Chương 3630 Chương 3672: Kịch chiến Ma Trụ

🎧 Đang phát: Chương 3630

Lý Vân Tiêu đứng im, mặc cho ma binh tan biến trong tay, vẫn vác A Lại Huyền Việt trên vai.
Tay phải hắn mở ra, tay trái bắt ấn, một luồng sáng vàng lóe lên rồi hóa thành Tiếu Ngạo Hồng Trần.
Mắt Trụ trợn ngược, hít một hơi lạnh:
– Ui!
Hắn khựng lại, vung tay xoay người sang một bên để giảm bớt lực trùng kích.
Cú xoay người gượng ép khiến Trụ bị thương nhẹ, sắc mặt hắn tối sầm lại nhìn chằm chằm vào Tiếu Ngạo Hồng Trần.
Ma tộc đã từng chứng kiến uy lực kinh thiên động địa của cây quạt này, giờ thấy nó xuất hiện lại không khỏi rùng mình.
Lỗ Thông Tử từ xa nhìn cây quạt với vẻ mặt trầm trọng.Lão không sợ hãi, nhưng tò mò và thèm muốn được cầm nó lên nghiên cứu.
Trụ gằn giọng hỏi:
– Đây là quạt gì?
Lý Vân Tiêu cười khẩy:
– Hừ, lúc nãy còn vênh váo muốn sánh vai với mặt trời, giờ sao lại xìu rồi?
Trụ nổi giận:
– Ta không sợ ngươi, chỉ là dè chừng món huyền khí trong tay ngươi thôi.Nếu giỏi thì đừng dùng nó!
Lý Vân Tiêu ngớ người:
– Đại nhân còn sĩ diện à? Có biết sĩ diện là cái gì không?
Đám Ma Quân liếc nhau, xì xào chế nhạo.
Dù âm thanh rất nhỏ, nhưng Trụ vẫn nghe rõ mồn một, khiến mặt hắn đỏ bừng.
Trụ gầm lên:
– Dù ngươi có dùng thì ta cũng không sợ!
Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng Trụ vẫn lo lắng.Hắn nhảy lên, hai tay ngưng tụ chưởng lực tấn công, nhưng không mạnh mẽ như vừa rồi mà có chút thăm dò.
Lý Vân Tiêu cười lạnh, xoay Tiếu Ngạo Hồng Trần đón đỡ song chưởng.
Ầm!
Chưởng lực của Trụ chạm vào quạt, bị phản chấn ngược lại thành ngọn lửa dữ dội thiêu đốt hắn.
Trụ vội dùng ma khí bảo vệ cơ thể, ngăn lửa lan đến gần.
– Ha, chỉ có thế thôi à.
Một kích này khiến Trụ tự tin hơn hẳn.Hắn cảm thấy cây quạt chẳng có gì ghê gớm, nãy giờ hắn đã quá cẩn thận.
Nhưng Trụ vừa nghĩ vậy thì trước mắt tối sầm lại, một cơn gió cuồng bạo bao vây lấy hắn, Trụ rơi vào lốc xoáy.
Trụ vội thu tay về, lùi lại mấy bước.
Trụ quan sát xung quanh, quát lớn:
– Hừ! Tiểu xảo!
Rồi hắn vung chưởng tấn công.
Ầm!
Chưởng lực xuyên qua lốc xoáy, nhưng những nguyên tố phong điên cuồng hóa thành dây thừng trói chặt tứ chi và thân thể Trụ.
Một bóng cá sấu hiện ra sau lưng Trụ, há miệng cắn nửa đầu hắn.
Trụ tức điên, dù cương phong lợi hại nhưng không thể làm tổn thương hắn, chỉ là bộ dạng này quá mất mặt.
Trụ gầm lên:
– Thì ra là ngũ hành hóa linh, chết đi!
Ma khí trên người Trụ bùng nổ.Trong tiếng nổ kinh thiên động địa, cá sấu kêu thảm thiết, cuồng phong cũng bị ma khí nghiền nát.
Lúc này, một luồng sáng đen lặng lẽ chém xuống.
Lý Vân Tiêu đã đến bên cạnh Trụ từ lúc nào, ánh sáng đen chính là A Lại Huyền Việt.Lưỡi búa lạnh lẽo vụt qua, chém thẳng vào đầu Trụ.
– Ui!
Trụ giật mình kinh hãi vội nghiêng người tránh né, hai tay hóa chưởng kẹp chặt lưỡi búa.
Rầm!
Kình khí cường đại bắn ra khiến cánh tay cả hai tê dại.
Ở phía xa, vài cơn phong lực tụ tập lại thành hình cá sấu, nhưng trong mắt nó lộ vẻ sợ hãi, không dám tiến lên.
– Phải công nhận ngươi có nhiều thủ đoạn thật.
Hai tay Trụ kẹp chặt lưỡi búa, nghiến răng nói:
– Nếu ở một nơi khác, có lẽ ta sẽ gặp chút khó khăn.
Lý Vân Tiêu cười khẩy:
– Nói như thể bây giờ ngươi đang rất dễ dàng vậy.
Tay trái Lý Vân Tiêu chộp lấy, A Ma Luân Bảo xuất hiện, ngân vang ầm ĩ chém tới.
Trụ quát:
– Không có lục đạo ma binh thì thực lực của ngươi quá yếu ớt.Ngươi đang sỉ nhục uy nghiêm của ma binh đấy, chi bằng dâng ma nguyên của Đế cho ta đi!
Trụ bỏ qua A Ma Luân Bảo, vung tay đẩy lùi A Lại Huyền Việt, rồi xông lên bóp cổ Lý Vân Tiêu để cướp lấy ma nguyên.
Tranh cau mày.Trong cuộc chiến, Tranh cảm nhận được Lý Vân Tiêu vẫn còn lá bài tẩy chưa dùng đến, ngay cả hắn cũng không chắc có thể đỡ được.
Đó là lý do Tranh luôn nhìn Lý Vân Tiêu bằng con mắt khác.
Thế giới này luôn tôn trọng kẻ mạnh, muốn được người khác kính nể thì phải có thực lực.
Giờ thấy Lý Vân Tiêu càng đánh càng yếu, Tranh không khỏi nghi ngờ.
Trong mắt Lý Vân Tiêu lóe lên tia tàn nhẫn, dường như đã hạ quyết tâm:
– Muốn ma nguyên? Cho ngươi đây, cầm lấy!
Lý Vân Tiêu không hề né tránh mà nghênh đón bàn tay của Trụ.
Rầm!
Trụ đánh xuyên qua hư quang hộ thể, chưởng lực chui thẳng vào người Lý Vân Tiêu.
– A!
Luôn căng thẳng theo dõi trận đấu, Nguyệt hét lên thảm thiết, nước mắt tuôn rơi.Nàng vùng vẫy muốn lao ra, nhưng bị Bảo đè chặt.
Khuôn mặt Bảo lộ vẻ kinh ngạc, hắn hoảng sợ phát hiện thực lực của Nguyệt không hề thua kém mình, thậm chí có dấu hiệu hắn sắp không giữ được nàng nữa.
Bảo vội nói:
– Nguyệt đại nhân, phải bình tĩnh!
Nguyệt khóc lóc giãy giụa một hồi, người run bần bật, cuối cùng nàng kìm nén nỗi đau thương, cố gắng tỉnh táo lại để quan sát kỹ hơn.
Tay phải của Trụ đâm vào ngực Lý Vân Tiêu, tất cả Ma tộc đều kinh hãi.Tranh biến sắc mặt, ánh mắt trở nên phức tạp.
Lý Vân Tiêu quá vô dụng, Tranh đã nhìn lầm người, uổng công hắn kính trọng hắn bấy lâu nay.Giờ điều quan trọng là ma nguyên của Đế sẽ thuộc về ai.
Lỗ Thông Tử nhướng mày, trợn to mắt nhìn:
– A?
Hai bàn tay Lỗ Thông Tử siết chặt, lòng căng thẳng.Gã thấy Trụ có vẻ thắng chắc, nhưng ánh mắt lạnh băng của Lý Vân Tiêu khiến lão bất an.
Lỗ Thông Tử thì thào:
– Chẳng lẽ hắn còn thủ đoạn gì để lật ngược tình thế?
Trụ thành công thì mừng như điên, cười lớn:
– Ha ha ha, ngươi quả nhiên chỉ là một tên phế vật tầm thường.Ma nguyên của Ma Chủ Đế sẽ thuộc về ta!
Lòng bàn tay Trụ phát ra lực hút mạnh mẽ, rút ma nguyên ra khỏi người Lý Vân Tiêu.Khuôn mặt hắn tràn đầy vẻ hưng phấn và dữ tợn.
Lý Vân Tiêu khẽ rên, cảm giác cơ thể như sắp nổ tung, đau đớn khiến toàn thân hắn đổ mồ hôi lạnh.Hắn cố giữ bình tĩnh, vận chuyển kiếm khí Thùy Chủ Trầm Phù theo lực hút to lớn kia.
Keng!
Một tiếng kiếm ngân vang du dương vọng ra, ngưng tụ thành những sóng âm hữu hình khuếch tán ra xung quanh.
Trên cánh tay Trụ xuất hiện những âm văn, làn da gợn sóng.
– Đó là cái gì!?
Tranh trợn to mắt, kinh hãi hét lên:
– Là kiếm ý!
Cơ thể Lý Vân Tiêu trở nên trong suốt, hắn như một thanh kiếm lơ lửng, kiếm khí cường đại bắn ra khỏi cơ thể.
Trụ cũng bản năng cảm nhận được nguy hiểm:
– Nguy rồi!
Không những không hút được ma nguyên mà còn hút phải một lực lượng kinh khủng, Trụ vội rút tay về, nhảy lùi lại.
Một luồng dao động xâm nhập vào thiên địa, như thể thời gian và không gian bị đóng băng.Kiếm lực cường đại phá thể mà ra, hóa thành hình kiếm chém về phía Trụ.
Kiếm thế quá nhanh, dù Trụ đã biết trước vẫn không thể tránh né.Hắn hoảng sợ vội vàng hai tay vận công, ngưng tụ một kích mạnh nhất đánh ra.
Ầm!
Hình kiếm giáng xuống, chém Trụ bay ngược ra sau.Mặt đất và bầu trời rách toạc, tạo thành một khe nứt khổng lồ trước mặt mọi người.
Lỗ Thông Tử thất thanh:
– Sao có thể như vậy?
Vẻ mặt lão tràn đầy kinh hoàng, kêu lên:
– Đó là kiếm gì vậy?
Trong chiến xa cũng truyền ra những dao động lực lượng hỗn loạn của Man, nó trở nên bất ổn trước kiếm thế kia.

☀️ 🌙