Chương 3617 Chương 3659: Kinh biến 1

🎧 Đang phát: Chương 3617

Đám ma tộc cau mày, sát khí lạnh lùng giảm đi nhiều, trong lòng thầm kinh ngạc, một thứ như gân gà thế này sao lại đáng giá nhiều tiền đến vậy.
Hoan cười nhạt:
– Đây không phải hội đấu giá, không phải ai trả giá cao nhất là được.Nếu ta đã trả đúng cái giá hắn muốn thì nghiễm nhiên là mua thành công.
Bảo gật đầu:
– Ngươi nói có lý.
Lý Vân Tiêu cười:
– Có lý hay không đâu phải chỉ một mình người mua các ngươi quyết định, còn phải xem ý của người bán nữa chứ.
Lý Vân Tiêu xoay người hỏi:
– Tùy đại nhân muốn bán huyền khí này với giá bảy ngàn ma nguyên thạch cực phẩm, hay là muốn ai trả giá cao nhất sẽ được?
Tùy mừng thầm trong bụng, giả bộ ho khan:
– Khụ khụ, cái đó… Tất nhiên là ai trả giá cao hơn thì được rồi.Nói thật thì bảy ngàn ma nguyên thạch cực phẩm hơi ít, huyền khí này đâu chỉ có bấy nhiêu giá trị.
– Xì.
Bên dưới vang lên tiếng huýt sáo, các tiếng la ó trào phúng nổi lên bốn phía.Rõ ràng Tùy đã ra giá bảy ngàn, bây giờ lại đổi ý.
Nhưng mọi người cũng thông cảm với cách làm của Tùy, chỉ ghét cái kiểu làm bộ làm tịch của gã.
Bảo ngẫm nghĩ rồi nói:
– Nếu bên giao dịch đồng ý ai trả giá cao thì được, vậy ta không nói gì nữa, các ngươi cứ tiếp tục đi.
Bảo lắc mình bay ra khỏi trung tâm, quay về một bên quan sát.
Hoan sầm mặt, nhận ra có rắc rối.Gã liếc nhìn Nặc Á chi chu, rồi mở miệng nói:
– Tám ngàn.
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
– Một vạn.
– Ối!
Vừa nghe giá, tiếng hít khí lạnh vang lên rộ, tất cả đều kinh hoàng.
Tùy thì kích động, hai tay xoa nhanh trước mặt, hưng phấn thấy rõ.
Nguyệt lo lắng trong lòng, vì thân phận của Hoan khá bí ẩn, lúc trước xem gã ra giá thì thấy khá giàu, nếu cứ đấu tới cùng với Lý Vân Tiêu thì e rằng sẽ rắc rối lớn.
Lý Vân Tiêu làm gì có ma nguyên thạch, cuối cùng vẫn là Nguyệt phải bỏ tiền ra, nàng hơi hối hận vì lúc trước không trực tiếp mua.
Hoan nhìn Lý Vân Tiêu chăm chú một lúc, khóe môi cong lên:
– Một vạn hai.
– Ối! Một vạn hai!
Giá cả lại đổi mới, khiến mọi người cảm thấy không thật, ai nấy đều quái dị nhìn hai người.
Mọi người không nghĩ rằng chiến hạm này đáng giá số ma nguyên thạch đó, chỉ cho rằng hai người đang nóng máu, thầm hâm mộ Tùy may mắn gặp được hai kẻ ngốc.
Đám người Đan cùng các tộc nhân của tây bắc bảy bộ cũng lộ vẻ mặt hâm mộ.
Lý Vân Tiêu cười lạnh lùng, đuổi theo:
– Một vạn rưỡi.
Hoan lập tức nói:
– Hai vạn.
Lý Vân Tiêu lạnh giọng:
– Hai vạn rưỡi!
Hoan mỉm cười:
– Ba vạn.
Mọi người:
– …
Trong đại điện giao dịch trở nên tĩnh lặng như tờ, có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi, cứ như nhà ma, không một tiếng động.Tất cả đều ngây ngốc vì cái giá này.
Mắt Lý Vân Tiêu lóe lên một tia tàn khốc, lạnh lùng nói:
– Bảo đại nhân, ta cảm thấy người này cố ý gây rối, hắn không thể nào đưa ra được ba vạn ma nguyên thạch cực phẩm đâu, dù sao trước đó hắn đã bỏ ra hơn ba vạn rồi.Ta có lý do để nghi ngờ hắn cố tình phá hoại.
Không chỉ Lý Vân Tiêu nghi ngờ, mà các ma tộc khác cũng lộ vẻ hoài nghi.Dù sao thì cái giá này quá kinh người, dùng để mua thứ gân gà thì quá mức.
Tùy cũng rung động vì giá cả, bắt đầu nghi ngờ.
Bảo gật đầu nói:
– Lý đại nhân chất vấn rất có lý.Nếu ngươi không lấy ra được ba vạn ma nguyên thạch cực phẩm, thì đây là cố ý phá rối, làm bừa.Khi đó Tranh bộ ta sẽ không khách sáo!
Bảo liếc mắt sắc bén về phía Hoan.
Có một câu Bảo không nói ra, nếu người này thật sự lấy ra được ba vạn ma nguyên thạch cực phẩm, thì thân phận của gã càng đáng ngờ hơn, Tranh bộ cũng sẽ không bỏ qua cho.
Hoan đối diện với sự chất vấn của mọi người, không hề hoảng loạn, chỉ cười rồi giơ túi trữ vật ném cho Bảo.
Bảo nhận lấy, thần thức quét qua, biến sắc rồi trả túi trữ vật lại cho Hoan.
Bảo cao giọng nói:
– Đúng là có ba vạn ma nguyên thạch cực phẩm, giao dịch không có vấn đề, xin tiếp tục.
Bảo nói xong, yên lặng lùi sang một bên, sắc mặt hơi âm trầm.
Bốn phía vang lên các loại tiếng kinh thán và khe khẽ thì thầm, biểu tình của Lý Vân Tiêu trở nên trầm trọng.
Hoan mỉm cười nhìn Lý Vân Tiêu, hỏi:
– Thế nào? Vị bằng hữu này có hoan nghênh tiếp tục tăng giá không?
Lý Vân Tiêu gật đầu, nói:
– Vậy ba vạn rưỡi đi.
Xôn xao!
Bốn phía nổ tung.
– Hai người này điên rồi sao?
– Cái huyền khí kia là cái gì? Thật sự đáng giá nhiều tiền như vậy sao?
– Đáng giá cái con khỉ, là hai tên ngốc đang nổi nóng, cái tên ngu bán đồ chuyến này lời to rồi.
– Ha ha ha! Theo ta thấy là ngươi ghen tỵ muốn chết đúng không? Đó là số của người ta, không phục cũng phải chịu thôi.
Nguyệt muốn bỏ cuộc.Ba vạn năm ngàn ma nguyên thạch cực phẩm, dù là Nguyệt bộ của nàng cũng phải bán hết gia sản mới có thể gom đủ.
Hoan hơi choáng váng, gã cố gắng ổn định tinh thần, lên tiếng:
– Bảo đại nhân, hiện tại ta có lý do để nghi ngờ vị bằng hữu này đang càn quấy, ta không tin hắn có thể lấy ra ba vạn năm ngàn ma nguyên thạch cực phẩm.
Bảo gật đầu, nói:
– Lý đại nhân, đối phương hoài nghi có lý, xin Lý đại nhân hãy chứng minh tài lực trước đi.
Không đợi Lý Vân Tiêu lên tiếng, Nguyệt đã hét to:
– Nguyệt bộ ta bảo đảm thay hắn! Ta nghĩ với sức của Nguyệt bộ ta, mặc dù ba vạn năm ngàn hơi nhiều, nhưng vẫn có thể bỏ ra được.
Mặt Bảo lộ vẻ ngạc nhiên, nhẹ gật đầu nói:
– Có Nguyệt đại nhân bảo đảm, tất nhiên là được.
Bảo nhìn Hoan:
– Hiện tại không thành vấn đề.
Hoan choáng váng, nhìn Nguyệt, khóe môi cong lên thành một nụ cười khổ.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng hỏi:
– Thế nào? Hoan đại nhân không chơi nữa à?
Hoan trầm ngâm một lúc rồi nói:
– Bốn vạn.
Xôn xao!
Quảng trường giao dịch lại nổ tung, Tùy kích động mặt đỏ rực, hai tay múa may trên không trung, khó mà kiềm nén.
Trong mật thất, biểu tình của Tranh và Trụ trầm trọng, nhìn Hoan một lúc lâu, cảm thấy khuôn mặt này rất xa lạ, trong đầu hai người không có ấn tượng gì.
Hoan mỉm cười hỏi:
– Còn tăng nữa không?
Lý Vân Tiêu gật đầu, biểu tình bình tĩnh nói:
– Ngươi thắng.
Bốn phía ồn ào xôn xao, các loại tranh luận vô cùng kịch liệt.
Lý Vân Tiêu thản nhiên liếc nhìn Hoan, bay xuống bên cạnh Nguyệt, không nói một lời.
Nguyệt và Tiểu Hồng đều rất quan tâm Lý Vân Tiêu, cùng hỏi:
– Có ổn không?
Lý Vân Tiêu lắc đầu, vẫn không rời mắt khỏi Hoan.
Bảo thầm giật mình, môi treo nụ cười thường ngày:
– Chúc mừng Hoan đại nhân đã đấu giá được báu vật này, cuộc đấu giá thật là gay cấn, giờ thì giao hàng và vật phẩm thôi.
Hoan gật đầu, nhẹ nhàng đạp hư không, đi mấy bước đến bên cạnh Tùy, đưa túi trữ vật ra:
– Bốn vạn ma nguyên thạch cực phẩm là của ngươi.
Tùy hít sâu một hơi, cảm thấy khó thở, gã run rẩy vươn tay nhận lấy túi trữ vật.
Khi hai tay Tùy vừa chạm vào túi, chợt cảm thấy tinh thần đông lại, như có một lực lượng vô hình đang bóp chặt trái tim gã.
– Ngươi…!
Tùy chưa kịp nói hết câu, người đã nổ tung thành một tiếng “bùm”, nửa người trên bay ra ngoài, khuôn mặt gã tràn đầy kinh hoàng và tức giận.
Dù Tùy bị nổ thành hai nửa nhưng vẫn chưa chết, chỉ có nửa người trên bắt đầu tan rã, trên khuôn mặt tức giận tuôn ra ma khí, hóa thành các Ma Sát bay đi.
– Chết tiệt, ngươi dám giở trò!
Vẻ mặt Tùy tràn đầy kinh hoàng, hét to:
– Cứu ta, Tranh đại nhân cứu ta với, ta không muốn chết!

☀️ 🌙