Chương 3562 Chương 3569: Thu

🎧 Đang phát: Chương 3562

– Rốt cuộc ngươi là ai?
Mộng Linh chân quân nhìn chằm chằm vào cái đầu kia, trong lòng run sợ.Bản thân là cường giả Tạo Hóa Cảnh, vậy mà ngay tại địa bàn của mình lại bị áp chế đến không thể nhúc nhích.
– Hắc hắc, đừng khẩn trương, ta sẽ không giết ngươi.
Thánh Ma cười khẩy, nói:
– Về phần tên của ta, nếu ta nhớ không nhầm thì là ‘Yết’.
– Yết? Ngươi là Thánh Ma?
Cuối cùng Mộng Linh chân quân cũng giải tỏa được nghi ngờ, nhìn chằm chằm vào Thánh Ma.
Yết cười nói:
– Xem như là vậy đi.
Trong lòng Mộng Linh chân quân lạnh toát, tức giận nói:
– Đúng là đúng, không đúng là không đúng, cái gì mà xem như?
Dừng lại một chút, Yết cảm thấy khó trả lời.
Bởi vì hắn đã từng là Thánh Ma, nhưng thực lực bây giờ lại không phải.Bảo hắn nói mình không phải Thánh Ma thì trong lòng lại không thoải mái.Nhưng đến cấp độ của hắn thì không cần phải dối trá.
Đành phải nói:
– Chuyện này hơi phức tạp, ta không muốn thảo luận.
Mộng Linh chân quân ngẩn người, nói:
– Được rồi, vậy mục đích của ngươi là gì? Muốn cướp Hồi Ách Tinh Sương?
Yết nói:
– Lúc đầu thì không có mục đích, nhưng hiện tại thì xem như vậy đi, coi như là ta tạm thời nổi lòng tham muốn cướp.
Mộng Linh chân quân lại hỏi:
– Vậy ngươi có quan hệ gì với Vi Thanh?
Yết cười:
– Các ngươi đừng đoán mò.Hắn không có cấu kết với Ma tộc, ta và hắn chỉ là giúp đỡ lẫn nhau, kết bạn mà thôi.
Mộng Linh chân quân và Vi Vô Nhai nghe xong đều thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thực lực và thân phận của Vi Thanh không hề thấp, nếu hắn mà cấu kết với Ma tộc thì chẳng khác nào Lỗ Thông Tử thứ hai, gây ảnh hưởng tiêu cực đến Thiên Võ Giới.
Mộng Linh chân quân nói:
– Giúp đỡ lẫn nhau? Vậy mục đích của ngươi là gì?
Sắc mặt Yết lập tức trở nên âm trầm, nói:
– Biết càng nhiều thì càng dễ chết.
Mộng Linh chân quân nhíu mày, không nói gì thêm, nhưng trong lòng vẫn đang tính toán.
Yết dường như nhìn thấu suy nghĩ của hắn, cười nói:
– Đừng phí công, trước khi Vi Thanh lấy được Hồi Ách Tinh Sương thì ngươi không thoát ra được đâu.Nhưng ta cũng sẽ không giết ngươi, cứ yên tâm, sau khi lấy được nó, chúng ta sẽ rút lui.
Ánh mắt Mộng Linh chân quân lóe lên hàn quang, nói:
– Nói như vậy, dù ta không biết nguyên nhân là gì, nhưng chắc chắn là lực lượng của ngươi đang bị kiềm chế, không thể hoàn toàn áp chế chúng ta!
Đột nhiên Yết cảnh giác, sát khí hiện rõ trên mặt, nói:
– Ngươi định làm gì?!
Ma khí không ngừng rót vào người Mộng Linh chân quân, đồng thời lực trói buộc của Yết càng mạnh hơn, Mộng Linh chân quân hộc máu, lập tức kêu lên một tiếng, sắc mặt trắng bệch.
Dù chật vật nhưng hắn vẫn lạnh lùng nói:
– Vậy xem ra ta đoán đúng rồi?
Vừa dứt lời, kim quang trên người hắn bộc phát, thân thể không ngừng bị ma đằng siết chặt đến vỡ nát, máu tươi chảy ra không ít, nhưng hắn vẫn cười lạnh.
– Ảo tưởng!
Sắc mặt Yết đại biến, giận dữ mắng một tiếng, hắn quát lớn rồi phun ra một vật đen kịt, giống như chất keo.
Mộng Linh chân quân kinh hãi nhìn chất keo màu đen kia, kinh ngạc nói:
– Đây là thứ gì?
Ngay lúc đó chất keo kia bao phủ lấy hắn.
– Chân quân!
Công Dương Chính Kỳ kinh hãi kêu lớn.
Nhưng Mộng Linh chân quân đã hoàn toàn bị chất keo bao phủ, giống như một cái kén chết, không có chút phản hồi nào.
Sắc mặt Yết khó coi, ngoài cái đầu và cánh tay phải, ma hoa của hắn xòe năm ngón tay ra, bấm niệm pháp quyết.
Vi Vô Nhai chắn trước mặt Công Dương Chính Kỳ, lạnh lùng nói:
– Ta khuyên ngươi nên khôn ngoan một chút, đại nhân này đã nói sẽ không làm hại các ngươi thì tự nhiên sẽ không động thủ.Nhưng nếu các ngươi tự ý làm chuyện ngu ngốc thì mọi chuyện sẽ khác.
Sắc mặt Công Dương Chính Kỳ âm trầm, hai tay nắm chặt trường thương.
Vi Thanh ở cách đó không xa đã mở phong ấn của bảo bình, âm dương nhị khí hóa thành vòng xoáy, hòa tan tinh thể.
Rắc…
Đột nhiên một vài mảnh băng tinh vỡ ra, cả khối băng tinh sụp đổ, hóa thành vô số hàn khí bay vào trong Âm Dương Nhị Khí Bình.
Vi Thanh mừng rỡ, ánh mắt tham lam nhìn vào hàn khí.
Nhưng ngay lúc này vô số hàn khí chấn động, bay ngược trở lại.
Vi Thanh ngơ ngác nhìn “con vịt” đến miệng lại bay mất.
Yết kinh ngạc nói:
– Sao có thể như vậy? Đó là…
Ánh mắt hắn nhìn về phía băng sương đầy trời, chỉ thấy không biết từ lúc nào Lý Vân Tiêu đã đứng lên, giơ tay lên.
Trong tay hắn có một trận đồ màu vàng, không ngừng thay đổi, những tinh sương kia bay vào trận đồ, biến mất không dấu vết.
Lớp màng bao phủ Mộng Linh chân quân xuất hiện khe hở, Mộng Linh chân quân từ bên trong xé rách nó, toàn bộ ma đằng bị chém đứt.
Sau khi Mộng Linh chân quân thoát khốn, hắn tức giận bắn ra vô số tinh vân.
Vốn hắn nghĩ sau khi mình thoát khốn thì đối phương sẽ ra tay, nhưng lại phát hiện không có gì xảy ra, lúc này hắn lặng người nhìn về phía sau.
– Hả? Cái này…chuyện gì đã xảy ra?
Mộng Linh chân quân chấn động, hắn không ngờ lại có biến hóa lớn đến như vậy.
Những băng khí này tiến vào vòng xoáy của Lý Vân Tiêu, ngưng tụ trong tay hắn càng lúc càng dày.
Vi Thanh hoàn hồn, hét lớn:
– Lý Vân Tiêu! Ngươi dám cướp đồ của ta!
Lý Vân Tiêu làm như không nghe thấy, cẩn thận quan sát khối băng, trong tay hắn là Thiên Ngoại Huyền Minh Thạch đang lơ lửng, dường như có một lực hấp dẫn và bài xích băng khí, giống như đồng loại.
Hắn nhìn Vi Thanh, lạnh nhạt nói:
– Ngươi nói gì cơ? Tai ta không tốt, nghe không rõ.
– Lý Vân Tiêu!
Vi Thanh tức giận kêu to, thấy đối phương vẫn giữ bộ dạng côn đồ đó, rõ ràng là đang lừa hắn, lập tức giận dữ nói:
– Ta không chiếm được thì ngươi cũng đừng hòng có!
Hắn xuất hiện trước Âm Dương Nhị Khí Bình, một tay thu hồi bảo bình, rồi lao về phía Lý Vân Tiêu.
Trên cánh tay Vi Thanh bắt đầu xuất hiện ma vân, gương mặt cũng tỏa ra hắc khí, rõ ràng là hắn đã tu luyện ma công, hơn nữa còn đạt đến trình độ không thấp.
– Ồ? Ngươi giỏi thật đấy, ngay cả ta cũng bị ngươi qua mặt.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn hắn, nâng tay phải lên, vung một trảo về phía bầu trời.
Lại nghe thấy tiếng “rắc rắc” vang lên, từng đạo lôi quang xuất hiện, lóe lên trong lòng bàn tay hắn.Hào quang màu tím xuất hiện, xé toạc mặt đất.
Ầm ầm!
Vi Thanh trúng một đạo lôi điện, không ngừng kêu thảm thiết.Lôi điện bò khắp toàn thân, hắn giãy giụa như một con kiến, bị lôi đình chi lực bắn ra, rơi xuống chân trời, trượt dài mấy trăm trượng mới đứng vững.
Vi Thanh kinh hãi nhìn cánh tay mình, nó đã bị tử lôi đốt cháy đen, trong lòng chấn động dữ dội, tại sao lại mạnh đến như vậy?
Thời gian trôi qua, tất cả hàn khí bám vào Thiên Ngoại Huyền Tinh Thạch, khi bao trùm toàn bộ huyền minh thạch thì nó biến thành màu xanh nhạt, lớn như một tảng đá nhỏ.
Lý Vân Tiêu cảm nhận được khí tức khủng bố trên Hồi Ách Tinh Sương, cũng kinh hãi.Loại lực lượng này hoàn toàn không thể khống chế, hiện tại nó đã bị hấp thụ vào Thiên Ngoại Huyền Minh Thạch, không biết sau này sẽ có biến hóa gì.
Lý Vân Tiêu khẽ lật tay, lập tức thu tinh thạch trở lại, hai tay buông thõng phía sau, lạnh lùng nhìn đám người trước mặt.

☀️ 🌙