Đang phát: Chương 3380
Phong Yếu Ly giật mình:
– Cái gì? Ngươi…!
Thấy Ba Mộc cứ ngồi im, Phong Yếu Ly tưởng hắn vô dụng, ai ngờ lại có thể tay không đỡ được kiếm khí của gã.Dù nhát kiếm này gã không dùng nhiều sức.
Keng!
Ba Mộc búng tay, một luồng sáng vàng bắn vào thân kiếm, khiến Phong Yếu Ly cảm nhận được một lực chấn động mạnh mẽ, hất văng kiếm của gã.
Phong Yếu Ly kinh ngạc:
– Rốt cuộc ngươi là ai?
Ba Mộc sau chiêu đó sắc mặt tái đi, dường như gặp khó khăn.
Hắn nghiến răng:
– Chủ nhân Tuyết Chi Quốc, đừng làm tổn thương người nữa, nếu không sẽ có hậu quả xấu.
– Hừ, giả thần giả quỷ!
Phong Yếu Ly bỏ ngoài tai lời Ba Mộc, vung kiếm không nương tay, dốc toàn lực chém vào hắn.
Thái Sơ Chân Quyết và sức mạnh thế giới Tuyết Chi Quốc hỗ trợ nhau, luân chuyển không ngừng, vô cùng mạnh mẽ.
Mạch ở phía xa, thu nạp vô vàn huyết châu, âm trầm nhìn Phong Yếu Ly, bình tĩnh quan sát.
Ba Mộc biến sắc, hét lớn, hai tay bắt ấn.
Ầm ầm ầm ầm!
Hai luồng lực lượng va chạm, ngưng tụ thành một áp lực giằng co không dứt.
Linh áp có màu vàng mờ ảo như lớp màng mỏng, hàng trăm Ma Kha cổ tự hiện ra, diễn biến các quy tắc.
Hai người đều học được tàn thiên Ma Kha Cổ Thần Quyết, hai môn chân quyết Thái Sơ và Thái Dương, thi triển ra có phần tương đồng.
Đoan Mộc Hữu Ngọc linh cảm thấy điều chẳng lành, kêu lên:
– Ba Mộc đại nhân…
Sắc mặt Ba Mộc càng lúc càng khó coi, ánh sáng vàng trên người dần tắt, làn da bắt đầu xuất hiện những vằn đen, là phù văn Ma tộc.
– Ma hóa!
Đoan Mộc Hữu Ngọc kinh hãi:
– Đại nhân, chuyện này…là sao!?
Với năng lực của mình, Đoan Mộc Hữu Ngọc chỉ có thể bất lực đứng nhìn, không thể đến gần vùng áp lực đang giằng co kia.
Khuôn mặt Ba Mộc từ hiền lành dần trở nên dữ tợn, ánh sáng vàng bị ma quang thay thế.
Phong Yếu Ly lạnh lùng quan sát, vừa kinh ngạc vừa tò mò.
Ba Long kinh hoàng:
– Tổ tiên đại nhân!
Thấy sự biến đổi trên người Ba Mộc, Ba Long muốn tiến lên giúp đỡ nhưng không biết làm thế nào.
– Ha ha ha! Ba Mộc, cuối cùng ngươi vẫn nhớ đến ta sao?
Một giọng nói kỳ lạ phát ra từ trong người Ba Mộc.
Hắn run rẩy, lạc giọng:
– Phổ đại nhân!
Tiếng hét khiến mọi người hiểu ra người trong cơ thể Ba Mộc là ai, tinh thần rung động.
– Không thể nào! Ma Chủ Phổ chẳng phải đã bị Lý Vân Tiêu phong ấn ở Nam Vực, Thiên Thủy Quốc sao?
Tinh thần Mạch chấn động, gã lo lắng cảm thấy khí huyết trong người trướng lên.
Huyết châu bị hấp thu liên tục biến đổi trong người, cơ thể Mạch đỏ rực như máu.
– Ha ha, dù không có thân thể của ngươi thì ta cũng sẽ sớm thoát ra.Nhưng nếu ngươi đã nhớ đến ta, vậy ta tạm thời mượn thân thể ngươi giáng xuống nơi này!
Ma quang cuồn cuộn trên người Ba Mộc, nuốt trọn lấy hắn.
Ba Long kinh hoàng:
– Tổ tiên đại nhân!
Ba Long bay lên, dốc sức tấn công.
Bùm!
Ba Long bị hất văng ra, thổ huyết đầy đất, hơi thở suy yếu đến cực điểm.
Không chỉ Ba Long bị đánh bay, Phong Yếu Ly đứng đối diện Ba Mộc cũng cảm thấy có gì đó khác lạ.
Áp lực vốn giằng co, lực lượng của Phong Yếu Ly còn chiếm ưu thế hơn.Nhưng khi ánh sáng vàng trong tay Ba Mộc tắt, ma khí lại tăng lên, mơ hồ vượt qua gã.
Đột nhiên, Ba Mộc khẽ gầm, vung tay, một luồng khí tức khủng bố ngưng tụ giữa năm ngón tay, chậm rãi biến thành một con dao.
Miệng “Ba Mộc” khẽ thốt:
– A Hàm!
A Hàm Trảm Cốt Đao chém thẳng vào Phong Yếu Ly.
Phong Yếu Ly bối rối, đôi sừng trên trán chợt bắn ra ánh sáng.
Tay trái Phong Yếu Ly cầm kiếm, tạo thành một kết giới che trước mặt.
Bùm!
Ánh sáng kim ngân bị A Hàm Trảm Cốt Đao đánh nát, đao quang không giảm, tiếp tục chém xuống.
Rầm!
Lãnh Kiếm Băng Sương rung bần bật, Phong Yếu Ly bị đánh bay ra ngoài.
Họa Đấu chân thân to lớn trượt dài mấy trăm trượng mới dừng lại được.
– Ma Chủ!
Vẻ mặt Phong Yếu Ly cực kỳ khó coi, gã đã hiểu người trước mắt không còn là Ba Mộc.Tức giận, Phong Yếu Ly xoay người bỏ đi.
Gã không muốn bị cuốn vào cuộc hỗn chiến, mà chỉ muốn trốn một bên, chờ đợi thời cơ đến nhặt lợi.
Nhưng vừa hóa thành độn quang, Phong Yếu Ly chợt cảm thấy không gian đặc quánh, gã không thể nhúc nhích.
Phong Yếu Ly giật mình, con ngươi co rút:
– Cái gì?!
Gã nhìn Ba Mộc đang đứng cách đó mấy trăm trượng, trên tay cầm đao, cười nhạt đầy châm biếm.
Dù rất kinh ngạc, Phong Yếu Ly vẫn bình tĩnh:
– Ma Chủ đại nhân, chúng ta nước giếng không phạm nước sông, xin đừng đánh nữa, hãy sống hòa bình.
– Hả? Sống hòa bình?
Ma Phổ ngây ra, rồi cười phá lên:
– Được thôi, ngươi qua đây cho ta chém ba đao, nếu không chết thì sẽ sống hòa bình.
Phong Yếu Ly hít một ngụm khí lạnh:
– Ui!
Gã hơi giận:
– Lẽ nào thứ trong tay các hạ là Lục Đạo Ma Binh? Bị thứ này chém một đao là chết chắc, sao có thể sống sót sau ba đao?
Ma Phổ cười lạnh lùng:
– Đừng giả ngốc nữa, ý của ta quá rõ ràng, đó là không để ngươi sống!
A Hàm Trảm Cốt Đao lại chém xuống, hư không rung chuyển.
Phong Yếu Ly giật mình, không dám đối đầu với uy lực của Ma Chủ, dốc sức chém một kiếm để phá vỡ áp chế rồi bỏ chạy.Gã thấy bóng đen buông xuống, Hải Thần Điện xuất hiện trên đầu, chụp xuống.
Ầm!
Đao quang của A Hàm bị Phong Yếu Ly dốc sức chặn lại, nhưng Hải Thần Điện vẫn rơi xuống, đánh bay gã.
Phong Yếu Ly hoảng hốt đứng vững lại, không dám chần chừ, hóa thành độn quang bỏ chạy.
Phía trước thấp thoáng huyết ảnh.Mạch đã sớm canh chừng ở đây, thừa lúc Phong Yếu Ly chưa chuẩn bị mà đánh lén, huyết ảnh hóa thành cự chưởng đánh tới!
Phong Yếu Ly giật mình, vung tay nghênh đón huyết chưởng.
Rầm!
Hai chưởng chạm nhau, chưởng lực của Phong Yếu Ly tan nát, huyết ấn đè xuống chân thân.
– Phụt!
Dù cơ thể Phong Yếu Ly mạnh mẽ đến đâu cũng không chịu nổi, thổ huyết, liên tục lùi lại trên không trung.
– Sao mạnh như vậy?
Phong Yếu Ly vừa kinh vừa giận.Một kích của Mạch dường như mạnh hơn trước rất nhiều, khiến gã phán đoán sai lầm, chân thân lại bị thương.
Mạch sau khi tung chưởng thì thở hắt ra, màu đỏ máu trên người dần rút đi, thân thể phục hồi bình thường.
Từ khi Ma Chủ xuất hiện, tinh thần Mạch bị ảnh hưởng, tâm tình rối loạn.
Cơ thể gã hấp thu huyết châu có phản ứng bài xích, không thể dung nhập.Chưởng vừa rồi là để loại bỏ lực lượng bạo loạn trong người.
Phong Yếu Ly cầm kiếm, giận dữ quát:
– Thương Yêu, tránh ra!
Mạch thản nhiên nói:
– Trận chiến vừa rồi chưa kết thúc, tránh ra làm gì?
