Đang phát: Chương 230
Ngày 6 tháng 11, Tô Vũ xin thành lập phòng nghiên cứu.
Ngày 8 tháng 11, học phủ gật đầu, xem như thông qua.
Có lẽ, Đơn Thần Văn nhất hệ không muốn gây khó dễ, hoặc giả, họ đang chịu áp lực vô hình nào đó, buộc phải để Tô Vũ thành lập.
…
Ngày 9 tháng 11.
Tô Vũ nhận chìa khóa phòng nghiên cứu mới, dẫn theo đám người, tiến về khu vực cách Văn Đàm trung tâm nghiên cứu không xa.
Hạ Hổ Vưu, Hồ Thu Sinh, Ngô Gia…
Cả Triệu Minh cũng có mặt.
Trần Vĩnh cũng đến, vừa là để nâng đỡ Tô Vũ, vừa là góp ý một vài điều.
Trước cổng.
Cảm giác hoang vu xâm chiếm.
Cỏ dại mọc um tùm.
Một tòa nhà ba tầng cũ kỹ, sân rộng, trên cổng treo tấm biển rách nát.
Cố gắng lắm mới đọc được dòng chữ: “Lam Thiên sở nghiên cứu.”
Trần Vĩnh và Triệu Minh trao đổi ánh mắt.Triệu Minh cười: “Không ngờ lại giao nơi này cho cậu.”
Tô Vũ vẫn đang quan sát xung quanh, Ngô Gia tò mò hỏi: “Nơi này có gì đặc biệt sao?”
“Lam Thiên sở nghiên cứu à…”
Triệu Minh cảm khái, rồi cười: “Không có gì, chỉ là chủ nhân năm xưa có chút…tiếng tăm.”
“Ai vậy?”
Ngô Gia tò mò, nổi tiếng lắm sao?
“Lam Thiên.”
Triệu Minh đáp: “Đã gọi Lam Thiên sở nghiên cứu, đương nhiên là Lam Thiên.”
Ngô Gia lắc đầu, không biết.
Hồ Thu Sinh và Khương Mục thì có vẻ biết rõ.
Khương Mục khẽ nhíu mày: “Điềm gở!”
Tô Vũ nghiêng đầu: “Lam Thiên là ai?”
“Một tên phản đồ.”
Khương Mục lạnh lùng nói: “Chuyện hai mươi năm trước, tôi chỉ đọc được trong du ký.Lam Thiên…giờ chắc không còn gọi như vậy, mà là Thủy Ma giáo chủ!”
“Hả?”
Tô Vũ ngớ người, chuyện gì thế này?
Hắn biết, hai tộc mạnh nhất trong vạn tộc là Thần và Ma.
Nhưng đó chỉ là cách gọi chung, còn chia thành nhiều tiểu tộc, trong đó Nguyên Thủy Thần tộc và Thủy Ma tộc là mạnh nhất.
Thủy Ma giáo chủ?
Triệu Minh cười: “Cậu không biết à? Thủy Ma giáo chủ đúng là xuất thân từ chúng ta đấy.Tất nhiên, đó là vết nhơ, học phủ cũng chẳng muốn nhắc nhiều, phong kín đoạn lịch sử này.Lam Thiên…hắc hắc, ngưu nhân!”
Trần Vĩnh điềm tĩnh: “Phản đồ thì có gì đáng gọi là ngưu nhân.”
Triệu Minh cười hề hề: “Trần quán trưởng, không thể nói thế, phản đồ là phản đồ, nhưng tài năng của người ta thì phải thừa nhận chứ!”
Thấy Tô Vũ và những người khác tò mò, ông cười: “Lam Thiên…trước kia là viện trưởng hệ cải tạo, tuổi tác…không quá lớn, cùng thời với Hồng Các lão, sớm đã tiến vào Sơn Hải cảnh.Hai mươi năm trước, gã đã là viện trưởng hệ cải tạo, Sơn Hải thất trọng, mà hệ cải tạo lúc đầu cũng không mạnh.”
“Vị này…cải tạo chính mình, cải tạo đến điên cuồng, cuối cùng đột nhiên muốn đổi thân thể…Kết quả, trộm cắp, lấy thân thể mình đổi thành Thủy Ma.”
Mọi người nhíu mày, Triệu Minh cười: “Gã này lợi hại, ngụy trang thành Thủy Ma tộc, trà trộn vào hàng ngũ của Thủy Ma tộc ở Chư Thiên chiến trường, làm không ít việc lớn, giết vài cường giả Thủy Ma…Nếu chỉ có vậy, thì gã đã là anh hùng.”
Tô Vũ gật đầu, đúng vậy.
Nếu thế, thì đối phương xứng đáng là anh hùng, giả mạo Thủy Ma tộc, trà trộn vào.
Nhưng bây giờ, đối phương là Thủy Ma giáo chủ, rõ ràng còn có diễn biến tiếp theo.
Quả nhiên, Triệu Minh nói tiếp: “Kết quả, một cường giả Nhật Nguyệt của Thủy Ma tộc bắt được gã, nhưng không giết…mà lại nói cho gã biết, việc cải tạo của gã không thành công, đó không phải thân thể Thủy Ma thực sự, còn thiếu sót rất lớn…”
Triệu Minh nhún vai: “Chuyện gì xảy ra cụ thể, chúng ta cũng không rõ.Lam Thiên bị đối phương thuyết phục, sau đó trở lại Nhân cảnh, thay thế Thủy Ma giáo chủ trước đó, trở thành Thủy Ma giáo chủ đời mới.Những năm gần đây, Nguyên Thủy Thần giáo và Thủy Ma giáo tranh giành quyền lực trong Vạn Tộc giáo, Thủy Ma giáo dường như còn lấn át đối phương một bậc…”
“Gã là Nhật Nguyệt?”
“Đúng, đạt tới Nhật Nguyệt!”
Triệu Minh cười gật đầu: “Tên kia là thiên tài, đạt tới Nhật Nguyệt cũng không lạ, dù sao Hồng Các lão cũng đã đạt tới Nhật Nguyệt.”
Trần Vĩnh lườm ông một cái!
Luôn cảm thấy câu này có ý mỉa mai.
Cái gì mà sư phụ ta sắp đạt tới Nhật Nguyệt rồi?
Triệu Minh cười ha hả, rồi nói: “Nói gã ngưu nhân, cũng là thật lòng.Hệ cải tạo cuối cùng cải tạo đến mức biến mình thành Thủy Ma tộc, quả là có bản lĩnh.Thân thể Thủy Ma tộc cường hãn, gã làm thế nào để cải tạo thành công, thực ra vẫn có ý nghĩa tham khảo rất lớn, đáng tiếc, sau khi cải tạo thành công, gã lại phản bội bỏ trốn, nếu không, bây giờ chúng ta chắc chắn sẽ hiểu rõ hơn về Thủy Ma tộc.”
Tô Vũ hỏi: “Vạn phủ trưởng không quản?”
Loại phản đồ này, không giết đi?
“Quản gì chứ!”
Triệu Minh nhún vai: “Tên kia đã là Nhật Nguyệt cảnh, lại hành tung bí ẩn, không đến Đại Hạ phủ quấy rối, cậu nghĩ phủ trưởng sẽ đi khắp thế giới bắt gã sao? Hơn nữa, thực lực công khai của phủ trưởng chỉ là Sơn Hải đỉnh phong, bắt thế nào!”
Vẻ mặt đầy suy tư!
Thực lực công khai, Sơn Hải đỉnh phong.
Tô Vũ cau mày: “Loại phản đồ này không giết, học phủ còn uy tín gì?”
“Phủ trưởng không giết, Hạ gia không giết?”
Hạ Hổ Vưu nói tiếp: “Giết thế nào, Đại Hạ vương tìm gã cũng không ra! Gã xuất quỷ nhập thần, hơn nữa còn nói với bên ngoài rằng, gã thực chất là gián điệp nằm vùng của Vạn phủ trưởng, cố ý nhằm vào Nguyên Thủy Thần giáo, còn bảo mọi người tạo điều kiện cho gã nữa.”
“Gián điệp?”
Tô Vũ ngạc nhiên, Ngô Gia cũng tò mò: “Gã là gián điệp? Là người tốt? Vậy còn dám nói ra?”
Hạ Hổ Vưu cười khổ: “Gián điệp cái rắm, gã cố ý nói thế thôi, ý là bảo chúng ta đừng để ý đến gã, gã không làm phiền chúng ta, chỉ đấu với Nguyên Thủy Thần giáo…”
Tô Vũ cũng tò mò: “Chỉ đấu với Nguyên Thủy Thần giáo? Thế thì đúng là chuyện tốt…”
“Tốt cái gì!”
Hạ Hổ Vưu cạn lời: “Đừng coi thường gã! Gã muốn thống nhất Vạn Tộc giáo, thật sự tạo dựng một thế lực đằng sau nhân tộc, thậm chí lập nên một đại phủ.Loại người này phiền phức nhất!”
Hạ Hổ Vưu thở dài: “Nếu gã hô hào chém giết, thì thật ra lại không đáng sợ.Đáng sợ ở chỗ, gã là kẻ cầm đầu tuyên truyền chung sống hòa bình! Kể cả việc thành lập khu tự do mậu dịch ở Nhân cảnh trước đây, đều là do gã đề xuất!”
Hạ Hổ Vưu lắc đầu: “Người này, tầng lớp cao đều biết bụng dạ gã đen tối, còn đám người dưới đáy…thật sự có người cho rằng gã là người tốt! Gã tuyên truyền rằng chút mất mát của nhân tộc không đáng gì, nhân tộc nên tiếp thu nhiều ý kiến và chính kiến hơn, cho những kẻ không muốn chiến đấu một cơ hội, gã sẵn lòng bảo toàn họ…”
Hạ Hổ Vưu nhức đầu nói: “Người này, Hạ gia đương nhiên muốn giết gã, còn hơn cả giết giáo chủ Nguyên Thủy nữa! Những kẻ trong Vạn Tộc giáo khác, hoặc là gây rối, hoặc là chém giết vô tội, gã thì không, gã tuyên truyền lý niệm nghe qua thì rất có lý, nhưng thực chất lại là ngụy biện!”
Hắn nhìn Tô Vũ, bất đắc dĩ nói: “Gã nói, nhân tộc nên thành lập khu tự do mậu dịch, nên dung nạp vạn tộc, vì Nhân cảnh không có áp lực, mọi người cùng nhau xây dựng Nhân cảnh thành trung tâm của vạn giới, cậu thấy thế nào?”
Tô Vũ nhíu mày, có người từng nói với hắn những lời này, Vạn Minh Trạch đã nói.
Hôm đó, Tô Vũ đã chửi một trận.
Hôm nay, Tô Vũ vẫn chửi: “Loại người này nên giết!”
“Không phải sao!”
Hạ Hổ Vưu nhún vai: “Nhưng có người thấy gã nói có lý mà! Chiến tranh làm gì? Mọi người thành người một nhà không tốt sao? Chiến tranh chẳng phải sẽ có người chết sao? Hòa thuận vui vẻ thật tốt mà, chúng ta trở thành trung tâm mậu dịch, trở thành hạt nhân của vạn giới, thật tốt mà!”
“Gã nói, vạn tộc đến, không phải để giết người, mà là để giúp chúng ta xây dựng Nhân cảnh! Nhân cảnh còn có rất nhiều không gian phát triển, rời xa chiến tranh, người người như rồng, cậu thấy thế nào?”
Tô Vũ cạn lời, người này…phải nói là cực kỳ khó đối phó.
Không sợ kẻ xấu tàn nhẫn, không sợ kẻ xấu độc ác.
Chỉ sợ kẻ xấu âm hiểm!
Thực lực mạnh hơn, dù là vô địch, nhân tộc cũng có thể chém giết!
Nhưng người ta không giết người, mà giết tâm!
Đại Hạ Văn Minh học phủ…lợi hại, đến cả kẻ phản bội cũng là loại tiểu nhân gian xảo.
Quả nhiên, kẻ nào trà trộn trong học phủ vài chục năm, thì chẳng còn mấy ai đơn giản.
Dù là Chu Minh Nhân, tưởng như bị bọn họ xoay như chong chóng, nhưng đến lúc giải quyết khó khăn cũng vô cùng dễ dàng.Mấy ngày nay, gã đã giải quyết rất nhiều tai họa ngầm trong Đơn Thần Văn nhất hệ.
Vốn tưởng Đơn Thần Văn nhất hệ sắp tan rã, đám thiên tài kia lại đoàn kết trở lại.
Vị trí chủ mạch, không vội vàng cho người ta ngồi lên, mà treo lơ lửng để mọi người thèm thuồng, khiến vài Lăng Vân, kể cả vài Các lão, đều nghe theo.
Một khúc xương lớn ở đó, ta còn chưa vứt ra, các ngươi nghe lời ta chút, ta có thể sẽ cho các ngươi.
Thành ra, mấy ngày nay, Đơn Thần Văn nhất hệ còn đoàn kết hơn trước.
“Người này…”
Tô Vũ suy nghĩ, hồi lâu sau mới nói: “Nên giết! Hơn nữa, nên giết càng sớm càng tốt! Thủy Ma giáo, giờ chắc thanh danh cũng không tệ lắm, phải không?”
“Đúng!”
Hạ Hổ Vưu thở dài: “Bên Đại Hạ phủ chúng ta, luôn gọi là Vạn Tộc giáo, mọi người cũng không có khái niệm gì, nhưng ở một số đại phủ, Vạn Tộc giáo là Vạn Tộc giáo, Thủy Ma giáo là Thủy Ma giáo…Đúng rồi, tên chính thức của bọn chúng không phải Thủy Ma giáo, mà là Thánh giáo!”
Hạ Hổ Vưu chửi tục: “Một số kẻ, còn thật sự đi gọi là Thánh giáo, cậu nói, tên này có phiền phức không?”
“Vậy những năm qua, không ai đối phó gã?”
Hạ Hổ Vưu bực bội: “Đương nhiên là có, chúng…phủ chủ chúng ta, từng tự mình ra tay truy kích gã, đuổi hơn ba tháng, cuối cùng mất dấu, sống chết tìm không thấy, đợi phủ chủ quay về, gã lại xuất hiện! Gã là cường giả hệ cải tạo, có thể cải tạo chính mình thành Thủy Ma tộc, cậu tự nghĩ xem, năng lực ẩn giấu của gã lợi hại đến mức nào, tùy tiện cải tạo một chút, là thành người khác rồi!”
Tô Vũ cạn lời, cũng phải.
“Vậy không truy tìm được?”
“Bị vô địch khóa chặt, gã trốn không thoát, mấu chốt là khóa chặt không được, tên này rất có thể ẩn giấu!”
Hạ Hổ Vưu dứt lời, nhìn đại viện trước mặt, bĩu môi: “Lại có thể là chỗ nghiên cứu của gã, ta đã bảo, khu Văn Đàm trung tâm nghiên cứu này, đều là sở nghiên cứu của các nghiên cứu viên kỳ cựu, thế mà lại tốt bụng như vậy, cấp cho cậu một sở nghiên cứu lớn, hóa ra là của gã, thật xui xẻo!”
Vốn dĩ, sở nghiên cứu cũ chiếm diện tích rất lớn, còn sở nghiên cứu mới lại nhỏ bé.
Đơn Thần Văn nhất hệ cấp cho Tô Vũ một sở nghiên cứu của nghiên cứu viên kỳ cựu, xem ra, chỉ sợ cũng là chê xui xẻo, chẳng có lòng tốt gì.
Tô Vũ không để ý, cười: “Không sao, địa phương lớn hơn thì tốt hơn, biết đâu Lam Thiên còn để lại chút đồ tốt thì sao…”
“Nghĩ gì vậy!”
Triệu Minh ngắt lời: “Đừng mơ mộng, năm đó sau khi gã phản bội bỏ trốn, Cầu Tác cảnh, Chiến Thần điện, người của Đại Hạ phủ đều đến, lục tung chỗ nghiên cứu và nơi ở của gã! Đồ vật có thể mang đi đều mang đi hết, còn lại, cũng bị học phủ phong kín, chỉ còn lại cái xác rỗng.”
“Thậm chí có vô địch tự mình dẫn đội đến lục soát, cậu nghĩ còn có đồ tốt để lại cho cậu sao?”
Tô Vũ cười, hắn chỉ nói vậy thôi.
Đương nhiên không hy vọng thật sự có gì để lại cho mình.
Lam Thiên sở nghiên cứu…Tô Vũ không nói nhảm, vung quyền, ầm một tiếng, tấm biển vốn đã rách nát, bị hắn đấm tan tành!
“Từ hôm nay trở đi, đây là Nguyên Thần sở nghiên cứu!”
Tô Vũ cười, quay đầu: “Hạ Hổ Vưu, giao nhiệm vụ này cho cậu, lát nữa làm cho tôi một tấm biển mới!”
“Treo biển khai trương sao?”
“Tùy tiện treo là được, không có nghi thức khai trương gì cả.”
Tô Vũ cười: “Đi, vào xem!”
…
Cùng lúc Tô Vũ dẫn người vào sở nghiên cứu.
Tu Tâm các.
Vạn Thiên Thánh đột nhiên cười: “Thằng nhãi ranh, gan không nhỏ, đập biển của người ta…Có chút ý tứ!”
Nói xong, cười đầy suy tư.
Đã nhiều năm như vậy, Lam Thiên sở nghiên cứu, từ khi bị phong kín, không ai động đến.
Bây giờ, Tôn Tường đem sở nghiên cứu này phân cho Tô Vũ, là vô tình, hay là cố ý?
Học phủ phong kín sở nghiên cứu này nhiều năm, cũng có ý dụ Lam Thiên trở lại xem sao.
Năm đó, gã đi vội vàng, hầu như không mang theo gì cả.
Sau đó điều tra, lại không tìm thấy thông tin nào liên quan đến Thủy Ma tộc.
Cầu Tác cảnh, Chiến Thần điện, Đại Hạ phủ đều cho rằng, có lẽ trong sở nghiên cứu có nhiều thứ chưa bị họ phát hiện, vô địch cũng không tìm ra, vậy thì chính là đại bí mật.
Lam Thiên sở nghiên cứu, bị phong kín nhiều năm, mãi đến hai năm trước, sau 18 năm phong tỏa, vẫn không có động tĩnh gì, mới được giải phong ấn.
Bây giờ, Tôn Các lão lại phân cho Tô Vũ.
Là muốn làm Tô Vũ khó chịu, hay là…muốn mượn dao giết người!
Vạn Thiên Thánh tản ý chí lực, lục soát toàn bộ học phủ, lẩm bẩm: “Ngươi còn ở trong học phủ sao?”
Tên kia, bản lĩnh ẩn nấp là nhất tuyệt!
Ai biết có lẻn về Đại Hạ phủ, chui vào Văn Minh học phủ hay không.
Giờ khắc này, biển hiệu của gã bị người đập nát, gã sẽ xuất hiện sao?
Sẽ lộ sơ hở sao?
Sau một hồi dò xét, Vạn Thiên Thánh cười, thu hồi ý chí lực.
Mặc kệ gã!
Dù có ở đây, cũng không dám lộ diện.
Chính tên kia cũng hiểu rõ, không ít người kỳ thật mặc kệ gã đi làm, đi thu nạp Vạn Tộc giáo, thật chờ Vạn Tộc giáo thống nhất, chính là ngày tận số của gã, một mẻ hốt gọn cơ hội tốt!
Có vài lão gia hỏa, đang chờ gã làm vậy đó.
Thu nạp Vạn Tộc giáo, tốt nhất là tổ chức cho ngươi một nghi thức đăng cơ, vậy thì càng tốt, đến lúc đó, chỉ sợ kẻ đuổi giết gã sẽ là nhiều vị vô địch.
Vạn Thiên Thánh cười, nhắm mắt dưỡng thần, mặc kệ.
Tô Vũ tên nhóc này…không biết là vận may hay vận rủi, tên kia nếu thật ở trong học phủ, lại thấy Tô Vũ đập biển hiệu của gã, chắc là có thù với Tô Vũ rồi.
“Có thể dẫn gã ra cũng tốt!”
Lam Thiên…
Vạn Thiên Thánh thầm nghĩ, ta an bài gián điệp…an bài đại gia nhà ngươi, những năm qua mượn dùng thanh danh của ta, ta không thèm để ý ngươi thôi.
Chờ ngày nào bắt được tên vô địch kia, rồi tính sổ với ngươi sau!
…
“Khụ khụ khụ…”
Mở cánh cửa lớn phủ đầy bụi, một mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi mọi người.
Ngô Gia ho khan, che mũi: “Thối quá!”
Triệu Minh cười: “Chuyện thường thôi, hệ cải tạo mà…Giết nhiều thứ lắm, hôm nay cắt cái cánh tay, ngày mai cắt cái móng vuốt, năm đó số lượng Đại Yêu chết ở sở nghiên cứu này, còn nhiều hơn cả Văn Đàm trung tâm nghiên cứu.”
“Chúng ta không sát sinh…”
Tô Vũ và Trần Vĩnh đồng thanh, rồi nhìn nhau, cười, không nói gì nữa.
Những người khác quái dị nhìn hai người họ.
Hai người nghiêm túc đấy à?
Tinh huyết thiên phú lấy từ đâu, tự mua à?
Nhất là Triệu Minh, cạn lời hết sức, Hồng Đàm trước sau mang về trung tâm nghiên cứu bao nhiêu Đại Yêu, hai người thật không nhớ sao?
Bây giờ thì sao?
Xương cốt cũng mất rồi!
Tô Vũ mặc kệ, vào nhìn thoáng qua, địa phương rất lớn.
Nhưng cũng hết sức trống trải!
Mùi máu tanh không đáng gì, giết chóc nhiều thì ít nhiều cũng có chút mùi vị đó, khu giam giữ thực ra cũng có, chỉ là không nồng đậm như vậy thôi.
Trên mặt đất ba tầng, dưới mặt đất ba tầng.
Cấu trúc cơ bản giống Văn Đàm trung tâm.
Tầng một là khu sinh hoạt, trong đại sảnh, đồ đạc hầu như bị chuyển đi hết, còn lại chút đồ dùng trong nhà rách rưới, ghế sô pha rách, bàn rách, mọi thứ đều rách!
Mấy chục năm, cái gì có thể dời đi đều đã lấy đi hết, cái gì không muốn cũng vứt đi.
Không có bất kỳ sinh vật nào tồn tại, đến chuột cũng không có, không dám đến, sát khí quá nặng.
Tô Vũ nhìn thoáng qua, nhìn Hạ Hổ Vưu.
Hạ Hổ Vưu nhìn hắn, có chút kỳ lạ.
Nhìn ta làm gì?
“Dọn dẹp đi!”
Tô Vũ cạn lời: “Cậu chuyên nghiệp mà! Cậu quên rồi à, cậu có thần văn dọn dẹp vệ sinh!”
“…Mẹ kiếp!”
Cậu còn nhớ đấy à!
Hạ Hổ Vưu cạn lời: “Cậu lôi tôi đến đây, không phải chỉ vì việc này đấy chứ?”
“Đương nhiên!”
“…Mẹ kiếp!”
Hạ Hổ Vưu cạn lời, tôi là ai cậu không biết à?
Cậu đối với con trai Hạ Long Võ mà lại có thái độ này à?
Cậu thật sự bắt tôi đi dọn dẹp vệ sinh đấy à?
“Nhanh lên!”
Tô Vũ giận dữ: “Nơi này đơn giản, dọn dẹp một chút, rất nhanh là có thể chuyển đồ vào ở!”
Hạ Hổ Vưu bực bội, mẹ kiếp, thật bắt mình làm việc vặt à!
Tô Vũ mặc kệ, phân phó vài câu, rồi nói: “Sư tỷ, lát nữa chị đến Văn Đàm trung tâm nghiên cứu, mang hết sách tôi đã đóng gói đến đây.Khương học trưởng, nhiệm vụ của anh và Hồ huynh là mua chút sách, mua ít tài liệu về bày biện cho có vẻ…Triệu lão sư, nhiệm vụ của thầy là giúp chúng tôi làm một loạt dụng cụ…”
“Dụng cụ gì?”
Tô Vũ tính toán một chút: “Lồng giam Đại Yêu, đại trận thần phù, thất bảo tồn thần văn…Đơn giản thôi, cái gì liên quan đến thần văn, tôi có thể đến Văn Đàm trung tâm nghiên cứu làm, chúng ta tập trung vào Nguyên Thần khiếu, một số mô hình vẫn nên có!”
Tô Vũ suy nghĩ một chút: “Nhất là mô hình cơ thể người cao cấp nhất bây giờ, loại hoàn toàn mô phỏng chân thật, kể cả ý chí hải…”
“Hả?”
Triệu Minh kinh ngạc: “Cái này cũng cần mua à? Thứ này giá trị không nhỏ đâu, mô phỏng cảm ứng hoàn toàn, kỹ thuật bên học phủ chúng ta còn chưa thành thục, Đại Chu phủ kỹ thuật thành thục rồi, mua một bộ cho Vạn Thạch cảnh cũng mất mấy trăm điểm công lao, một bộ Đằng Không, ít nhất cũng trên ngàn.”
“Làm một chút về.”
“Tiền đâu?”
“Ghi sổ, lão sư ứng trước.”
“…Mẹ kiếp!”
Triệu Minh nhìn hắn, Tô Vũ cũng nhìn ông.
Hồi lâu, Triệu Minh cười: “Hay là…ta rút lui có kịp không?”
“Lão sư, bây giờ thầy không thiếu tiền mà, em biết, thu nhập của thầy không ít, đợi em có tiền, sẽ trả ngay!”
“Hạ Hổ Vưu làm buôn bán chợ đen, sao cậu không bảo nó ứng ra?”
Tô Vũ bất đắc dĩ: “Còn thiếu nó 1100 điểm công huân kìa, hơn nữa, sau này còn nhiều thứ cần, vẫn phải tìm nó mua, không thể vặt mỗi một con cừu chứ?”
“…Mẹ kiếp!”
Triệu Minh thấy mệt mỏi, nhìn Trần Vĩnh, hệ các ngươi đều vậy à?
Trần Vĩnh lờ đi, đừng nhìn ta, ta không có tiền.
Ông thích thì cho mượn thôi!
Tô Vũ chân thành: “Lão sư, bình thường em không vay tiền ai đâu, vay thầy, là em tin tưởng thầy, thầy cũng phải tin em chứ, em tùy tiện bán ít đồ cũng không thiếu tiền, chỉ là lười bán cho người khác thôi!”
“Ý là đây là coi trọng ta?”
“Lão sư nói đùa, đây là hết sức coi trọng thầy!”
Tô Vũ tươi cười, Triệu Minh nhíu mày: “Nếu ta không mượn…có phải sau này sở nghiên cứu này có kết quả, cũng không có phần của ta không?”
“Không sai biệt lắm.”
Triệu Minh cười: “Đi! Thằng nhãi này đủ tàn nhẫn! Hồ Thu Sinh và Khương Mục cũng vậy, mua tư liệu tự bỏ tiền túi?”
“Đúng, cứ ghi sổ trước, em có tiền trả một lần!”
Tô Vũ cười: “Yên tâm, em không phải kẻ quỵt nợ, nếu thực sự hết tiền, em còn có chút bảo vật, bán vài thứ cho các thầy, các thầy cũng có lời!”
Vừa nghe lời này, Hạ Hổ Vưu vội: “Có đồ tốt bán cho tao trước nhé, tao trả giá cao!”
Tô Vũ mặc kệ hắn, vừa đi quanh phòng khách, vừa nói: “Chúng ta dùng công pháp, thần văn các thứ làm chủ, chi phí sẽ không quá lớn, em tự tính rồi, đủ loại chi tiêu cộng lại, sẽ không quá 5000 điểm công huân!”
Mọi người cạn lời, đó gọi là không quá lớn sao?
Cậu mới là dưỡng tính, mà giọng điệu lớn thật.
“Mấy hôm nay em đi thư viện một chuyến, nói với bên kia, khắc lại mấy ngàn bản thư tịch đến, giá không cao, khoảng 300 điểm công huân, đều là những thứ chúng ta sẽ cần đến…”
Tô Vũ nhìn mọi người, cuối cùng nhìn Ngô Gia, Ngô Gia tội nghiệp nhìn hắn, đừng nhìn ta mà!
Ta không có tiền!
Ta thật nghèo!
Tô Vũ sờ cằm, hồi lâu sau mới nói: “Em nghĩ rồi, sở nghiên cứu chúng ta, còn thiếu nhân thủ, em với Ngô Lam là bạn cũ, em phải kéo cô ấy một tay, lát nữa em mời cô ấy, số sách trong thư viện kia…cô ấy ứng trước một chút, không vấn đề gì chứ?”
Cháu gái Ngô Nguyệt Hoa, coi như người một nhà, phải kéo cô ấy một tay chứ!
Thấy cô ấy tiến bộ chậm quá, Tô Vũ cũng không nỡ!
Mấy người không phản bác được.
Hạ Hổ Vưu bĩu môi: “Nói có tiền, Thần Đan hệ là thật có tiền, rồi đến Thần Phù hệ, cũng coi như có tiền.Đúng, Đúc Binh hệ thực ra cũng có tiền, những chuyên ngành không chiến đấu, đều là nhân vật có tiền.”
“Thật không?”
Không thấy thế!
Ít nhất lão đầu hệ Đúc Binh kia, hắn rất nghèo.
Hạ Hổ Vưu bĩu môi: “Đừng nói Triệu Lập lão sư, vô nghĩa, lão già tính tình quái gở, tâm trạng tốt thì rèn cho người ta một thanh binh khí, tâm trạng không tốt, nửa năm không ra tay một lần, nếu không, sao lại nghèo thế!”
Tô Vũ mặc kệ, phải kéo Ngô Lam thôi.
Con gái khó khăn quá!
Cô nãi nãi lại có tiền!
Dù Ngô Nguyệt Hoa quan hệ tốt với Liễu lão sư, cũng không có nghĩa là mình có thể tùy tiện đến cửa vay tiền, vòng vo một chút, mình cũng đâu có quỵt tiền, còn có thể cho lợi lộc.
Gần đây hắn chuẩn bị nghiên cứu công pháp gia tốc dung hợp khiếu huyệt, công pháp này mà ra, với Thiên Quân Vạn Thạch cảnh đơn giản là tin mừng!
Với Sơn Hải, đó cũng là tin mừng!
“Đúng rồi, còn có Chu Hạo…”
Tô Vũ sờ cằm, cười: “Đơn Thần Văn nhất hệ, hoặc những phái hệ khác, sớm muộn cũng chuẩn bị phái vài gián điệp đến đây, chi bằng mình chủ động kéo Chu Hạo, hắn là quỷ nghèo, nhưng sư phụ hắn có tiền mà!”
Người nhà Hạ, quá có tiền.
Triệu Minh gật đầu, Trần Vĩnh thì ỉu xìu: “Hạ Ngọc Văn chưa chắc có tiền, hơn nữa…Tô Vũ, đừng hoang phí, hệ chúng ta, giờ còn gánh không ít nợ đấy.”
“Gì cơ?”
Tô Vũ kỳ lạ, thâm hụt sao?
Lần trước ta cho các người nhiều tiền thế còn chưa đủ à?
Trần Vĩnh nhìn hắn, hồi lâu sau mới nói: “Lúc sư phụ bế quan, nói với ta, đa thần văn nhất hệ giao cho cậu, đến cả Văn Đàm trung tâm nghiên cứu cũng giao cho cậu, cả nợ nần của chúng ta nữa…Cậu không biết?”
“Nợ nần?”
“Đúng!”
Trần Vĩnh điềm tĩnh: “Sư tổ cậu tin cậu, ta đây không nói gì, không có nhiều, lần trước làm mười tám bên kia suýt thì tan hoang, cuối cùng phải bồi thường 1,2 triệu điểm công huân, Đơn Thần Văn nhất hệ bồi thường 800 ngàn, Hạ Ngọc Văn một mình bồi thường 100 ngàn, chúng ta bồi thường 300 ngàn, thực ra là tính ít rồi, Hạ Hầu gia chiếu cố chúng ta, cậu không biết à?”
Tô Vũ choáng váng!
Ta không biết à!
Tô Vũ lắp bắp: “Vậy…Đơn Thần Văn…Nhất hệ có tiền bồi sao?”
“Có.”
Trần Vĩnh cười: “Cửu Thiên học phủ bên kia chịu trách nhiệm bồi thường 300 ngàn, bên Vấn Đạo học phủ cử người đến chịu trách nhiệm bồi thường 100 ngàn, Đại Chu phủ chịu trách nhiệm bồi thường 300 ngàn, đám ở học phủ chúng ta bồi thường còn ít hơn chúng ta, 100 ngàn là đủ rồi.”
“Chúng ta bồi thường 300 ngàn, thực tế là cả nợ của nhiều người, nhưng người ta liều chết đến giúp chúng ta, cậu không thể để người ta bồi thường tiền chứ?”
Trần Vĩnh cười: “Cậu cứ nói Hạ Kỳ Các lão, Ngô Nguyệt Hoa Các lão, Triệu Minh Nguyệt tiền bối…Những người này, lẽ nào chúng ta không bỏ tiền ra, để họ ra?”
“…”
Tô Vũ nuốt nước bọt, cười khan: “Đùa thôi, nhiều thế, ai trả nổi chứ!”
“Đùa à?”
Trần Vĩnh cười, Triệu Minh và những người khác cũng cười.
Hạ Hổ Vưu cạn lời: “Cậu nghĩ nhà Hạ sẽ đùa chắc? Cậu nghĩ Hạ Hầu gia sẽ đùa chắc? Tô Vũ, bồi thường tiền là phải bồi, không bồi…Nhà các cậu ở Văn Đàm trung tâm nghiên cứu rất nhanh sẽ tan nát!”
Hạ Hầu gia bình thường thích đùa, chứ liên quan đến tiền, ông không đùa!
Tô Vũ cạn lời.
1,2 triệu điểm công huân!
Chỉ phá nát một điểm nhỏ trong mười tám trung ngoại, những người này phải bồi thường 1,2 triệu điểm công huân, Hạ Hầu gia…Hạ Tiểu Nhị, quả là ăn tươi nuốt sống!
“Thật bồi thường à?”
Tô Vũ vẫn không thể tin, không phải đùa?
Hạ Hổ Vưu buồn cười: “Đương nhiên thật rồi, tiền của Đại Chu phủ đều đã đến sổ rồi kìa! Chết một Đan Thiên Hạo, họ vẫn phải bồi thường, không bồi thường…Đại Chu phủ các cậu phái người đến phá nhà phá cửa chúng ta à? Các cậu không bồi thường, vậy Long Võ vệ nhà chúng ta đi cướp phủ khố của Đại Chu phủ, làm ầm ĩ lên thôi, ai sợ ai!”
Tô Vũ ngây người.
“Bên Cửu Thiên học phủ, Kim Vũ Huy phủ trưởng, quần sắp bán đến nơi, tiền cũng đến sổ.”
Hạ Hổ Vưu cười ha hả: “Ai bảo bọn họ đánh ác quá, Kim Vũ Huy phủ trưởng làm chuyện xấu nhiều, thì bồi thường thôi! Gia sư tổ các cậu cũng làm hỏng nhiều thứ lắm, thu 300 ngàn công huân của các cậu là còn rẻ đấy!”
“Vậy Đơn Thần Văn nhất hệ…”
Tô Vũ kỳ lạ, còn tiền bồi thường à?
Hạ Hổ Vưu cười: “Yên tâm, họ có tiền, dù trên thực tế không có, nhưng mấy Các lão bớt xén đi gom góp cũng kiếm ra được chục vạn điểm công huân! Không được, thì lại đi đòi Đại Chu phủ, Đại Chu phủ có tiền!”
“…”
Tô Vũ cạn lời, hắn bây giờ nghi ngờ, Hạ gia cố ý, cố ý mặc kệ Chu Minh Nhân và Đại Chu phủ quấy rối, xem như cái máy rút tiền!
Không có việc gì thì đến vặt một mớ!
“Nói vậy, ta gánh 300 ngàn nợ?”
Không phải An Bình tệ, mà là điểm công lao!
Mẹ kiếp!
Hắn nghĩ ra rồi, thảo nào sư tổ trước khi bế quan, hào phóng nói cho hắn, không có tinh huyết Thần Ma, thì thế chấp Văn Đàm trung tâm nghiên cứu, hóa ra…thực tế Văn Đàm trung tâm nghiên cứu, không sai biệt lắm cũng mất rồi?
Có lẽ chỉ còn lại chút hạn ngạch tinh huyết Thần Ma?
Tiện thể moi chút lợi lộc?
Tô Vũ tiếp tục ngây người, nhìn Trần Vĩnh, sư bá, người mới là mạch chủ mà!
Ta đâu phải!
Trần Vĩnh không vấn đề gì nói: “Chúng ta nhường cho cậu, trọng yếu của Văn Đàm trung tâm nghiên cứu là tư liệu, không phải địa phương! Tất nhiên, để bố trí những đại trận kia, mua mấy thứ dụng cụ kia, tốn kém lắm! Thật muốn bán, mấy chục vạn cũng bán được, sư phụ đã nhường cậu làm chủ, Hạ gia giục nợ, cậu cứ bán trung tâm nghiên cứu trả nợ là xong.”
Trung tâm nghiên cứu cũng muốn bán!
Ta đi!
Các ngươi sao không tự bán đi, để ta bán?
Đây là muốn ta gánh tội thay à!
Đến lúc này, Tô Vũ mới biết, mình thành đại phú ông mắc nợ!
Còn thảm hơn Liễu lão sư!
Mắc nợ tận hơn ba mươi vạn điểm công lao!
Đầu óc có chút đau nhức, Tô Vũ cười khổ: “Hạ Ngọc Văn bọn họ thực ra cũng không có tiền?”
“Không kém nhau mấy đâu!”
Trần Vĩnh cười: “Tất nhiên, dù nghèo mấy thì lấy ra chút tiền bồi dưỡng học sinh vẫn làm được, cậu có thể kéo Chu Hạo đến, tiện thể làm tài liệu thí nghiệm, tốt lắm!”
“Tất nhiên, thông tin mấu chốt đừng để lộ, thực tế Chu Hạo, ta thấy chắc cũng không hiểu mấy thứ này đâu, cho cậu ta xem, cậu ta cũng chưa chắc đã đọc hiểu tư liệu.”
Trần Vĩnh trêu một câu, đây là thật.
Chu Hạo…biết mấy ngoại ngữ?
Tư liệu sở nghiên cứu, phần lớn là nguyên bản, đâu phải bản dịch.
Nói xong, Trần Vĩnh lại nói: “Cậu cần mua một bộ phòng ngự trận cỡ lớn tốt một chút, không phải phòng công kích, mà là phòng bị người chui vào, phòng bị người nghe trộm! Tốt nhất có thể quấy rầy thám thính của Nhật Nguyệt cảnh, giá trị không nhỏ đâu, không có hơn vạn công huân cũng mua không được!”
“…”
Tô Vũ thấy mệt mỏi, cái này phải mua, nói vậy, mình thật sự thành kẻ tìm oan đại đầu, hoặc là đi đào bảo tàng mới được!
Không mua, với thực lực của Vạn Thiên Thánh, tùy thời có thể dò xét bên này, mình còn chưa chắc đã phát hiện ra.
“Sư bá, ta đột nhiên không muốn làm sở nghiên cứu…”
Trần Vĩnh an
