Đang phát: Chương 199
Vương Đạo và hai người kia bị Ôn Triệu Hoa sai bảo đàn em đá ra ngoài không thương tiếc.
Nhìn thấy đám người Dư Văn Lệ bị Ôn Triệu Hoa dạy cho một bài học, Đinh Mẫn và cô nàng chân dài hả hê trong bụng, thầm nghĩ đám người kia đáng đời.
Ôn Triệu Hoa liếc nhìn Đinh Mẫn và cô nàng chân dài.Hắn nhớ Đinh Mẫn là người vừa nãy cùng Hạ Thiên cá cược.Còn cô nàng chân dài này chắc chắn là do hắn bỏ tiền thuê đến.Ai ngờ lại thuê được một em hàng ngon như vậy.Hắn không chút kiêng dè nhìn cô nàng chân dài từ trên xuống dưới: “Cô kia, lại đây.”
“Anh muốn gì?” Cô nàng chân dài cảnh giác nhìn Ôn Triệu Hoa.Ánh mắt của hắn vừa nãy chẳng tốt đẹp gì.
“Muốn gì?” Ôn Triệu Hoa ngớ người: “Chẳng phải cô là người tôi thuê đến sao?”
“Tôi nhận tiền của anh.” Cô nàng chân dài gật đầu.
“Vậy thì đến hầu hạ tôi.” Ôn Triệu Hoa cười đểu, ánh mắt lộ rõ vẻ dâm tà.
“Tôi không làm.Tôi chỉ nhận phần tiền ít nhất, tức là chỉ làm người mẫu, làm bình hoa thôi, những chuyện khác tôi không làm.” Cô nàng chân dài giải thích.
“Lại đây, tôi thêm tiền.” Ôn Triệu Hoa cười, hắn thích kiểu gái có chút gai góc như này.
“Anh ta thuê cô bao nhiêu?” Hạ Thiên hỏi cô nàng chân dài: “Thôi, khỏi cần hỏi.”
Hạ Thiên lười hỏi, bốc một cái phỉnh mười vạn tệ ném cho Ôn Triệu Hoa: “Từ giờ trở đi, cô ấy là của tôi.”
“Mày…” Lúc này Ôn Triệu Hoa hận Hạ Thiên thấu xương, hắn luôn phá đám chuyện tốt của hắn.
Nếu như nói Vương Đạo hận Hạ Thiên ở mức 10, thì Ôn Triệu Hoa hận Hạ Thiên ở mức 1000.Hắn hận Hạ Thiên như kẻ thù giết cha.Hạ Thiên đã mấy lần đánh hắn, suýt nữa biến hắn thành thằng ngốc.Mỗi lần gặp Hạ Thiên hắn đều mất mặt, vô cùng mất mặt, vì vậy hắn hận không thể ăn tươi nuốt sống Hạ Thiên.
“Mày cái gì mà mày, mày tìm người kiểu gì đấy.” Hạ Thiên tỏ vẻ khó chịu nói.
Cô nàng chân dài thấy Hạ Thiên vì cô ra mặt, trong lòng hơi dễ chịu, dù sao nếu không có Hạ Thiên, vừa rồi không biết sẽ xảy ra chuyện gì.Ôn Triệu Hoa có thể viện đủ lý do để đối phó cô.
“Sao hả, sợ thua rồi à?” Ôn Triệu Hoa khiêu khích.
“Tôi chắc chắn sẽ không thua, nhưng mà ông tìm người chậm quá đấy.” Hạ Thiên nói.
“Mày chắc chắn sẽ thua.” Ôn Triệu Hoa cười bí hiểm.
Chỉ một lát sau, một đám người đi đến.
Đám người này thu hút sự chú ý của rất nhiều người, bởi vì dẫn đầu là Tưởng Thiên Thư, phía sau là bộ ba quen thuộc Binh ca, Vũ Hạc và Áo bào đen, ba người bọn họ đi sau hai nam một nữ.Nam là Hồ Phương Dã và Lý Nguyên, nữ là một người mặc kimono kiểu Nhật.
Hạ Thiên khẽ cau mày.Lý Nguyên vừa rồi bị thương không nhẹ, nhưng giờ đã được chữa lành.Giống như vết thương của Ôn Triệu Hoa vừa nãy, đều lành quá nhanh.
Hắn không tin trên đời này có y thuật thần kỳ đến vậy.Đương nhiên, viên Xá Lợi Phật cổ trong người hắn là một chuyện khác.Vật đó là chí bảo, không phải ai cũng có.Hơn nữa Xá Lợi Phật cổ cũng không thể chữa thương cho người ngoài.
Vậy thì người chữa bệnh cho bọn chúng nhất định ở trên con thuyền này.
Nhưng so với bọn chúng, Hạ Thiên để ý hơn đến cô nàng người Nhật mặc kimono kia.Người Nhật ở Hoa Hạ không được hoan nghênh, nhưng cô ta lại dám mặc kimono nghênh ngang đi lại ở đây.
“Tưởng thiếu, ngài đến rồi.” Ôn Triệu Hoa cung kính nói.
Tưởng thiếu!
Nghe thấy cái tên này, Đinh Mẫn và cô nàng chân dài đều sững sờ.Tuy hai người chưa từng gặp Tưởng thiếu, nhưng danh tiếng của hắn thì đã nghe qua.Không ngờ người đàn ông khí phách ngời ngời trước mặt lại chính là Tưởng thiếu.
“Ừ.” Tưởng thiếu khẽ gật đầu, đàn em vội vàng chuyển đến một chiếc sô pha lớn, Tưởng thiếu ngồi ngay ngắn lên đó.
Hồ Phương Dã gật đầu với cô nàng người Nhật mặc kimono.
Cô ta bước lên phía trước.
“Mấy người không nhầm đấy chứ, để tôi so với một con nhỏ người Nhật.” Hạ Thiên cạn lời, nhưng mắt hắn lại dán vào chiếc sô pha mà Tưởng Thiên Thư đang ngồi.
“Lấy cho cậu ta một cái đi.” Tưởng Thiên Thư thản nhiên nói.
Chưa đến một phút, người ta đã khiêng đến một chiếc sô pha lớn.
Cảnh tượng này hoàn toàn khiến Đinh Mẫn và cô nàng chân dài choáng váng.Hai người họ không thể tin nổi nhìn Hạ Thiên.Chàng trai trẻ tuổi, mặc đồ vỉa hè mà lại quen biết nhiều nhân vật lớn đến vậy, ngay cả Tưởng thiếu cũng sai người chuyển cho cậu ta một chiếc sô pha lớn.
Cô nàng chân dài đem cái người ăn uống chật vật trong nhà hàng vừa nãy so sánh với Hạ Thiên hiện tại.Dù thế nào cô cũng không thể tưởng tượng Hạ Thiên là một cậu ấm nhà giàu.
“Chào anh, tôi là Shimakawa Ume.” Cô nàng người Nhật nói tiếng Hoa lưu loát.
“Lúc đầu tôi rất khỏe, gặp cô thì tôi không khỏe, tôi không thích người Nhật.” Hạ Thiên nói.
Đây rõ ràng là kỳ thị chủng tộc, kỳ thị chủng tộc trắng trợn.
“Tiên sinh có thành kiến lớn với người Nhật nhỉ.” Shimakawa Ume mỉm cười.
“Không có thành kiến.” Hạ Thiên nói.
“Đã vậy thì chúng ta bắt đầu cá cược thôi.” Shimakawa Ume biết cô ta không thể thuyết phục một người ghét người Nhật đi thích người Nhật được, đó là mâu thuẫn chính trị.
“Khoan đã, cô đi thay quần áo khác đi, không thì tôi không cá.” Hạ Thiên nói.
“Tiên sinh, tôi mặc quần áo gì cũng không ảnh hưởng đến việc cá cược của chúng ta, hơn nữa tôi cũng rất thích trang phục của đất nước mình, giống như sườn xám của Hoa Hạ vậy.” Shimakawa Ume nói.
“Đừng đem cái khăn trải bàn rách nát của các cô so với sườn xám của Hoa Hạ, các cô có tư cách đó sao?” Hạ Thiên lạnh lùng nói.
“Tiên sinh, dù sao ngài cũng là một người lịch sự, xin ngài chú ý đến thái độ nói chuyện của mình, ngài không thể vũ nhục văn hóa quốc gia chúng tôi.” Shimakawa Ume không vui nói.
“Cô muốn thái độ gì, ai bảo cô tôi là người lịch sự, bọn họ đều gọi tôi là lưu manh.Còn nữa, tôi vũ nhục văn hóa quốc gia các cô thì sao? Cô nhìn xem cô mặc cái gì, bên ngoài thì một cái khăn trải bàn, ở giữa thì một cái ga giường, bên trong thì một cái rèm cửa, đây là cái thứ gì.” Hạ Thiên mỉa mai lắc đầu.
Nghe Hạ Thiên nói, cô nàng chân dài và Đinh Mẫn đều âm thầm cho Hạ Thiên 32 like.
“Anh…” Shimakawa Ume giận dữ nhìn Hạ Thiên: “Được, tôi cá với anh, nhưng tôi muốn tăng thêm tiền cược.”
“Được thôi, cược gì tôi cũng dám chơi, nhưng tôi muốn đấu bài, cô lấy gì ra mà cược với tôi, tiền tôi không cần.” Hạ Thiên ngồi đó tùy ý nói.
