Đang phát: Chương 183
“Sư phụ, sao người cũng đến đây?” Hỏa Lạt Tiêu chạy đến trước mặt Hạ Thiên.Hôm nay trang phục của nàng khác hẳn ngày thường, mặc một bộ lễ phục, trên cổ đeo dây chuyền ngọc trai, kiểu tóc cũng được làm cầu kỳ.
Hỏa Lạt Tiêu hôm nay khác xa với cách ăn mặc trước đây, như hai người khác nhau.
“Cô là ai?” Hạ Thiên ngơ ngác hỏi.
“Sư phụ, ta là Hỏa Lạt Tiêu mà.” Hỏa Lạt Tiêu vội nói.
“Nói dối, Hỏa Lạt Tiêu xấu xí lắm, không thể so được với cô.” Hạ Thiên nghiêm túc nói.
Nghe Hạ Thiên nói vậy, Hỏa Lạt Tiêu không biết nên vui hay nên giận.
“Sư phụ, ta thật sự là Hỏa Lạt Tiêu.” Hỏa Lạt Tiêu sắp khóc đến nơi.
“À, cô đúng là giống Hỏa Lạt Tiêu thật.” Hạ Thiên quan sát kỹ Hỏa Lạt Tiêu rồi nghiêm túc nói.
“Cái gì mà giống, ta là thật mà, sư phụ cuối cùng cũng nhận ra ta rồi.” Mặt Hỏa Lạt Tiêu rạng rỡ.
“Ừ, vì dù cô có ăn mặc thế nào, chỗ đó của cô vẫn nhỏ như vậy.” Hạ Thiên gật đầu nghiêm trang.
“Cạn lời.” Hỏa Lạt Tiêu nghe lý do của Hạ Thiên mà suýt chút nữa phun ra.
“Hạ Thiên, hai người cứ nói chuyện đi, tôi qua kia chào hỏi mấy người bạn.” Tăng Nhu nói rồi đi về phía mấy người cách đó không xa, đều là đối tác làm ăn của cô.
Đã đến đây rồi thì phải chào hỏi.
“Sư phụ, người đã đến rồi thì có nên gặp ông nội ta một chút không?” Hỏa Lạt Tiêu mong chờ nhìn Hạ Thiên.
“Ta có biết ông ấy là ai đâu, sao phải gặp?” Hạ Thiên hỏi.
“Ờ thì, ông nội ta nổi tiếng lắm đó, sau khi nghe ta kể về sự lợi hại của người, ông ấy luôn muốn gặp người.” Hỏa Lạt Tiêu vội giải thích.
“Không hứng thú.” Hạ Thiên cầm ly rượu trên bàn rồi đi thẳng ra ngoài.
Hỏa Lạt Tiêu thấy Hạ Thiên bỏ đi thì tức giận dậm chân.
Hạ Thiên đi dạo trên du thuyền xa hoa này, quả thực có rất nhiều mỹ nữ, người mẫu cũng không ít, mấy cô người mẫu cao hơn mét tám đi ngang qua khiến Hạ Thiên thấy hơi chán.
Mấy cô gái cao ráo này đặc biệt thích đi giày cao gót.
“Ái ui!” Một cô gái trước mặt Hạ Thiên đột nhiên ngã xuống.
Hạ Thiên vội đưa tay phải ra ôm lấy eo cô gái: “Cô không sao chứ?”
“Sàm sỡ, sàm sỡ.” Cô gái ôm chân Hạ Thiên rồi la lớn.
“Ách.” Thấy vậy Hạ Thiên hơi sững sờ, chuyện này cũng quá ồn ào rồi, anh đứng im tại chỗ, cô gái ôm lấy anh rồi hô hoán sàm sỡ.
Còn có trò vu oan nào tệ hơn thế này không?
“Sàm sỡ.” Hơn chục người chạy ra từ phía sau cô gái.
“Anh đang làm gì vậy? Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám sàm sỡ bạn gái tôi.” Một người đàn ông phẫn nộ hô, giọng của hắn thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
“Còn có vương pháp không?”
“Còn có pháp luật không?”
Mấy người xung quanh người đàn ông kia hùa theo.
“Cứu tôi với, hắn là đồ lưu manh, đến giờ vẫn không chịu buông tôi ra.” Cô gái ôm chặt Hạ Thiên, chân quấn lấy chân anh, Hạ Thiên dang hai tay, không hề động đậy, vậy mà cô ta lại nói Hạ Thiên không chịu buông cô ra.
“Này này, cô em, là cô ôm tôi đấy, tôi còn chưa đụng vào cô mà.” Hạ Thiên nhìn cô gái nói.
“Lưu manh, hắn là đồ lưu manh, đến giờ còn trêu ghẹo tôi.” Cô gái gào khóc.
“Anh mau thả bạn gái tôi ra, bảo vệ, bảo vệ đâu?” Người đàn ông kia cũng không xông lên, cứ đứng đó la hét.
Càng lúc càng có nhiều người vây quanh.
Bảo vệ trên thuyền nhanh chóng đến, cùng đi còn có Hồ Phương Dã và Ôn Triệu Hoa.
“Ồ, Hạ tổng, sao anh lại làm chuyện hèn hạ thế này?” Ôn Triệu Hoa mỉa mai nói.
“Tôi còn tưởng ai, hóa ra là Hạ tổng của tập đoàn Tăng Thị, thảo nào, dù sao Hạ tổng còn trẻ mà, thấy gái đẹp khó tránh khỏi kích động, nên mới có hành động như vậy.” Hồ Phương Dã nói thẳng thân phận của Hạ Thiên.
Nói Hạ tổng thì có thể không ai biết, vì hôm nay những người đến đây đều là cấp giám đốc trở lên, nhưng nói tập đoàn Tăng Thị thì mọi người xung quanh đều hiểu, tập đoàn Tăng Thị ở thành phố Giang Hải vẫn khá nổi tiếng.
“Thần, vết thương của anh khỏi rồi à.” Hạ Thiên nhìn cánh tay của Ôn Triệu Hoa nói.
“Hạ tổng, đừng đánh trống lảng được không? Hiện tại anh sàm sỡ khách quý của chúng tôi, tôi hy vọng anh có thể cho chúng tôi một lời giải thích.” Ôn Triệu Hoa nhìn Hạ Thiên nói.
“Còn cần giải thích sao? Chỉ cần không phải đồ ngốc thì cũng nhìn ra được, tôi đứng đây không hề động đậy, là cô ta cứ ôm tôi không buông, nếu nói sàm sỡ thì chỉ có thể là cô ta sàm sỡ tôi.” Hạ Thiên mỉm cười.
Mọi người xung quanh đều gật đầu, trò vu oan này chỉ có tác dụng với học sinh tiểu học.
“Hạ tổng đúng là giỏi biện minh, thảo nào còn trẻ mà đã câu được Tăng Nhu của tập đoàn Tăng Thị.” Ôn Triệu Hoa liếc nhìn Hạ Thiên rồi nói tiếp: “Rõ ràng là anh vừa sàm sỡ cô gái này, sau đó muốn chối, cô gái này sợ anh chạy mất nên mới giữ anh lại thôi.”
“Oa, anh nói hay quá, cứ như anh tận mắt chứng kiến vậy, khả năng bịa chuyện của anh mạnh thật, không đi viết tiểu thuyết thì uổng.” Hạ Thiên khoa trương nói: “Tôi biết một vị tác giả nổi tiếng, bút danh là Hoa Đô Đại Thiếu, tôi có thể giới thiệu cho anh.”
“Đừng có lôi thôi với tôi, bây giờ anh sàm sỡ người ta lại không muốn nhận đúng không, mọi người đến phân xử xem, đồ vô sỉ như hắn có nên giao cho cảnh sát không.” Ôn Triệu Hoa nhìn mọi người xung quanh hỏi.
“Quá hạ lưu, loại người này phải nghiêm trị.”
“Vô sỉ, lại có người vô sỉ như vậy.”
“Loại người như hắn phải nghiêm trị.”
Mấy người xung quanh Ôn Triệu Hoa rõ ràng là đã thông đồng với nhau, ai nấy đều lớn tiếng hô hào.
“Anh xem đi, mọi người đều không ưa anh.” Ôn Triệu Hoa khoát tay nói.
Những người vừa rồi còn do dự về chuyện này cũng đều cho rằng Hạ Thiên không đúng, dù sao chính nghĩa đang đứng về phía Ôn Triệu Hoa, họ cũng cho rằng mình là người chính nghĩa nên muốn đứng trong đội ngũ này.
Càng lúc càng có nhiều người chỉ trích Hạ Thiên.
“Mấy người có bị bệnh không?” Đúng lúc này, Tăng Nhu từ trong đám người đi ra, đến bên cạnh Hạ Thiên rồi trực tiếp kéo tay cô gái kia ra.
“Bốp!” Một cái tát giáng xuống.
“Tôi gặp qua không biết xấu hổ, nhưng chưa thấy ai trơ trẽn như cô.” Tăng Nhu tát cô gái kia một cái, thấy hành động của Tăng Nhu, mọi người xung quanh đều ngây người.
“Bốp!” Tăng Nhu lại tát thêm một cái nữa.
“Cô nói xem ai xinh đẹp hơn, cô hay là tôi?” Tăng Nhu mạnh mẽ hỏi.
