Chương 10 Nguy Cơ

🎧 Đang phát: Chương 10

Dark Hero
Chương 10: Nguy cơ
Chưa kịp để Liễu Nhạc Nhi kích hoạt pháp khí hộ thân, lão đạo đã phất tay áo, miệng niệm thần chú: “Tật!”
Một đạo kim quang chớp nhoáng bắn ra, hóa thành sợi dây thừng vàng óng, siết chặt thân thể nàng, trói gô không chút lưu tình.
“Rầm!”
Liễu Nhạc Nhi mất trụ, ngã nhào xuống đất.
“Lão tặc, ngươi rốt cuộc muốn gì?”
Thiếu nữ nghiến răng trừng mắt nhìn Bạch Thạch chân nhân, cố sức giãy giụa, nhưng kim thằng tựa hồ cảm nhận được sự phản kháng, kim quang chớp động, càng lúc càng thít chặt.
“Ư…”
Đau đớn khiến khuôn mặt nàng méo mó, đôi mắt trong veo ngấn lệ, nhưng nàng cắn răng kiên quyết không rên một tiếng.
Đột nhiên, đôi tai thỏ biến mất, thay vào đó, hai chiếc tai cáo tam giác nhọn hoắt nhô ra từ mái tóc đen nhánh.
Một luồng sức mạnh giam cầm đáng sợ từ sợi dây vàng truyền đến, phong bế toàn bộ pháp lực trong cơ thể nàng.
“Hắc hắc, muốn gì ư? Con hồ ly tinh ranh ma, tưởng rằng có món pháp khí nhỏ mọn là qua mắt được bản chân nhân sao? Thật là nằm mơ!” Bạch Thạch chân nhân liếc nhìn thiếu nữ dưới đất, cười lạnh khinh bỉ.
“Ngươi sớm đã nhìn thấu thân phận của ta!” Tim Liễu Nhạc Nhi chìm xuống vực sâu, nhưng trên mặt vẫn cố giữ vẻ quật cường.
“Hắc hắc, giờ này còn quan tâm đến mấy chuyện đó làm gì! Ngươi là Thất tiểu thư mang vào phủ, Hồ tộc ở Linh Hoàn giới cũng có chút thế lực, vốn ta định làm ngơ cho qua.Ai ngờ lại phát hiện ra bảo bối hình người này.”
Bạch Thạch chân nhân nói dứt lời, ánh mắt chuyển sang Liễu Thạch trong khối băng đen, lộ ra vẻ thèm thuồng khó kìm nén.
“Ngươi…Ngươi muốn làm gì Thạch Đầu ca ca?” Liễu Nhạc Nhi run giọng hỏi, nhìn vẻ mặt của Bạch Thạch.
“Yên tâm, ta đâu nỡ giết tên ngốc ca ca của ngươi, hắn là Hồn Linh Thể trời sinh thần hồn cường đại trăm năm có một, tiếc là thần thức bị thương, trở nên si ngốc.Chỉ cần ta dùng bí thuật tế luyện, xóa đi tàn hồn của hắn, là có thể luyện thành một bộ Hồn Linh khôi lỗi tiềm lực vô tận.” Bạch Thạch chân nhân vừa giải thích, vừa tự nhủ, mặt mày đắc ý.
Nghe xong, Liễu Nhạc Nhi phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt bỗng trở nên điên cuồng, trên mặt nổi lên một tầng huyết hồng quỷ dị, thân thể co rúm lại, phát ra tiếng gầm gừ của dã thú, đôi mắt bừng sáng ánh lục u ám, lông trắng mọc tua tủa trên khắp cơ thể.
Mỗi sợi lông cáo đều lấp lánh ánh sáng trong suốt, cứng như thép, cả người như biến thành một con nhím trắng, đặc biệt là chiếc đuôi lông xù còn lóe lên những tia hồ quang điện trắng xóa.
“Xoẹt!”
Lông trắng dựng đứng, đẩy sợi dây vàng ra, chiếc đuôi vung mạnh, ánh sáng trắng bùng nổ.
“Vút! Vút! Vút!”
Vô số lông tơ trắng như phi châm bắn ra, xé gió rít gào, lao về phía khối băng đen.
“Muốn chết!”
Bạch Thạch chân nhân đột ngột quay người, gầm lên giận dữ, vung tay ném ra một chiếc khiên đen hình bầu dục, hóa thành một dải hắc quang lao đi cực nhanh, trước khi lông cáo trắng kịp chạm vào khối băng.
Chiếc khiên phình to, chắn trước khối băng đen.
“Phanh! Phanh! Phanh!” Tiếng nổ liên hoàn vang lên!
Lông tơ trắng bắn vào khiên đen, khiến nó rung lên bần bật, chặn đứng tất cả.
Liễu Nhạc Nhi thấy vậy, lục quang trong mắt lóe lên điên cuồng, định ra tay lần nữa, thì sợi dây vàng đột nhiên bùng nổ quang mang, sức mạnh tăng gấp đôi, siết chặt, ép gãy lông trắng, đồng thời trên bề mặt mọc ra vô số kim châm sắc bén, đâm sâu vào da thịt nàng.
“A!”
Máu tươi trào ra, nhuộm đỏ mảng lớn lông cáo.Nhưng nàng cắn răng chịu đựng, dồn hết tàn lực hất mạnh chiếc đuôi.
“Vút! Vút! Vút!”
Lại một đợt lông tơ trắng xóa bắn ra như mưa, từ mọi hướng lao tới khối băng đen.
Khiên đen phòng ngự kinh người, nhưng không thể nào chống đỡ được những mũi tên từ mọi phía.
“Yêu nghiệt, ngươi dám!”
Bạch Thạch chân nhân gầm lên, há miệng phun ra một luồng hắc quang, hóa thành một thanh phi kiếm hình rắn, lóe lên lao đến trên khối băng đen.
“Ông!”
Phi kiếm xoay tròn, tạo ra vô số kiếm khí đen kịt, bao phủ khối băng.
Khiên đen cũng bùng nổ quang mang, phình to hơn nữa, cùng kiếm ảnh bảo vệ khối băng.
“Keng! Keng! Keng!” Tiếng kim loại va chạm liên hồi.
Hầu hết lông tơ bị phi kiếm và khiên chặn lại, nhưng vẫn có một vài sợi xuyên qua kiếm ảnh, găm vào khối băng.
Khối băng rung lắc dữ dội, xuất hiện vô số lỗ nhỏ li ti, những vết rạn nứt lan rộng.
Ngay lúc đó, Bạch Thạch chân nhân xuất hiện bên cạnh khối băng, vung tay áo, hắc khí cuồn cuộn tuôn ra, một phần hòa vào khối băng, phần còn lại ngưng tụ thành một vòng bảo hộ.
Vết rạn trên khối băng lập tức ngừng lan, rồi nhanh chóng khép lại, chỉ trong chớp mắt đã trở lại nguyên trạng.
Bạch Thạch chân nhân thở phào nhẹ nhõm, giận dữ quay sang nhìn Liễu Nhạc Nhi.
Thiếu nữ nằm trên mặt đất, mắt tràn đầy vẻ bất lực.
Lông trắng đã biến mất, hơi thở yếu ớt, rõ ràng hai đợt tấn công vừa rồi đã tiêu hao hết nguyên khí của nàng.
“Thật không ngờ ngươi cũng có chút bản lĩnh!” Bạch Thạch chân nhân lạnh lùng nói, nếu hắn chậm một chút, khối băng có lẽ đã bị Liễu Nhạc Nhi phá vỡ.
Nói rồi, hắn vung tay, một quang chưởng đen sì xuất hiện, đánh trúng Liễu Nhạc Nhi.
Thân thể nhỏ bé của nàng bị hất văng, đập vào vách đá, “Oa” một tiếng, phun ra một ngụm máu lớn, rồi ngã xuống.
Toàn thân nàng đẫm máu, tóc tai rối bời, sắc mặt tái mét, tình hình vô cùng tồi tệ.
Nếu không phải Bạch Thạch chân nhân còn muốn bán nàng đổi linh thạch, thì cú đánh vừa rồi đã lấy mạng nàng rồi.
“Thạch Đầu ca ca…” Liễu Nhạc Nhi cố ngẩng đầu, nhìn Liễu Thạch trong khối băng, thì thào gọi, rồi toàn thân run rẩy, ngất lịm.
Bạch Thạch chân nhân không nói không rằng, vung tay ném ra mấy lá bùa, dán xung quanh nàng.
Hắc quang bùng nổ, ngưng tụ thành một quả cầu bao bọc lấy thiếu nữ.
Xong xuôi, lão đạo mới quay lại nhìn khối băng, nhếch mép cười.
“Hồng Bào thượng nhân, Quế Yêu Tử, chờ ta luyện thành Hồn Linh khôi lỗi, xem các ngươi còn dám đấu với ta không!”
Nụ cười tắt ngấm, Bạch Thạch chân nhân nhấc tay, lại tám lá bùa bay ra, rơi xuống đất xung quanh khối băng.
“Ông!”
Hắc quang từ tám lá bùa dâng lên, tạo thành một pháp trận, nâng khối băng lơ lửng.
Lão đạo lật tay lấy ra một chiếc hồ lô đen.
Trên hồ lô khắc những phù văn lam sắc, tỏa ra ánh sáng u ám, bên trong phát ra tiếng chất lỏng khuấy động.
Hắn mở nút hồ lô, cẩn thận nghiêng, đổ ra một chất lỏng đen như mực, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.
Trong chất lỏng lấp lánh những điểm sáng đen, ngọ nguậy như có sự sống.

☀️ 🌙