉm cười nói.
Vô số ánh mắt dồn về phía Mục Phong, nhưng lão vẫn bất động, trong lòng giật mình, nụ cười vẫn trên môi, lắc đầu, “Ta tự biết năng lực của mình, vị trí minh chủ ta không đủ sức.”
Liễu Mộ Bạch đứng sau Liễu Kình Thiên đột nhiên liếc mắt ra hiệu cho một thủ lĩnh bên dưới, người kia liền đứng dậy, cười nói, “Ta thấy phương pháp liên hợp của Liễu Vực chủ rất hay, Bạch Mã Bang ta tán thành, về phần minh chủ liên minh, ta cho rằng Liễu Vực chủ cực kỳ thích hợp, dù sao thực lực của Liễu Vực ai ở đây cũng rõ.Hơn nữa hắn cũng khiến người khác tín phục, mọi người thấy thế nào?”
Mục Phong cười khẩy, hơi nhắm mắt lại.
Bảy vị vực chủ kia cũng nhìn đi chỗ khác, giữ im lặng.Tuy Liễu Vực hùng mạnh nhất Bắc Linh Cảnh, nhưng chưa đủ để áp chế tất cả, muốn bọn họ công nhận Liễu Kình Thiên là minh chủ, e rằng khó như lên trời.
Liễu Kình Thiên thấy tám vị vực chủ không ai ủng hộ, nụ cười trên mặt tắt ngấm, thản nhiên nói, “Có phải chư vị cho rằng Liễu Vực ta không đủ uy vọng?”
“Liễu Vực chủ, xưa nay Liệt Viêm ta kính nể ngươi, bất quá Liệt Vực bao năm nay do ta gây dựng, nên việc liên hợp này ta không hứng thú, thành ra việc Liễu Vực chủ muốn thành lập liên minh, Liệt Viêm không tham gia, cáo từ.” Giữa đại điện, một trung niên tóc đỏ như lửa đứng thẳng lên, ôm quyền nói với Liễu Kình Thiên.
“Liệt Viêm, ngươi dám bất kính với Liễu Vực ta?” Liễu Minh lập tức quát lớn.
“Hừ, ta khách khí với các ngươi, đừng tưởng Liệt Vực e sợ các ngươi!” Liệt Viêm vốn tính nóng nảy, vừa nghe Liễu Minh ăn nói xấc xược, liền nổi giận, không nói nhiều liền vung tay dẫn người rời khỏi đại điện.
Mọi người thấy vậy liền khe khẽ bàn tán, có Liệt Viêm dẫn đầu, e rằng tính toán của Liễu Kình Thiên sẽ thất bại.
Mục Trần liếc nhìn Liễu Kình Thiên, thấy hắn ta vẫn tươi cười thản nhiên, nhưng ánh mắt nhìn Liệt Viêm lại lạnh lẽo như rắn độc.
“Liệt Viêm, đừng trách ta không nhắc trước, rời khỏi đây, ngươi sẽ không còn cơ hội.” Liễu Kình Thiên thong dong sửa lại tay áo, bình thản nói.
“Ha ha, Liễu Kình Thiên, ta có chút kiêng dè ngươi, nhưng ngươi không đủ tư cách nói những lời đó với ta!” Liệt Viêm khinh thường bước tiếp.Hắn là cường giả Thần Phách Cảnh trung kỳ, tuy yếu hơn Liễu Kình Thiên một chút, nhưng nếu muốn áp chế hắn, thật nực cười.
Vừa cười vừa bước đi, Liệt Viêm dần tiến ra khỏi thạch điện.
“Ầm!”
Ngay khi Liệt Viêm vừa bước tới cổng, một tiếng nổ lớn vang vọng.Mọi người thấy một bóng người bay ngược vào, đập gãy những cột đá trang trí, nện xuống thềm đá giữa đại điện.
“Hự!”
Bóng người kia rơi xuống, hộc máu, vẻ mặt kinh hãi tột độ.
Đại điện hỗn loạn, mọi người kinh hoàng nhìn Liệt Viêm đang quằn quại trên sàn.Hắn dù sao cũng là cường giả Thần Phách Cảnh trung kỳ, vậy mà chỉ một kích đã bị đánh trọng thương như vậy?
Mục Phong và Mục Trần cũng trợn mắt, nhìn ra cổng điện, cảm giác bất an càng thêm mãnh liệt.
Liễu Kình Thiên vẫn thờ ơ, khóe miệng nhếch lên vẻ trào phúng.
Tiếng bước chân từ bên ngoài truyền vào, khiến đại điện yên tĩnh trở lại, mọi ánh mắt đều chăm chú nhìn ra.
Một bóng người già nua chậm rãi xuất hiện, mặc áo bào màu tro, khuôn mặt khô héo, hốc mắt sâu hoắm như xác khô.
Lão nhân áo tro đứng yên lặng ở cổng, ánh mắt mờ đục lướt qua mọi người, đột nhiên thò tay từ trong áo ra, ho khẽ vài tiếng, cất giọng khàn khàn, “Hôm nay không được lão phu cho phép, ai muốn rời khỏi thì…”
Lão nhân áo tro cất bước, thân hình lưng còng nhưng ẩn chứa một cỗ lực lượng mạnh mẽ hơn xa cường giả Thần Phách Cảnh, uy áp linh lực như bão lớn cuồng ngạo quét ra.
Những người đứng gần có thực lực yếu không chịu nổi uy áp linh lực đó, chật vật lùi lại.
“…CHẾT!”
Lão phun ra một chữ, uy áp linh lực bùng nổ, sàn đá nứt toác lan rộng như mạng nhện.
Bên ngoài đại điện cuồng phong gào thét, mây đen hội tụ, thiên địa linh khí như bạo động cuồng loạn.
Sắc mặt mọi người trong điện đồng loạt thay đổi.
Mục Phong nắm chặt thành ghế, nghiến răng ken két.
“Liễu Kinh Sơn…Tam Thiên Cảnh!”
