Đang phát: Chương 100
Lam Châu, xếp thứ tám về diện tích trong mười ba châu của Việt quốc, nhưng nếu nói về trù phú thì chỉ chịu đứng sau Tân Châu.Nằm ở phương nam, đất đai màu mỡ, sông ngòi chằng chịt như mạng nhện, thuyền bè tấp nập, lại được thiên thời địa lợi, mưa thuận gió hòa, nơi đây là vựa lúa lớn nhất cả nước.
Gia Nguyên thành, trái tim của Lam Châu, tuy không phải là phủ thành, nhưng lại là đệ nhất đại thành của cả châu.Hương Lỗ đại vận hà, huyết mạch giao thương Bắc Nam của Việt quốc, chảy xuyên qua trung tâm thành trì.Thêm vào đó, vô số đường thủy, đường bộ khác cũng hội tụ về đây, biến Gia Nguyên thành thành đầu mối giao thông trọng yếu, trung tâm buôn bán sầm uất.Thương gia, lữ khách đổ về như nước, thúc đẩy kinh tế phát triển vượt bậc, xứng danh là đệ nhất thành của Lam Châu.
Tại Gia Nguyên thành, xe cộ, bến đò, thuyền bè san sát, giăng kín khắp nơi.Từ đó, các nghề như phu xe, cửu vạn, lái đò cũng mọc lên như nấm, lên tới hàng vạn người.Tôn Nhị Cẩu là một trong số đó, hắn bám lấy bến đò mà kiếm sống.
Tôn Nhị Cẩu, cái tên nói lên con người, mắt lé, miệng méo, dáng vẻ rách rưới, bẩn thỉu như đồ bỏ đi.Nhưng nhờ cái miệng dẻo quẹo, giỏi nịnh bợ, hắn leo lên được vị trí tiểu đầu mục của một bang phái tại bến đò.Dưới trướng có chừng chục tên cửu vạn, ngày ngày khuân vác hàng hóa, hành lý cho khách thương qua lại.
Sáng sớm hôm ấy, Tôn Nhị Cẩu vừa đặt chân tới bến đò, đám thủ hạ đã nhao nhao xúm lại, cung kính chào hỏi:
“Nhị gia hảo!”
“Nhị gia đến rồi!”
Nghe những lời nịnh bợ đó, Tôn Nhị Cẩu không khỏi lâng lâng.Dù sao, được người ta gọi một tiếng “gia”, cũng coi như có chút địa vị ở chốn này.Hắn hếch mũi lên, hừ một tiếng coi như đáp lại.
“Nhị gia cái rắm! Chẳng phải Nhị Cẩu đó sao?”
“Đúng là chó hai chân, còn học đòi làm người!”
“Ha ha ha…”
Tiếng cười nhạo báng vang lên không chút che giấu, chọc thẳng vào tai Tôn Nhị Cẩu.
Sắc mặt hắn sa sầm, từ hưng phấn tột độ rơi xuống vực sâu.
Hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt tóe lửa nhìn về phía hơn chục người đang đứng ở một góc bến đò.Ánh mắt hắn dừng lại trên một gã hắc đại hán vai u thịt bắp, trong mắt lóe lên tia ghen tỵ và thù hận.
Nếu hỏi ai là kẻ Tôn Nhị Cẩu căm ghét nhất ở Gia Nguyên thành, gã hắc đại hán này chắc chắn nằm trong top ba.Nếu có ai đó nói rằng, chỉ cần bỏ ra toàn bộ gia sản để đổi lấy sự biến mất của hắc đại hán, Tôn Nhị Cẩu có lẽ còn do dự.Nhưng nếu chỉ cần một nửa, hắn sẽ gật đầu không chút đắn đo.Tất nhiên, cái gọi là “toàn bộ gia sản” của hắn, sau bao năm ăn chơi trác táng, cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Tên thật của hắc đại hán này, không ai còn nhớ.Người ở bến đò hoặc gọi hắn là “Hắc gia”, hoặc thoải mái hơn thì gọi là “Hắc Hùng”.Hắn là tiểu đầu mục của “Thiết Chưởng Hội”, địa vị cũng tương đương với Tôn Nhị Cẩu ở “Tứ Bình Bang”, nên cũng được phái đến bến đò này quản lý một đám cửu vạn.
Một núi không thể có hai hổ, huống chi là cái bến đò nhỏ bé này.Người của hai bang từ đầu đã đối đầu nhau, lại thêm vài lần xung đột tranh giành khách, mối quan hệ càng thêm căng thẳng.Bây giờ, mỗi khi chạm mặt, người của hai bang nếu không cười đểu, chửi xéo nhau, thì cũng là xô đẩy, giành giật, chỉ thiếu mỗi việc đánh nhau vỡ đầu.
Thủ hạ đã thế, thì khỏi phải nói đến những kẻ được hưởng lợi nhiều nhất ở đây, Tôn Nhị Cẩu và Hắc Hùng.Hai người coi nhau như cái gai trong mắt.Nhưng thân là tiểu đầu mục, có chút địa vị, bọn họ đều biết rằng, “Thiết Chưởng Hội” và “Tứ Bình Bang” vốn là bang phái đồng minh, đang liên kết để đối phó với “Độc Long Bang” hùng mạnh hơn.Do đó, dù muốn tống cổ đối phương đi, độc chiếm bến đò, họ cũng chỉ đành nhẫn nhịn.Những bất mãn, tức giận dồn nén trong lòng, lại được trút hết lên những cuộc xung đột giữa đám thủ hạ, trở thành “thói quen” vào mỗi buổi sáng của hai người.
Lần này cũng vậy, đám thủ hạ của Tôn Nhị Cẩu không cần đợi lệnh, mấy gã nhanh mồm nhanh miệng, không chút khách khí phản kích:
“Mày biết con vật nào ngu nhất không?”
“Gấu!”
“Trong các loài gấu, con nào ngu nhất?”
“Đương nhiên là gấu đen (Hắc Hùng)!”
“Ha ha ha…”
Ban đầu, Hắc Hùng còn ra vẻ đắc ý khi nghe đám thủ hạ của mình trào phúng đối phương, nhưng nghe đến câu này, mặt hắn tối sầm lại.Tôn Nhị Cẩu thì cười khoái trá, vỗ vai mấy tên thủ hạ, tỏ vẻ khen ngợi.
Đám thủ hạ của Hắc Hùng không cam tâm chịu thua, những ngôn từ thô tục, bẩn thỉu tuôn ra như thác đổ.Tôn Nhị Cẩu bên kia cũng không vừa, tất cả đều là đại lão gia, ai sợ ai chứ! Những gì khó nghe nhất, tục tĩu nhất, đều được lôi ra để đáp trả.
Tôn Nhị Cẩu và Hắc Hùng, hai lão đại, đứng một bên lạnh lùng quan sát.Họ là người có địa vị, đâu thể nhập bọn vào đám chửi nhau như đàn bà này.
Đang lúc hai đám người chửi đến khô cả họng, nước bọt bay tung tóe, bỗng nhiên một tên thủ hạ của Tôn Nhị Cẩu kinh hô: “Có thuyền đến!”
Câu nói này lập tức khiến gần trăm đại hán đang chửi nhau hăng say, kêu “a” một tiếng, đồng loạt im bặt, quay đầu nhìn ra bờ sông.Dù sao, bạc trắng vẫn có sức hút hơn nhiều so với sự hả hê nhất thời của miệng lưỡi.
Nhưng khi đám đại hán nhìn rõ chiếc thuyền đang ghé vào bến đò, sự thất vọng lại trào dâng.Đó chỉ là một chiếc thuyền lá nhỏ xíu, nhìn tình hình thì chỉ đủ chỗ cho ba đến năm vị khách thương, chắc chắn không phải mối làm ăn lớn.
Cũng chẳng có gì lạ, bến đò này vừa rách nát, vừa bé, lại nằm ở vị trí hẻo lánh, bình thường chẳng mấy khi có thuyền lớn ghé qua.Chỉ khi nào buôn bán thịnh vượng, những chiếc thuyền lớn không còn chỗ đậu ở các bến khác, mới bất đắc dĩ phải neo đậu ở đây.
Chiếc thuyền nhỏ dừng lại, từ trên thuyền bước xuống chỉ có hai người.Một người xem ra chừng mười bảy mười tám tuổi, tướng mạo bình thường, còn người kia là một cự hán cao hơn hẳn hai cái đầu so với người bình thường.
Người trẻ tuổi mặc chiếc áo xanh bình thường, trên vai đậu một chú chim nhỏ màu vàng, vừa xuống thuyền đã nhìn ngó xung quanh, đúng là bộ dạng của một kẻ mới đặt chân tới thành thị.Còn cự hán kia đội nón che kín mặt, thân mặc lục bào, không nhìn rõ diện mạo, trang phục có phần quỷ dị.Cự hán luôn theo sát sau lưng thiếu niên nhân, nửa bước không rời, trông như một gã nô bộc.
Thiếu niên nhân và cự hán đó, không ai khác chính là Hàn Lập và Khúc Hồn, sau ba tháng trời ròng rã, cuối cùng cũng đã tới được cố hương của Mặc đại phu.
