Đang phát: Chương 100
“Cám ơn, không cần!” Huống Thiên Minh dứt khoát từ chối.
“Mang cái này vào đi.” Hồng Quân lấy ra một đôi quyền sáo bằng bạc sáng loáng.
“Thượng phẩm thần khí, Liệt Thiên quyền sáo.” Hồng Quân có vẻ hơi tiếc nuối, thần khí của hắn không còn nhiều, nếu cho nữa thì chỉ còn lại thiên thần khí thôi.
Trước đây, Khương Lập thấy con trai út tu luyện chậm chạp, vì thương con nên đã lấy rất nhiều đồ tốt của Tần Vũ, bất kể tốt xấu đều cho hắn, hầu hết đều là thiên thần khí.Vì vậy, thần khí của Hồng Quân phần lớn là do hắn tự luyện sau khi đạt đến cảnh giới thần nhân, dựa vào lĩnh ngộ trận pháp, thực lực của hắn chưa đủ để luyện ra thiên thần khí.
La Băng mắt sáng lên, nàng biết Hồng Quân có Hồng Mông linh bảo, và một người anh trai là thần vương.Tuy vậy, nàng vẫn không tin Hồng Quân có thể liên tục tặng thần khí cho người khác, nên càng thêm hứng thú với thân thế của hắn.
Huống Thiên Minh không do dự nhận lấy quyền sáo, rồi nói một câu khiến Hồng Quân suýt ngã ngửa: “Lâu như vậy bây giờ mới đưa cho ta!” Nói xong, hắn mang theo quyền sáo, thân ảnh lóe lên, trở lại chiến trường.
Ngay cả La Băng cũng ngạc nhiên, một người lạnh lùng như Huống Thiên Minh lại nói ra những lời đó.Nàng liền oán trách nhìn Hồng Quân, trong mắt viết rõ hai chữ “thần khí”.
Hồng Quân cười khổ: “Băng nhi, muội đã có Hồng Mông linh bảo, thần khí đâu có tác dụng gì.”
La Băng làm nũng: “Muội không cần biết, huynh cho bọn họ thì cũng phải cho muội.”
Hồng Quân đổ mồ hôi hột.Hơn mười vạn tiên đế ma đế đang hỗn chiến, Tôn Ngộ Không đang đánh nhau với Lam Sam, Huống Thiên Minh một mình đấu với bốn cao thủ Ám Tinh giới, mà La Băng còn làm nũng đòi quà.Hồng Quân nhìn quanh, may mà mọi người đang bận chiến đấu, không ai chú ý đến họ, nếu không sẽ cười lớn mất.
Hồng Quân lấy ra một thanh đoản kiếm màu vàng đưa cho La Băng: “Đây là thượng phẩm thần khí, chưa có tên, ta tặng cho muội.”
La Băng không khách khí nhận lấy đoản kiếm, lấy máu nhận chủ.
“Kinh Thiên…” Tôn Ngộ Không định dùng côn pháp, nhưng đột nhiên cảm thấy một áp lực lớn đè lên người, khiến cả thân thể và kim bổng nặng gấp mười lần.Cùng lúc đó, Lam Sam di chuyển rất nhanh, đấm thẳng vào ngực Tôn Ngộ Không.
“Khỉ thật, ngươi không có chiêu gì khác sao?” Tôn Ngộ Không né được cú đấm, tức giận nói.Đây là lần thứ mấy rồi? Mỗi lần hắn định dùng Kinh Thiên côn pháp thì lại cảm thấy thân thể nặng nề, rồi bị lão già này đánh lén, cắt đứt chiêu thức của hắn.Hắn nhớ lại lời Hồng Quân nói, người Ám Tinh giới giỏi nhất là trọng lực cấm chế.
“Ta né!” Tôn Ngộ Không tránh được một quyền nữa của Lam Sam, nghiến răng ken két: “Mẹ kiếp, coi không gian pháp tắc của ông nội ngươi!” Tôn Ngộ Không đã nghe Hồng Quân nói về không gian pháp tắc, mơ hồ biết mình đã lĩnh ngộ được một ít, nên thi triển lĩnh vực, hy vọng có thể vây khốn Lam Sam.
Lam Sam đã nghe nói về không gian pháp tắc, nghe Tôn Ngộ Không lớn tiếng hô hoán thì kinh hãi.Không gian pháp tắc là thứ bọn hắn không thể chạm vào, trọng lực cấm chế của hắn căn bản không thể lay chuyển được nó.
Đột nhiên, một luồng sức mạnh kỳ dị bao vây lấy Lam Sam, khiến hắn giật mình, rồi cười lớn: “Tiểu bối, ngươi thật biết đùa, một cái lĩnh vực vớ vẩn mà cũng dám nói là không gian pháp tắc, ta nghĩ ngươi còn không biết không gian pháp tắc là cái gì.”
Luồng sức mạnh này quả thật không mang theo không gian pháp tắc, Tôn Ngộ Không cũng ngẩn người.Hình như chỉ khi sử dụng Kinh Thiên nhất côn hoặc Kinh Thiên liên hoàn côn thì hắn mới mơ hồ phát động được một ít không gian pháp tắc kỳ dị ấy.
“Gào~~~!” Bên phía Huống Thiên Minh, một tiếng thú rống lớn vang lên, một con mãnh thú kim ngân với đôi cánh dài màu vàng và bạc xuất hiện, chính là Ngân nhãn cương thi hoàng Huống Thiên Minh.Đánh nhau lâu mà không phân thắng bại, cuối cùng Huống Thiên Minh cũng hoàn thành lần thứ ba biến thân.Sau ba lần biến thân, thân thể hắn tuy nhỏ hơn, nhưng lại tỏa ra một khí tức kinh khủng, khiến bốn cao thủ mười bảy tinh đế của Ám Tinh giới phải e sợ.
“Hô!” Huống Thiên Minh như một cơn gió nhẹ, bỏ qua trọng lực cấm chế của Hắc Nham và Hắc Thịnh, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Kim Minh, tay phải mang Liệt Thiên quyền sáo, đấm thẳng một quyền.
Tốc độ quá nhanh, trọng lực cấm chế không có tác dụng.Đối mặt với tốc độ của cương thi hoàng, ngay cả cao thủ mười bảy tinh đế cũng chỉ có thể lựa chọn đón đỡ.
“Bồng!” Hai nắm đấm chạm vào nhau, Huống Thiên Minh vẫn đứng yên, còn Kim Minh thì toàn thân nứt toác, cánh tay phải hóa thành tro bụi.
Lam Sam đang đấu với Ngộ Không không thấy cảnh này, Hắc Thịnh, Hắc Nham và Bạch Kình đều choáng váng.Kim Minh là người có phòng ngự mạnh nhất trong số họ, không ngờ lại bị tên này sau ba lần biến thân đấm cho tan nát.
“Thượng phẩm thần khí!” Huống Thiên Minh hài lòng nhìn quyền sáo Hồng Quân cho hắn, “Liệt Tiên quyền sáo, không tệ!” Vừa dứt lời, Huống Thiên Minh đã đuổi theo Kim Minh đang bị văng ra xa, tiếp tục đấm thêm một quyền.
“Mau lên!” Bạch Kình thấy Huống Thiên Minh sắp đuổi kịp Kim Minh, hô lớn, đánh thức Hắc Thịnh và Hắc Nham còn đang ngơ ngác.Tiếc rằng, dù họ có chú ý ngay từ đầu cũng không thể đuổi kịp tốc độ của Huống Thiên Minh.
Kết quả đã được đoán trước, Kim Minh đã trọng thương, lại nhận thêm một quyền của Huống Thiên Minh, thân thể vỡ vụn, linh hồn bị kình lực phá nát.
“Còn ba tên!” Huống Thiên Minh quay người lại, lạnh lùng đối mặt với ba người Hắc Thịnh đang bay tới, đồng thời nhìn về phía Hồng Quân và La Băng, khóe miệng lộ ra một nụ cười.
“Có lẽ…ta đánh giá quá cao bọn chúng rồi.” Hồng Quân thấy Huống Thiên Minh dễ dàng giải quyết người kia như vậy thì cười khổ, có lẽ không cần dùng đến thần khí, Huống Thiên Minh cũng có thể giải quyết bọn chúng.Vậy mà mới có một lát đã mất hai kiện thần khí.
“Ngộ Không, có cần ta giúp không?” Hồng Quân thấy Tôn Ngộ Không đang bị áp chế, khó chịu vô cùng, liền lớn tiếng hỏi.
“Không cần, để ta tự giải quyết!” Tôn Ngộ Không nổi giận, thề phải tự mình giải quyết lão già này.
Hồng Quân quay lại nhìn chiến trường đang hỗn chiến, thần thức đảo qua, phát hiện Bạch Vạn Kiếm: “Băng nhi, hay là muội đi giúp bọn họ, cái tên Bạch Vạn Kiếm kia đang muốn chạy kìa!” Hồng Quân chỉ một tiên đế tám cấp đang rút lui khỏi chiến trường.
La Băng cười khó hiểu, nhìn Hồng Quân nói: “Được thôi, nếu huynh đã yêu cầu, muội sẽ giúp bọn họ một chút.” Nói xong, nàng nhảy vào đám hỗn chiến, nhắm thẳng hướng Bạch Vạn Kiếm mà đi.
“Con bé này, rốt cuộc đang nghĩ gì???” Hồng Quân hơi sợ hãi trước ánh mắt của La Băng, dõi theo nàng mà tự hỏi.
“Bồng!” Nắm đấm của Lam Sam và thân thể Tôn Ngộ Không va chạm lần đầu tiên, kình khí cường đại khiến Tôn Ngộ Không chấn động, thần khí chiến y kêu ong ong, một tia máu tươi chảy ra từ miệng hắn.
“Cái gì?” Lam Sam sửng sốt, “máu…máu đỏ? Chính là máu màu đỏ, tại sao máu ngươi lại màu đỏ?” Lam Sam nhìn chằm chằm Tôn Ngộ Không.
“Hắc hắc, lão già, ngươi chuẩn bị chết đi!” Tôn Ngộ Không trúng một quyền, nhưng lại cười, như thể hắn đánh người khác bị thương vậy.
“Hừ, không biết tự lượng sức mình, dù ngươi thật sự không chết, hôm nay ta cũng muốn cho ngươi chết một lần!” Lam Sam mặc kệ Tôn Ngộ Không chết hay không, sát khí đằng đằng.
“Kinh Thiên…” Tôn Ngộ Không vừa nói hai chữ Kinh Thiên thì cảm giác quen thuộc lại xuất hiện, cả người nặng thêm gấp mười lần, tốc độ chậm lại.Lam Sam vẫn dùng chiến thuật cũ, đấm thẳng vào ngực Tôn Ngộ Không.
“Hừ, ta chờ chiêu này của ngươi!” Tôn Ngộ Không hừ lạnh, đỡ một quyền của Lam Sam, không hề chống cự, miệng lại nói “…nhất côn!”
Khi Tôn Ngộ Không thi triển Kinh Thiên nhất côn, kim bổng trong tay lớn mạnh lên, đánh về phía trước, đồng thời một luồng sức mạnh kỳ dị bao vây lấy Lam Sam.
“Hừ, không biết nói ngươi như thế nào, đế cấp lĩnh vực này sao…” Lam Sam định nói “đế cấp lĩnh vực này sao khốn được ta”, nhưng đột nhiên phát hiện toàn thân bị trói buộc, thân hình chậm lại rất nhiều.Trực giác mách bảo hắn rằng đây không phải trọng lực cấm chế, “không phải trọng lực cấm chế, chẳng lẽ…chẳng lẽ là?” Không kịp suy nghĩ nhiều, nắm đấm của Lam Sam đã tới trước ngực Tôn Ngộ Không, một khí thế bàng bạc tiến vào thân thể hắn, tàn phá điên cuồng.Đồng thời, kim bổng của Tôn Ngộ Không cũng đánh trúng Lam Sam.
“Oanh!” Lam Sam bị đánh văng đi, thân thể vỡ nát, tan biến.Chốc lát, Lam Sam biến mất, chỉ để lại một đống thịt vụn, giống như lúc trước Tần Vũ biểu diễn Kinh Thiên nhất côn cho Hầu Phí và Hắc Vũ xem, trường côn đã xuất, tất cả đều hóa thành tro bụi.
Tôn Ngộ Không nhìn kết quả này cười hắc hắc, rồi ngã xuống đất, mười tám tinh đế cấp một kích uy lực kinh khủng cỡ nào? Giờ phút này Tôn Ngộ Không đã thấy rõ.Vốn cố ý nhận một quyền của Lam Sam, Tôn Ngộ Không muốn biết lực công kích của Lam Sam mạnh như thế nào.Sau một quyền, Tôn Ngộ Không dựa vào thần khí chiến y và lực phòng ngự của mình mới dám buông tay công kích, kết quả không ngờ lại thành công.
Nhưng rõ ràng, hắn đã đánh giá sai lực công kích của Lam Sam.Nếu không có thần khí chiến y, có lẽ hắn đã chết không nghi ngờ.Thần khí chiến y đã bị hao tổn nghiêm trọng, Tôn Ngộ Không nằm sóng soài trên đất, thở hổn hển.
Huống Thiên Minh bên kia, Hắc Thịnh, Hắc Nam và Bạch Kình đã dùng hết sức lực, dùng tịch tĩnh thiên hỏa và Bích yên hàn khí công kích không ngừng, nhưng không gây ra chút uy hiếp nào cho Huống Thiên Minh sau ba lần biến thân.
“Hừ! Chết đi!” Huống Thiên Minh lại tăng tốc, chớp mắt đã đến bên cạnh Hắc Thịnh, đấm một quyền nặng nề vào thân thể hắn, giết thêm một người.
