Đang phát: Chương 3170
Thấy Chu Quân thừa nhận, Anh Thiều không làm khó dễ Mục Tinh:
– Nếu vậy thì cứ ở lại đây.
Anh Thiều đảo mắt nhìn quanh điện, dừng lại ở Quách Dương, cười khẩy:
– Quách Dương đại nhân cũng có tu vi Chưởng Thiên cảnh, nhưng lại bị thương nặng, chưa chắc đã địch lại được Quy Chân cảnh bình thường.Vì sự an toàn của đại nhân, mời tạm thời rời khỏi đây.
Quách Dương tức giận quát:
– Nếu không nhờ ta xông vào trước, thì Thiên Vận Tạo Hóa Đan đã bị kẻ khác cướp mất, làm gì có phần của các ngươi? Bây giờ lại dám đối xử với ta như vậy?
– Xì.
Anh Thiều cười khẩy:
– Đại nhân tự đề cao mình hơi quá rồi đấy.Nói như thể không có đại nhân thì không có Thiên Vận Tạo Hóa Đan vậy.Bây giờ không còn thời gian, ta không muốn nhiều lời với đại nhân.Chọn đi, ở lại chết, hay tự cút xéo?
Quách Dương tức điên, cảm giác lửa giận bùng lên thiêu đốt nội tạng.Vừa rồi, Anh Thiều là kẻ ra tay nặng nhất.Quách Dương định mắng chửi, nhưng thấy đáy mắt Anh Thiều lóe lên sát khí, thì run rẩy, mím môi.
Quách Dương gắng gượng thân hình bị thương nặng, oán hận nói:
– Được, ta đi.
Mặt Quách Dương xanh mét, nhảy lên hóa thành độn quang bay ra ngoài điện.
Đột nhiên, một luồng đao quang xé gió bay lên, chém thẳng vào độn quang.
Ầm!
Hai luồng sáng va chạm, nổ tung.Quách Dương phun máu, rơi xuống đất.
Quách Dương trượt dài mấy chục trượng, đụng vào góc tường, vang lên tiếng nổ trầm đục.Lại một bãi máu nữa.
Quách Dương vừa kinh vừa giận, ngẩng đầu lên căm hận trừng Anh Thiều, mắt rực lửa giận:
– Anh Thiều, ngươi…!
Biến cố này khiến mọi người giật mình, nhưng không mấy ngạc nhiên.
Quách Dương dù sao cũng là cường giả Chưởng Thiên cảnh, Anh Thiều đã hoàn toàn đắc tội, đương nhiên sẽ thừa cơ lấy mạng.
Anh Thiều lạnh lùng cười:
– Quách Dương đại nhân, ta thấy đại nhân cực kỳ bất mãn với ta.Ta nghĩ kỹ rồi, nếu đã bất mãn như vậy, thì chúng ta hãy vũ quyết đi.Giữa cường giả với nhau, cách giải quyết vấn đề luôn là vũ quyết, đúng không?
Anh Thiều xách đại đao sáng choang, chậm rãi tiến lên.
Quách Dương vừa tức vừa nóng ruột, vừa giận vừa kinh, khí huyết hỗn loạn, lại hộc máu:
– Ngươi…Vô sỉ!
Con ngươi Anh Thiều co rút, thừa cơ đao quang chợt lóe, chém xuống.Anh Thiều lắc mình theo đao quang, sải bước tiến lên, giơ đao chém xuống.
Ầm! Ầm!
Liên tục hai đao chém xuống, một góc đại điện nổ tung, Quách Dương đẫm máu bị hất văng ra ngoài.
Anh Thiều lắc mình đuổi theo, lại chém mấy đao.Không gian bị chém thành từng khúc, Quách Dương nổ tung, máu thịt văng tung tóe.
Đồng quang chớp mắt, Lý Vân Tiêu không biểu tình.
Đây là lần đầu tiên Lý Vân Tiêu thấy cường giả Chưởng Thiên cảnh bị giết.Vốn tới cảnh giới này, trong thiên hạ gần như không ai giết được.
Nếu không đánh lại, mà một lòng muốn trốn, thì đối phương khó lòng làm gì được.
Nhưng lúc trước, Quách Dương cướp kim lô bỏ chạy, bị mấy người hợp tác đánh trọng thương, lại bị Anh Thiều chọc giận tức ói máu, bị đánh lén một chiêu, nên hoàn toàn mất khả năng chạy trốn, cuối cùng rơi vào kết cục chết thảm.
Quách Dương chết, mọi người trong đại điện đều cảm thấy có chút đồng cảm, không khí tĩnh lặng.
Lý Vân Tiêu chợt cảm giác có người nhìn mình, quay đầu lại thấy Cố Thanh Thanh, biểu tình của nàng trầm trọng.
Ánh mắt hai người giao nhau, hiểu ý nhau.Hai người tạm thời giả bộ không quen, làm theo điều mình cho là đúng, vào thời khắc then chốt sẽ hợp tác, khiến mọi người không kịp trở tay.
Lý Vân Tiêu nhìn về phía Mạch.
Mạch ngước mắt nhìn Lý Vân Tiêu, đôi mắt bình tĩnh như nước, nhưng ẩn chứa chút lạnh lẽo.Rõ ràng, Mạch không chịu từ bỏ Thiên Vận Tạo Hóa Đan, ngầm ra hiệu, mỗi người sẽ dựa vào bản lĩnh riêng.
Đột nhiên, Nguyên Cơ lắc mình, thuấn di ra ngoài điện, chộp lấy một luồng sáng.
Anh Thiều vừa kinh vừa giận, hét lớn:
– Ngươi đang làm gì!?
Anh Thiều vung đao xé gió, chém xuống.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Bầu trời bị chém rách thành hai nửa, Nguyên Cơ bị chặn lại.
Anh Thiều bay xuống, chộp lấy một vật.Đó là túi trữ vật trên người Quách Dương, bị hắn hút vào tay, suýt chút nữa đã bị Nguyên Cơ cướp mất.
“Bóc!”
Anh Thiều nắm chặt túi trữ vật trong tay, vẻ mặt mừng rỡ, lắc mình trở lại trong điện.
Nguyên Cơ sắc mặt âm trầm, cũng vào điện, ánh mắt nhìn Anh Thiều trở nên nham hiểm.
Mắt Ba Cẩn bắn ra tia tàn nhẫn, nhìn chằm chằm túi trữ vật:
– Tuy là đại nhân ra tay giết Quách Dương, nhưng về bản chất, là do chúng ta hợp tác ép chết Quách Dương.Vậy, những thứ Quách Dương để lại, sao có thể để một mình đại nhân chiếm hữu?
Mặt Nguyên Cơ vặn vẹo, sát khí ập đến:
– Đúng là đạo lý này! Nếu là bên ngoài Đế Đan Lâu, đại nhân đánh chết Quách Dương, có lấy thứ gì của Quách Dương, chúng ta cũng không có ý kiến.Nhưng lúc này thì…
Anh Thiều biến sắc mặt, cầm túi trữ vật, cảnh giác lạnh lùng cười:
– Trên đời này, có ai vô sỉ như các ngươi không? Lúc trước, Quách Dương đã bị ta làm trọng thương, hiện tại lại bị ta đánh chết.Các ngươi còn mặt dày đòi chia chác với ta?
Nguyên Cơ nói:
– Thứ khác có thể cho đại nhân, nhưng với thực lực của Quách Dương, đương nhiên sẽ được phân vào Cửu Đan Cung.Viên thần đan kia, kiên quyết không cho đại nhân độc chiếm!
– Nực cười! Có thứ gì giá trị sánh bằng thần đan?
Anh Thiều lạnh lùng nói:
– Vậy đi, viên thần đan này thuộc về ta, những thứ còn lại cho các ngươi.
Đến trình độ như bọn họ, trừ phi là Thánh Khí, nếu không, bất cứ thứ gì cũng không hấp dẫn bằng đan dược tăng công lực, tu vi.
Cố Thanh Thanh bật cười:
– Ha ha ha, sao các người chắc chắn Quách Dương sẽ có thần đan? Đế Đan Lâu này, tùy cơ truyền tống, ngoài dựa theo thực lực, còn có cơ duyên nữa.Chưa chắc thực lực mạnh sẽ được phân đến vật mạnh hơn.Nên xem xét trước rồi tính.
Anh Thiều ngẩn ra một chút, gật đầu nói:
– Vị đại nhân này nói có lý.
Năm ngón tay Anh Thiều co lại, túi trữ vật của Quách Dương nổ tung, một không gian hình tròn hiện ra trong lòng bàn tay, có rất nhiều vật phẩm trong đó.
Một tay Anh Thiều loay hoay chọn ra mấy hộp ngọc, lần lượt mở ra.Vẻ mặt Anh Thiều từ căng thẳng dần biến thành âm trầm và thất vọng.
“Bùm!”
Cuối cùng, Anh Thiều chọn giữ lại vài thứ, rồi không gian hình tròn nổ tung, đồ vật rơi đầy đất.Có huyền khí, ngọc giản, đan dược, vân vân.
Nhưng mấy món quý giá nhất đã bị Anh Thiều cất đi, bực bội nói:
– Các vị cũng thấy rồi, không có thần đan gì, chỉ có một ít đan dược và vật phẩm Cửu Giai tạm được.Lão phu lấy đi, không tính là quá đáng chứ?
Nguyên Cơ khẽ hừ, hơi khó chịu:
– Ha ha ha, nếu đã không có thần đan, thì chúng ta không còn gì để nói.Nhưng đại nhân thu mấy thứ đáng giá thì thôi đi, còn vứt rác đầy đất, muốn chúng ta nhặt sao?
Anh Thiều cười khẩy:
– Nếu Nguyên Cơ đại nhân gai mắt, thì ta quét sạch là được.
Lý Vân Tiêu hét lên:
– Khoan đã!
Vật đầy đất có lẽ là rác với mấy lão quái vật Chưởng Thiên cảnh này, nhưng trong mắt Lý Vân Tiêu, thì toàn là bảo bối.
