Đang phát: Chương 3396
– Mộ Dung, kiếp sau ta nhất định làm huynh đệ tốt của huynh.Giờ ta chỉ có thể đưa Khả Nguyệt đi, xin huynh thứ lỗi!
Lý Vân Tiêu mặt trắng bệch vung kiếm.
Ánh kiếm chói lóa, sức mạnh áp đảo, không ai sánh bằng.
Mộ Dung Trúc hoảng sợ muốn tránh né nhưng bất lực, hoàn toàn bị kiếm thế kia kìm hãm.
Xoẹt!
Kiếm xé gió đâm vào người, máu bắn tung tóe.
Tiếng thét vang lên:
– Khả Nguyệt!
Lý Vân Tiêu run rẩy mở mắt.Trước mặt hắn, kiếm của hắn đã đâm xuyên tim Ninh Khả Nguyệt.
– Khả Nguyệt!
Mộ Dung Trúc gào thét đau đớn, ôm chặt Ninh Khả Nguyệt, nước mắt tuôn rơi.
Lý Vân Tiêu lạnh toát sống lưng, tâm trạng rơi xuống vực thẳm.
– Tại sao? Tại sao lại thế này? – Lý Vân Tiêu giận dữ hét lên.
Ninh Khả Nguyệt yếu ớt đưa tay vuốt mặt Mộ Dung Trúc, dịu dàng nói:
– Mộ Dung ca đừng khóc, Nguyệt Nhi đau lòng lắm.
Khương Sở Nhiên rống lớn:
– Cổ Phi Dương, đồ khốn!
Xung quanh, các cường giả thành Hồng Nguyệt phẫn nộ tấn công.
Ầm!
Lý Vân Tiêu nghiến răng vung chưởng đánh bay tất cả, đôi mắt đỏ ngầu rớm máu, tay cầm kiếm run rẩy.
– Nói cho ta biết, tại sao? – Lý Vân Tiêu gầm lên.
Ninh Khả Nguyệt rời mắt khỏi Mộ Dung Trúc, nhìn Lý Vân Tiêu cười:
– Không là Trang Chu sao biết mộng điệp vui? Ngươi không phải ta, sao hiểu được lòng ta?
– Đồ súc sinh! Ta coi ngươi là huynh đệ, để ta cho ngươi biết tại sao!
Một luồng sáng vàng bùng lên, Mộ Dung Trúc vung kiếm lao tới.
Lý Vân Tiêu định vung tay đánh trả, nhưng nhìn đôi mắt đỏ ngầu của đối phương ngập tràn nước mắt, máu, căm hận và tuyệt vọng, bàn tay hắn khựng lại giữa không trung.
Xoẹt!
Không gian bị xé toạc, Mộ Dung Trúc đâm xuyên ngực Lý Vân Tiêu, y hệt như cách hắn vừa đâm Ninh Khả Nguyệt.
Lý Vân Tiêu cảm thấy tim đau nhói, lửa giận của Mộ Dung Trúc hóa thành kiếm khí tràn vào cơ thể, máu nhuộm đỏ cả áo.
Đau đớn, nhưng hắn lại thấy nhẹ nhõm.
Ngước mắt lên, Lý Vân Tiêu không nhìn rõ mặt Mộ Dung Trúc qua làn nước mắt, khẽ nói:
– Cảm ơn.
Mộ Dung Trúc buông kiếm, quay người bước đi, đôi mắt mờ dần trong màn máu.
– Thà tiêu dao hóa bướm, chẳng màng phú quý lụi tàn.
Khương Sở Nhiên đi cùng Mộ Dung Trúc, giọng nói vang vọng:
– Thiên cổ thị phi một giấc mộng, trăng thanh gió mát tựa phù du.
Hai bóng người dần tan biến, lòng Lý Vân Tiêu trống rỗng như bị ai khoét mất.
Chỉ còn lại nụ cười bi thương của Ninh Khả Nguyệt dần hiện rõ trong mắt hắn.
Ninh Khả Nguyệt khẽ ngâm:
– Nguyện một giấc mơ hóa bướm, yên ba vô kế nhiễu đời này.
Giọng nói chất chứa nỗi buồn man mác.
Lý Vân Tiêu nghe vậy cảm thấy ngực nghẹn lại, hắn phun ra một ngụm máu.
Lý Vân Tiêu lảo đảo lùi lại, không đứng vững.
– Vân thiếu gia!
– Vân minh chủ!
Tiếng hô hoán vang lên, mọi người kinh hãi, không hiểu chuyện gì.Chỉ thấy Lý Vân Tiêu chưa đâm trúng Ninh Khả Nguyệt đã thổ huyết, người xiêu vẹo.
Cố Thanh Thanh vội bay tới, anh em Liêu gia chắn trước mặt Lý Vân Tiêu, cảnh giác nhìn Ninh Khả Nguyệt.
Sắc mặt Mạch trầm trọng, quát hỏi:
– Ngươi giở trò gì?
– Ha ha, tà thuật ư?
Ninh Khả Nguyệt cười nhạt:
– Các ngươi tự hỏi Lý Vân Tiêu đi, hắn chỉ trúng chấp niệm của chính mình thôi.
Lý Vân Tiêu mặt trắng bệch cúi xuống nhìn ngực mình, một lỗ thủng rướm máu.
Ngẩng đầu lên, nhớ lại ảo ảnh vừa thấy, mặt Lý Vân Tiêu không còn chút huyết sắc.
Liêu Tinh Thần nói:
– Ta không cần biết ngươi dùng tà thuật gì, hiện tại Lý Vân Tiêu là minh chủ Thiên Vũ Minh, chúng ta tuyệt đối không cho phép ngươi làm hại hắn.Biết điều thì đi ngay, nếu không đừng trách chúng ta liên thủ.
Liêu Tinh Thần biết Ninh Khả Nguyệt không phải hạng tầm thường, nên lớn tiếng nói “liên thủ”, để tránh việc nhiều cường giả Hư Cực Thần Cảnh đánh một người sẽ bị đời chê cười.
Dù sao họ cũng từng đứng trên đỉnh cao, cần giữ chút mặt mũi.
– Ha ha ha!
Ninh Khả Nguyệt khinh miệt liếc Liêu Tinh Thần, chẳng thèm để vào mắt, chỉ cười nhìn Lý Vân Tiêu, ngân nga:
– Ngươi muốn nhìn thấu tâm can Ninh Khả Nguyệt, ta đã cho ngươi toại nguyện, vừa lòng chưa?
Lý Vân Tiêu run rẩy lặp lại câu thơ vừa rồi.
– Nguyện một giấc mơ hóa bướm, yên ba vô kế nhiễu đời này.
Tim Lý Vân Tiêu như bị dao cắt, tức ngực, khóe môi lại trào máu.
Cố Thanh Thanh hừ lạnh:
– Vân thiếu gia, đừng nghe nàng ta nói nhảm! Trạng thái của ngươi bây giờ rất tệ, rõ ràng là trúng huyễn thuật của ả.Ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi, chúng ta sẽ đánh cho ả tơi tả, hả giận cho ngươi!
Cố Thanh Thanh nháy mắt ra hiệu Thủy Tiên dìu Lý Vân Tiêu đi.
Lý Vân Tiêu tái nhợt không nói một lời, như già đi mấy chục tuổi, mất hết sinh khí, mặc cho Thủy Tiên dìu ra hậu phương.
Cố Thanh Thanh cười nhạt nhìn Ninh Khả Nguyệt, khinh bỉ:
– Yêu nữ, giờ thì xem ngươi chết như thế nào!
Năm cường giả Hư Cực Thần Cảnh bao vây Ninh Khả Nguyệt, Thiên Tư mặt lạnh băng, sát khí đằng đằng.
Ninh Khả Nguyệt khẽ cười, không hề để năm người vào mắt, lộ rõ vẻ xem thường.
Cố Thanh Thanh quát lớn:
– Ra tay!
Khí thế của Cố Thanh Thanh bùng nổ đến cực điểm, vô số tia sáng đỏ bao quanh hai tay.
Anh em Liêu gia bắt ấn, ngưng tụ tinh nguyên khủng bố trước mặt, mênh mông như biển cả.
Thiên Tư chỉ dùng nắm đấm, nhưng phù ấn lấp lánh trên nắm tay như một lớp giáp ánh sáng mờ bao phủ làn da, tạo thành một thế đấm mạnh mẽ.
Mạch giơ Minh Luân trước mặt.
Sau trận chiến ở Hải Chi Sâm Lâm, Mạch đã trả Cổ Trần Địa Kiếm cho Lý Vân Tiêu, chỉ giữ lại Linh Luân, dường như rất thích nó.
Bởi vì nó cực kỳ sắc bén, gần như chiêu nào cũng thấy máu, mà máu chính là thứ Mạch khao khát nhất.
Ninh Khả Nguyệt hờ hững liếc nhìn năm người, ánh mắt dừng lại trên người Mạch một thoáng.
Về thực lực, Mạch đã hấp thụ máu của vô vàn cường giả hải tộc ở Hải Chi Sâm Lâm, tu vi mơ hồ cao nhất trong năm người.
Vô số huyết lực lắng đọng trong cơ thể Mạch vẫn đang không ngừng tiêu hóa, hấp thụ.Nếu không phải đến Ảo Cảnh Tinh Nguyệt, gã đã ước gì được trở về thành Viêm Vũ bế quan.Lần sau Mạch xuất quan chắc chắn sẽ lột xác hoàn toàn.
Nhưng Ninh Khả Nguyệt chỉ nhìn Mạch lâu hơn một chút rồi mỉm cười, một tay bắt ấn trước mặt.
Dị lực hiện ra trong không gian, đôi mắt trong veo biến thành đỏ thẫm, ánh mắt yêu dị chứa ý cười nhìn mọi người.
– Đây là…
Cố Thanh Thanh giật mình, Ninh Khả Nguyệt biến mất, trước mắt họ là một vầng trăng đỏ máu treo trên bầu trời.
Cố Thanh Thanh kinh hãi kêu lên:
– Huyễn thuật!
Nàng vội nhắm mắt, nhưng ngay sau đó lại mở mắt ra.
