Đang phát: Chương 297
Diệp Thanh Tuyết lần này rất tự tin, hiện tại đã có ba lá K.Lá K cuối cùng nằm ở đâu cô ta nhớ rất rõ.Lúc nãy cô ta bị Hạ Thiên làm cho choáng váng nên mới rút nhầm.Cô ta vốn định rút lá K rô bích, nhưng lại rút trúng lá Q bích nằm cạnh bên.
Cô ta cứ tưởng lá Q cơ này đủ để thắng Hạ Thiên, ai ngờ Hạ Thiên lại rút được lá K rô.Dù Hạ Thiên có thắng thì hai người họ cũng chỉ mới uống hai chai.Chỉ cần Hạ Thiên đồng ý cược mười chai, cô ta sẽ đi rút lá K rô bích là thắng ngay.Đến lúc đó Hạ Thiên sẽ thua mười chai.
Vừa nghĩ tới việc có thể thắng, Diệp Thanh Tuyết càng thêm hưng phấn.Lúc trước tuy cô ta cũng tràn đầy tự tin, nhưng không ngờ Hạ Thiên lại may mắn đến vậy, rút hai lần đều lớn hơn cô ta.Lần này cô ta muốn trực tiếp khiến Hạ Thiên uống mười chai.Uống mười chai chắc chắn Hạ Thiên sẽ choáng váng, đến lúc đó cô ta sẽ thừa cơ thắng tiếp.Cô ta đã tính toán mọi thứ rất kỹ rồi.
“Nói gì đi chứ, rốt cuộc có dám không?” Diệp Thanh Tuyết chống hai tay lên hông, hung hăng nhìn Hạ Thiên.Cô ta ưỡn người lên, ra vẻ muốn ăn thua đủ với Hạ Thiên.
“Không phải không dám, chỉ là sợ các cô uống say quá thôi.” Hạ Thiên bực bội nói.
“Bọn tôi không sợ say, cậu chỉ cần nói có dám không thôi?” Diệp Thanh Tuyết hăng hái nói tiếp: “Cậu mà không dám thì không phải là đàn ông.”
Diệp Thanh Tuyết thật sự sợ Hạ Thiên nói không dám, nên cô ta bổ sung thêm câu phía sau.Như vậy, Hạ Thiên không thể nói không dám, nếu không Hạ Thiên sẽ thừa nhận mình không phải đàn ông.
“Coi như cô lợi hại!” Hạ Thiên vừa rồi còn định nói không dám, nhưng câu nói sau của cô ta đã kéo anh lại.
“Nhanh lên đi, tửu lượng của bọn tôi tốt lắm đấy.” Băng Tâm vỗ ngực nói.
“Được, chơi thì chơi!” Hạ Thiên nói.
Diệp Thanh Tuyết nghe Hạ Thiên đồng ý thì mừng thầm trong bụng.Lần này cô ta nhất định phải thắng Hạ Thiên.Vừa nghĩ tới việc có thể thắng Hạ Thiên, trong lòng cô ta lại vô cùng vui sướng.Cô ta đã nhắm trúng lá K rô bích lớn nhất rồi.Chính là lá nằm sát bên lá Q bích, tay của cô ta trực tiếp mò đến lá bài đó.Khi cầm được lá K rô bích, cô ta mừng rỡ, chưa kịp nhìn bài đã nói với Hạ Thiên: “Lần này cậu thua chắc rồi, lá K rô bích lớn nhất nằm trong tay tôi.”
Nói xong, Diệp Thanh Tuyết lật bài của mình lên, nhưng cô ta kinh ngạc khi thấy lá bài đó không phải là lá K rô bích, mà là lá năm bích.
“Sao có thể? Tôi nhớ rõ ràng lá này là lá K rô bích mà.” Diệp Thanh Tuyết lộ vẻ khó tin.
“Đến lượt tôi đúng không.” Hạ Thiên uể oải nói, anh tùy ý rút một lá rồi lật lên, là lá sáu cơ, Hạ Thiên lại thắng.
Băng Tâm kỳ quái nhìn Diệp Thanh Tuyết, cô ta hoàn toàn tin tưởng trí nhớ của Diệp Thanh Tuyết, nhưng tại sao Diệp Thanh Tuyết lại rút sai, hơn nữa còn rút trúng lá năm nhỏ như vậy.
Thua rồi, hai người họ lại thua.Lần này là mười chai đấy.
“Có chơi có chịu, tôi uống.” Băng Tâm rất hào sảng nói.
“Tôi uống với cậu!” Diệp Thanh Tuyết nói.
“Không cần, để lần này cô gỡ lại, cô mà uống say thì làm sao bọn mình thắng được.” Băng Tâm rất sảng khoái nói, nói xong cô ta thật sự uống, cô ta uống đến nỗi Hạ Thiên không nỡ nhìn.Vì cô ta đang tu ừng ực vào chai, một cô gái mà uống hết chai này đến chai khác.
“Hay là thôi đi.” Hạ Thiên thật sự không nhìn nổi nữa.
“Không được, không thể bỏ cuộc được, nhất định phải uống.” Băng Tâm lắc đầu, tiếp tục uống rượu của mình.
“Mình vẫn nhớ vị trí lá Q cơ, dù lá K rô bích bị mình nhớ nhầm, nhưng lá Q cơ chắc chắn không sai.” Diệp Thanh Tuyết thầm nghĩ, cô ta không tin Hạ Thiên lần nào cũng may mắn như vậy, lần này cô ta nhất định phải thắng Hạ Thiên.
“Chơi tiếp, vẫn là mười chai.” Diệp Thanh Tuyết lần này hạ quyết tâm, nhìn khuôn mặt Băng Tâm ngày càng đỏ, cô ta cũng hơi lo lắng.
“Thanh Tuyết, hay là đừng chơi nữa, hôm nay vận may của cậu không tốt lắm.” Hạ Thiên bất đắc dĩ nói, anh có đôi mắt thấu thị, làm sao có thể thua Diệp Thanh Tuyết được, trừ khi anh cố ý thua.
“Không được, Hạ Thiên, tôi cảnh cáo cậu, cậu mà có bản lĩnh thật sự thì hãy thể hiện ra đi, cậu mà dám cố ý thua cho tôi, tôi sẽ không thèm để ý đến cậu nữa.” Diệp Thanh Tuyết đe dọa, Hạ Thiên vừa định cố ý thua cho cô ta thì cô ta đã lên tiếng cảnh cáo.
Việc này khiến Hạ Thiên vô cùng bất đắc dĩ.Hạ Thiên thấy Diệp Thanh Tuyết vừa gọi lá K rô bích đó, lá K rô bích đó nằm ngay sau lá năm bích, lúc cô ta xào bài có một lá không được lật lên, nên cô ta mới nhớ nhầm vị trí.
“Được thôi!” Hạ Thiên gật đầu, anh nhìn ra rồi, hôm nay hai cô gái này chỉ muốn uống say thôi.
Diệp Thanh Tuyết trực tiếp đặt tay lên lá Q cơ, rút lá Q cơ ra.Lần này cô ta không rút sai, đúng là lá Q cơ.Nhìn thấy lá Q cơ, mặt Diệp Thanh Tuyết đầy hưng phấn, cô ta đã rút trúng.Cô ta thật sự quá hưng phấn, việc rút sai lá lúc nãy khiến cô ta ngộ nhận là mình đã nhớ sai hết, bây giờ thì tốt rồi, cô ta xác định mình chỉ nhớ nhầm lá K rô bích, còn những lá khác chắc là không sai.
“Q cơ, ha ha, Hạ Thiên, lần này cậu uống chắc rồi.Hiện tại trong bài chỉ có lá K rô bích lớn hơn tôi, tôi không tin vận may của cậu tốt đến vậy, cậu còn có thể rút trúng lá K rô bích.” Diệp Thanh Tuyết hưng phấn nói, tỷ lệ đó quả thật quá nhỏ, một người có thể may mắn một lần, hai lần, nhưng không thể lần nào cũng may mắn như vậy được.
Băng Tâm cuối cùng cũng uống hết mười chai rượu, cô ta cũng hơi say, ánh mắt mơ màng, khuôn mặt đỏ bừng, không thể không nói, bây giờ cô ta có một phong thái khác.
“Thanh Tuyết, tôi nhớ cậu vừa nói lá K rô bích ở gần đây đúng không.” Hạ Thiên đặt tay lên lá năm cơ vừa rồi: “Tôi tin cậu, lấy lá này đi.”
Hạ Thiên trực tiếp rút lá đó ra, lật lên, chính là lá K rô bích.
Nhìn thấy lá K rô bích, Diệp Thanh Tuyết hoàn toàn suy sụp.Lần này cô ta không nói gì nữa, trực tiếp mở nắp uống.Băng Tâm nhìn cô ta uống, mình cũng sảng khoái mở nắp uống, hai người lại uống.
“Không chơi nữa, tôi muốn hát.” Diệp Thanh Tuyết cuối cùng cũng không còn tâm trạng chơi tiếp, cô ta cứ thua mãi.
“Tôi muốn nhảy.” Băng Tâm nói nhảy là nhảy, trực tiếp dang rộng chân trên ghế sofa.Nền tảng vũ đạo của Băng Tâm không phải là thứ để khoe khoang, Hạ Thiên đã thấy trong cuộc thi bóng rổ rồi.
Dang thẳng chân xoay người gì đó chỉ là chuyện nhỏ.
Băng Tâm cứ thế nhảy nhót trên ghế sofa, hơn nữa cô ta vừa nhảy vừa cởi quần áo, chiếc áo khoác của cô ta đã bị cởi ra rồi.
Đẹp!
Băng Tâm khiêu vũ thật sự rất đẹp, hai mắt của Hạ Thiên đã hoàn toàn bị thu hút, mắt thấu thị không tự chủ được mở ra, chỉ trong nháy mắt, Hạ Thiên đã không thể kiềm chế được.
Cơ thể Băng Tâm rất mềm mại, những động tác cô ta làm đều có độ khó cao, những động tác này Hạ Thiên dù xem TV bình thường cũng rất khó thấy.
