Đang phát: Chương 3464
Linh Mục Địch nói:
– Nếu ngươi đã quyết ý thì ta không tiện nói nhiều, nhưng có thể gọi Thiên Chiếu Tử, Mục Tinh đại nhân đến đây thảo luận.
Lý Vân Tiêu nói:
– Vậy là tốt nhất.
Linh Mục Địch nói:
– Ta triệu tập mọi người đến ngay, cùng nhau bàn bạc.Dù sao, việc so tài giữa các thuật luyện sư đỉnh cao của hai tộc, ngoài việc có lợi cho Thiên Vũ Minh, còn liên quan đến vinh dự của hai tộc, không thể qua loa.
Linh Mục Địch cũng là một thuật luyện sư, Đâu Suất Thiên Phong do chính gã luyện chế, nên rất xem trọng việc này.
Rất nhanh, trong một gian mật thất đã tụ tập hơn mười vị đại sư thuật luyện, những người đứng đầu trong giới thuật luyện đương thời.Ai nấy đều biểu lộ vẻ mặt trầm trọng, ghé tai nhau nói thầm.
Linh Mục Địch nói:
– Mọi người đã biết rõ ngọn nguồn sự việc rồi, ta hy vọng minh chủ có thể chiến thắng, các vị thấy thế nào?
Thiên Chiếu Tử thở dài:
– Thật khiến người ta cảm khái, như thể bỗng chốc trở về những ngày xưa trên Hóa Thần hải.Ngày đó, nhân tài thuật đạo đông đúc, hiện tại chỉ còn lại vài người chúng ta.
Lý Vân Tiêu nói:
– Chuyện gì cũng có lúc thịnh, lúc suy.Chỉ cần chúng ta có thể vượt qua kiếp nạn lần này, ít nhất có thể đổi lấy sự phát triển mười vạn năm cho Thiên Vũ giới.Nhưng nếu không vượt qua được thì…không có sau này.
Mọi người nghe vậy, tim đập nhanh hơn, bắt đầu thảo luận về trận so tài ba tháng sau.
Thiên Chiếu Tử trầm ngâm nói:
– Ngải có thuật thần chi quang, hơn nữa đã ở thành Viêm Vũ lâu như vậy, e rằng đã đạt đến trình độ thuật thần.Ba tháng sau, rất có thể sẽ xuất hiện thánh khí, nếu Vân thiếu gia không muốn thua thì ít nhất cũng nên luyện chế thánh khí.
– Luyện chế thánh khí…
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
– Ai có thể nói cho ta biết làm sao luyện chế thánh khí? Thứ này đã sớm thất truyền rồi, phải không?
Linh Mục Địch gật đầu nói:
– Đúng vậy! Luyện phương của thánh khí, dù là mười vạn năm trước cũng vô cùng hiếm thấy.
Thiên Chiếu Tử kinh ngạc:
– Ngay cả Mục Địch đại nhân cũng không có sao?
Linh Mục Địch nói:
– Tuy ta không có, nhưng một người chắc chắn từng có.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Là ai?
Linh Mục Địch liếc nhìn Lý Vân Tiêu, chậm rãi nói:
– Giới Vương đại nhân ngày xưa.
– Giới Vương?
Lý Vân Tiêu kinh ngạc:
– Chẳng phải Giới Vương đã “lĩnh cơm hộp” từ mười vạn năm trước rồi sao?
Linh Mục Địch tức giận trừng Lý Vân Tiêu vì hắn dùng từ bất kính:
– Tuy Giới Vương đại nhân đã qua đời, nhưng trữ vật hoàn mà đại nhân từng dùng là một vật tuyệt thế, sẽ tự hình thành một không gian chìm vào không gian của Thiên Vũ giới.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cách nói này mơ hồ quá, rất khó tìm.
Linh Mục Địch nói:
– Có lẽ rất khó, nhưng đừng quên có một người có thể tìm ra.
Lý Vân Tiêu chợt hiểu ra:
– Đoan Mộc Hữu Ngọc?
Linh Mục Địch cười nói:
– Đúng là hắn.Bách Luân Két Y có thể thôi diễn ra nơi chân long sinh ra, thì việc Đoan Mộc Hữu Ngọc phỏng đoán ra vị trí của Bí Tàng hoàn của Giới Vương cũng không khó khăn gì.
Thiên Chiếu Tử nói:
– Ta thấy cách này hay đấy, dù sao cũng không ai có cách luyện chế Niết Nguyên Đao.Nếu có được Bí Tàng hoàn, phần thắng sẽ lớn hơn nhiều.
Lý Vân Tiêu nói:
– Được rồi, việc này không thể chậm trễ, ta đi tìm Đoan Mộc Hữu Ngọc ngay!
Cuộc họp ngắn gọn kết thúc.
Đinh Linh Nhi phái người đi tìm Đoan Mộc Hữu Ngọc, nói rõ ý định.
Đoan Mộc Hữu Ngọc hơi giật mình, không ngờ Giới Vương còn có Bí Tàng hoàn.Nghe nói về việc so tài giữa hai tộc, Đoan Mộc Hữu Ngọc càng thêm hứng thú, bắt đầu thôi diễn.
Cửu Diệu Tinh Trượng xuất hiện trong tay Đoan Mộc Hữu Ngọc, một luồng ánh sáng vàng lớn bắn ra từ cây trượng, chiếu sáng rực cả mặt đất.
Đoan Mộc Hữu Ngọc không ngừng bắt ấn, các cổ tự Ma Kha bay lượn xung quanh tinh trượng.
Lý Vân Tiêu tập trung nhìn, không ngừng so sánh với các thần quyết trong đầu, dần hiểu rõ hơn.
Trong quá trình Đoan Mộc Hữu Ngọc thôi diễn, Lý Vân Tiêu cũng chìm vào suy tư, đồng thời bắt ấn, một luồng sáng vàng hiện ra trên đầu ngón tay hắn, đối diện với Đoan Mộc Hữu Ngọc.
Một lát sau, ánh sáng vàng rụt về tinh trượng.
Vẻ mặt Đoan Mộc Hữu Ngọc nghi ngờ, trầm ngâm.
Đinh Linh Nhi nôn nóng hỏi:
– Sao vậy?
Đoan Mộc Hữu Ngọc đáp:
– Theo ta suy tính, Giới Vương cất giữ Bí Tàng hoàn ở Nam Vực, cách chúng ta không xa.
– A? Thật sao?
Lý Vân Tiêu trầm ngâm một chút.Giới Thần Bi cũng xuất hiện ở Nam Vực, hơn nữa Nam Vực là chiến trường phong ấn Ma Chủ, việc Giới Vương chết ở đây và để lại Bí Tàng hoàn cũng là điều bình thường.
– Vậy có thể suy đoán ra vị trí cụ thể không?
Đoan Mộc Hữu Ngọc gật đầu nói:
– Có thể ra hướng đại khái, nhưng tọa độ cụ thể thì không thể.Trừ phi thôi diễn bằng cả tính mạng của ta, nếu không sao có thể chính xác được?
Lý Vân Tiêu chắp tay nói:
– Đa tạ Ngọc công tử.
Lý Vân Tiêu biết Đoan Mộc Hữu Ngọc thôi diễn lần này cũng đã tiêu hao không ít tuổi thọ.
Đoan Mộc Hữu Ngọc cười nói:
– Khách sáo rồi, chúng ta lập tức đi tìm Bí Tàng hoàn đó thôi, ta rất tò mò về nó.
Không lâu sau, từ phủ thành chủ bay ra hơn mười luồng sáng, bắn về một hướng.
Bay được mấy ngàn dặm, Đoan Mộc Hữu Ngọc đột nhiên dừng lại, nhìn xung quanh:
– Chắc là bên này.
Bốn phía là núi hoang rừng vắng, cỏ dại lèo tèo vài cọng.Trên mặt đất, trừ một vài con chuột đang gặm cỏ ra, không thấy bóng dáng sinh linh nào khác.
Đa số khu vực Nam Bộ đều là vùng đất hoang như vậy, rất bình lặng.
Nhưng…
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
– Nơi này quả nhiên có vấn đề.Bốn phía thành Viêm Vũ mà lại nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn thế này, đúng là không bình thường.
Thành Viêm Vũ được cải tạo mấy năm nay, phạm vi vài ngàn dặm đã trở thành một vùng đất linh thiêng.Việc nơi này nghèo nàn, hoang vắng có chút khác biệt so với phong cảnh xung quanh.
Lý Vân Tiêu giơ tay lên, kiếm chỉ chém về bốn phía.Không gian xé toạc ra thành từng mảnh.
Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào các mảnh vỡ, nhưng Lý Vân Tiêu thấy mọi thứ vẫn bình thường, không có gì đặc biệt.
Linh Mục Địch đề nghị:
– Hay là thử dùng Giới Thần Bi?
Lý Vân Tiêu gật đầu, giơ tay lên.Giới Thần Bi hóa thành một luồng sáng trắng bay lên, lơ lửng trên không trung, bắn ra ánh sáng rực rỡ.
Ánh sáng chập chờn, Lý Vân Tiêu nhìn kỹ các điểm kết nối không gian.
Tất cả các điểm kết nối của thế giới này đều hiện ra kết cấu không gian có quy tắc, có các chữ được sắp xếp thành hàng.
– A?
Linh Mục Địch cũng nhìn chăm chú.Lý Vân Tiêu ngạc nhiên phát hiện, có mấy ngàn điểm kết nối ghép lại thành một vòng không gian, ngăn cản ánh sáng của Giới Thần Bi, ngưng tụ thành một đồ án vòng tròn.
Lý Vân Tiêu reo lên:
– Chính là nó!
Lý Vân Tiêu bước tới, vươn tay chạm vào vòng tròn kia.Đầu ngón tay vừa chạm vào đã thủng một lỗ, mơ hồ thấy được một phương không gian.
Mấy người khác cũng nhìn thấy, mừng rỡ xúm lại.
Lỗ hổng bị ngón tay Lý Vân Tiêu kéo rách, không ngừng hiện ra các đồ án kỳ lạ, ngày càng lớn hơn.
Điều khiến Lý Vân Tiêu thấy lạ là đôi mắt hắn nhìn thấy hình thái không gian vận chuyển, nhưng cảm giác lại hoàn toàn tĩnh lặng, không hề lay động.
Thiên Chiếu Tử kinh ngạc kêu lên:
– Siêu Huyền Không Gian?
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Siêu Huyền Không Gian là gì?
Ánh mắt Thiên Chiếu Tử sáng lên, hưng phấn nói:
– Thảo nào nó có thể trường tồn mãi, ẩn núp không dấu vết, hóa ra là Siêu Huyền Không Gian.Loại không gian này có kết cấu vượt quá sự hiểu biết của chúng ta, phải thông qua các cường giả Bán Bộ Chí Tôn trở lên, nghiên cứu bí pháp không gian sâu sắc, hợp sức mô phỏng mới có thể diễn biến ra được.
Linh Mục Địch nói:
– Bởi vì loại kết cấu không gian này vượt quá sự hiểu biết của chúng ta, nên phải phối hợp diễn biến.Đây là lần đầu tiên ta thấy loại trạng thái tĩnh động này.
Lý Vân Tiêu nói:
– Nếu huyền diệu như vậy, e rằng nguy hiểm cũng rất lớn.Hay là các vị ở bên ngoài chờ, ta đi một mình là được rồi.
– Không được!
Thiên Chiếu Tử phản đối ngay:
– Được thấy Siêu Huyền Không Gian, nếu không đi vào thể nghiệm một phen thì chết cũng không nhắm mắt!
Những người khác cũng hăm hở.Dù không phải là thuật luyện sư, nhưng nghĩ đến đây là thứ mà Giới Vương để lại, ai nấy đều sinh ra lòng kính ý vô hạn.Hơn nữa, bên trong chắc chắn sẽ có nhiều bảo vật, nếu lấy được dù chỉ một chút thôi cũng sẽ được lợi ích không nhỏ.
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
– Nhưng đây dù sao cũng là không gian trữ vật, cưỡng ép đi vào sẽ gây tổn thương rất lớn đến bản thân, cũng thử thách độ ổn định của không gian.
Linh Mục Địch nói:
– Vân thiếu gia nói có lý.Tuy Siêu Huyền Không Gian không phải là không gian trữ vật bình thường, nhưng nó bài xích sinh linh rất mạnh.Đặc biệt, nếu những người có thực lực siêu cường cùng đi vào, không gian sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Nghe vậy, nhiều người lộ vẻ thất vọng, nhưng cũng thông cảm được.Họ chủ động yêu cầu ở lại.
Sau khi chọn lựa, cuối cùng quyết định Lý Vân Tiêu, Linh Mục Địch, Đoan Mộc Hữu Ngọc và Thiên Chiếu Tử sẽ đi vào.
Lý Vân Tiêu đi vào trước, ba người theo sau.
Lý Vân Tiêu vừa đặt chân vào thì toàn thân run rẩy, cảm nhận được một áp lực cực lớn ập đến.Hư quang lập tức hộ thể.
Hai luồng lực lượng va chạm, phát ra tiếng nổ như sấm sét, chấn động hào quang bắn ra bốn phía.
Trong không gian vang lên tiếng trống lớn như tiếng kim loại chấn động, chui vào tai người nghe.
Lý Vân Tiêu giật mình kêu lên:
– Nguy rồi!
Lý Vân Tiêu phát hiện, ngay khi hắn vừa bước chân vào, không gian đã bắt đầu nứt ra thành mấy vết, có dấu hiệu tan vỡ.
Đám người Linh Mục Địch theo sau cũng phát hiện ra tình huống:
– Nhanh chóng tìm luyện phương rồi đi ngay!
Thiên Chiếu Tử tim đập nhanh, đấm ngực giậm chân hét lớn:
– Đáng tiếc!
Mọi người lúc này mới cẩn thận quan sát không gian này.Ngoài những khe hở không ngừng tăng lên, còn có một số đốm sáng lấp lánh như những ngôi sao đang nhấp nháy trong không gian.
Linh Mục Địch mừng như điên:
– Ha ha ha! Quả nhiên có rất nhiều thứ tốt.Những vật lấp lánh ánh sáng kia chính là những vật phẩm mà Giới Thần đại nhân cất giữ!
Linh Mục Địch lập tức lao đến một đốm sáng sao gần nhất, đưa tay chộp lấy.
Ánh sao rơi vào tay Linh Mục Địch, gã mừng rỡ.Nhưng chưa kịp nhìn kỹ, ánh sao đã phát ra một luồng lực lượng mãnh liệt, chấn vỡ không gian.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Linh Mục Địch bị hất văng ra, ném ra khỏi Bí Tàng Hoàn.
– Mục Địch đại nhân!
Những người bảo vệ bên ngoài trông thấy một khe hở xuất hiện, đang ngạc nhiên thì thấy Linh Mục Địch lảo đảo bay ra.
Linh Mục Địch kinh ngạc tột độ, nhìn lại vào tay mình.Một chiếc hộp ngọc nằm đó, không biết bên trong có thứ gì.
Linh Mục Địch lại bay đến lối vào, muốn vào trong lần nữa, nhưng bị một luồng lực lượng chặn lại, đẩy lùi ra xa mấy bước.
– Cái gì?!
Linh Mục Địch kinh hô:
– Đường hầm một lần? Nguy rồi, rắc rối lớn!
Đinh Linh Nhi hỏi:
– Cái gì là đường hầm một lần?
Mặt Linh Mục Địch trắng bệch, trầm giọng nói:
– Có câu gọi là ‘một người mãi mãi đừng vào dòng sông chảy’.Nàng hiểu đạo lý đó chứ?
Đinh Linh Nhi gật đầu nói:
– Vì có sự lưu động của thời gian.
Linh Mục Địch gật gù:
– Đường hầm một lần cũng có cùng nguyên lý.Đường hầm này đã không còn là đường hầm ban đầu, không ai có thể đi vào được nữa.Rắc rối là dường như chạm vào vật phẩm bên trong sẽ bị đánh ra ngay, tức là ba người còn lại chỉ có một cơ hội.
Đinh Linh Nhi kinh ngạc kêu lên:
– Một cơ hội? Ngươi mang theo được rất ít, bên trong còn nhiều đồ không?
Linh Mục Địch nói:
– Nhiều như sao trên trời, chết nhất là nhóm Lý Vân Tiêu không biết việc này, sẽ tùy ý bắt lấy.Một khi cầm đồ, xác suất tìm được luyện phương sẽ rất nhỏ.
Đám người nghe xong, cảm thấy khó chịu.Không phải là xác suất rất nhỏ, mà là cơ hồ bằng không.
Linh Mục Địch thở dài:
– Hy vọng Vân thiếu gia thông minh, có thể từ việc ta bị đánh ra mà suy đoán ra manh mối, vậy thì còn một tia hy vọng.
Hai tay Đinh Linh Nhi chắp trước ngực cầu nguyện:
– Vân Tiêu đại ca nhất định có thể làm được.
Trong không gian Bí Tàng Hoàn, ba người Lý Vân Tiêu nhìn thấy Linh Mục Địch bị đánh ra ngoài thì rất giật mình, kêu lên.Nhưng không còn hồi âm của Linh Mục Địch, chỉ còn lại đường hầm tối đen.
Thiên Chiếu Tử giật mình hỏi:
– Chuyện gì vậy? Mục Địch đại nhân có chuyện gì sao?
Đoan Mộc Hữu Ngọc vội bắt ấn suy tính một phen:
– Yên tâm, có lẽ đại nhân bị truyền tống đi, không gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Lý Vân Tiêu và Thiên Chiếu Tử nghe vậy mới yên tâm.
Thiên Chiếu Tử lo lắng nói:
– Không gian nơi này yếu ớt đến mức đó, Mục Địch đại nhân chỉ thi triển một chút thần thông đã bị ném ra ngoài.E rằng không chịu nổi bất cứ dao động nguyên lực nào.Chúng ta phải từ từ đi qua, cẩn thận khi lấy đồ.
