Chương 3150 Sống có gì buồn, chết có gì khổ (2)

🎧 Đang phát: Chương 3150

Dận Vũ sững sờ, rồi chợt bừng tỉnh.
Ánh mắt hắn rực sáng khi nhìn Phong Yếu Ly, giọng đầy phấn khích:
– Đúng rồi, ta quên mất! Ngươi là sư đệ của Bách Luân Kết Y! Trên đời này, ngoài người đã bóp nát ngọc giản đó, chỉ có ngươi mới tính được tọa độ nơi đó! Thật đúng là trời không tuyệt đường người!
Phong Yếu Ly chế giễu Dận Vũ, nhếch mép:
– Dù thuật thôi diễn có tầm thường đến đâu cũng sẽ phải trả giá.Càng cố gắng nhìn thấu thiên đạo, càng chuốc lấy tai họa diệt thân.Ta còn tiếc mạng mình, không muốn phí công thôi diễn Thái Sơ thần quyết của ngươi.Bách Luân Kết Y nuốt trái tam sinh, lại còn tự phong ấn ở Vĩnh Sinh giới, sống lâu hơn ta nhiều, nên mới dám tính toán ra chỗ đó, để rồi bị thiên phạt giáng xuống, mất hết số tuổi còn lại.Ngươi nghĩ ta sẽ vì ngươi mà bỏ mạng, dùng số tuổi ít ỏi còn lại để giúp ngươi sao?
Dận Vũ im lặng một lúc rồi nói:
– Đời này không gì là không thể, chỉ cần có đủ giá để trả.Biết đâu ta lại có thứ ngươi cần thì sao?
– Ha ha ha! Nực cười! – Phong Yếu Ly chế giễu – Có thứ gì đáng giá hơn mạng sống? Chỉ có kẻ ngu xuẩn như Bách Luân Kết Y mới không kiềm chế được mà phạm vào điều cấm kỵ.Nên nhớ, Thái Sơ thần quyết vốn dùng để điều khiển thời gian, một loại thần thông cực mạnh.Đám người ngốc nghếch của Thái Sơ lại dùng nó để nhìn trộm quá khứ, tương lai, Bách Luân Kết Y chết sớm cũng đáng!
Dận Vũ bực bội hừ mạnh, mỉa mai:
– Hừ! Bách Luân Kết Y có tín ngưỡng, chứ không ích kỷ như ngươi!
Phong Yếu Ly cười lớn, ánh mắt đầy trào phúng:
– Ha ha ha! Nghe câu này từ miệng ngươi sao mà buồn cười thế! Ta nghĩ sau này ngươi bị thiên đạo phế thành phế vật, có thể kể chuyện cười để kiếm sống đấy.
Dận Vũ nghĩ đến chuyện này mà lòng rối bời.Thực lực của Phong Yếu Ly quá mạnh, hắn không thể ép buộc được.Dù có liên thủ với cha con Vi Thanh bắt giữ gã, thì việc thôi diễn cũng tổn hại đến tuổi thọ, e rằng Phong Yếu Ly thà chết chứ không chịu.
Trao đổi ngang giá? Trên đời có gì đáng giá bằng mạng sống? Nhất là với kẻ ích kỷ như Phong Yếu Ly, hoàn toàn không có tín ngưỡng, mạng sống là trên hết, tuyệt đối sẽ không hy sinh vì người khác.
Phong Yếu Ly cười lớn mấy tiếng, thu Lãnh Kiếm Băng Sương về, nghênh ngang bỏ đi trước mặt mọi người.
Đám người Vi Thanh bình tĩnh nhìn theo, dửng dưng như không.Vi Vô Nhai có lợi, nhưng lão đã giữ lời hứa, ra tay ngăn cản Phong Yếu Ly, giờ đang ôm Âm Dương Nhị Khí bình cười toe toét.
Dận Vũ chợt hét lên:
– Không đúng!
Hắn vỗ mạnh vào đầu, mắt sáng rực như người chết sống lại.
– Ha ha, không đúng! Vẫn còn người có thể tính được! Bách Luân Kết Y đã nói truyền Thái Sơ chân quyết cho người khác, vậy người được truyền thừa cũng kế thừa Cửu Diệu Tinh trượng, cũng có khả năng tính ra chỗ đó.
Dận Vũ nhìn chằm chằm về phía Phong Yếu Ly, lạnh lùng:
– Bây giờ phải chờ Phong Yếu Ly tìm ra người đó là ai, ta cũng phải đề phòng hắn giết người kia.
Vi Thanh nghe Dận Vũ lẩm bẩm thì lên tiếng:
– Dận Vũ tiên sinh, xem ra tiên sinh muốn theo dõi người này? Vậy bây giờ chúng ta tiếp tục đi tìm Thiên Phượng Linh Vũ hay ai đi đường nấy?
Dận Vũ suy nghĩ:
– Ta nhất định phải tìm ra người thừa kế Thái Sơ chân quyết, Thiên Phượng Chân Vĩ Linh cũng rất quan trọng với ta.Nhưng việc nào gấp thì làm trước.Chuyện Phong Yếu Ly quan trọng hơn, ta cho các ngươi tọa độ Thiên Phượng Chân Vĩ Linh, các ngươi đi trước, đợi ta xong việc sẽ đến sau.
Dận Vũ lấy một hộp ngọc ném cho Vi Thanh, bên trong có một cây kim màu xanh biếc tràn đầy linh khí.
Dận Vũ hóa thành luồng sáng đuổi theo hướng Phong Yếu Ly biến mất.
Vi Thanh cầm hộp ngọc, trầm ngâm suy nghĩ.
Vi Vô Nhai hỏi:
– Vi Thanh, ngươi đang nghĩ gì? Về Chân Vĩ Linh sao? Nếu thấy nguy hiểm thì không đi cũng được.
Vi Thanh cười:
– Nguy hiểm?
Lão lắc đầu:
– Nơi nguy hiểm đến đâu, sức của chúng ta cũng đủ để tự bảo vệ mình.Huống chi tự nhiên có tọa độ chỉ đến Chân Vĩ Linh, xem như lộc trời cho, sao lại không đi? Ta chỉ đang suy đoán thân phận của Dận Vũ, quá bí ẩn, quá đáng sợ.
La Thanh Vân tái mặt, người run rẩy vì sợ hãi.
Lý Dật liếc nhìn La Thanh Vân, cười nhạo:
– Nhìn bộ dạng của ngươi kìa, vừa rồi suýt quỳ xuống gọi người ta là tổ tông.
Keng!
La Thanh Vân nổi giận, rút chiến thương chĩa vào chỗ hiểm của Lý Dật.
Lý Dật hoảng hốt kêu:
– Ui! Ngươi dám!?
Vốn không phải đối thủ của La Thanh Vân, Lý Dật lại bị tấn công bất ngờ nên không kịp né tránh.Gã gầm lên, miễn cưỡng xoay người nhưng vẫn bị trường thương đâm vào vai, xuyên thấu qua.
Lý Dật rú lên:
– A!!!
Gã nhìn Vi Thanh, run giọng:
– Đại…đại nhân…hắn…hắn muốn giết ta…a…đau quá!
Phập!
La Thanh Vân hất chiến thương lên, một cánh tay của Lý Dật bay lên, máu phun xối xả.
Mặt Lý Dật trắng bệch, không ngờ đối phương dám ra tay tàn độc như vậy.Sợ hãi, gã vội lùi lại mấy bước, cầm máu, vẻ mặt đầy tức giận.
Vi Thanh nhíu mày trách mắng:
– Đừng gây sự nữa, toàn là người một nhà, đánh nhau làm gì?
Lý Dật xụ mặt:
– Đại nhân, lòng dạ hắn thật đáng tru, không vừa ý liền ra tay giết người của mình!
Diêu Kim Lương nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng châm chọc:
– Ha ha ha! Sao không tự soi gương xem lại mình đi đã?
Vi Thanh cũng bó tay với Lý Dật, lườm gã, quát:
– Ngươi bớt chọc hắn thì sao hắn tự nhiên giết ngươi được?
Vi Thanh rất ghét loại người nịnh hót như Lý Dật.Nhưng mỗi người có một tác dụng riêng, Lý Dật có tài năng của mình, ít nhất đã quản lý thành Hồng Nguyệt gọn gàng ngăn nắp khiến Vi Thanh yên tâm.
La Thanh Vân thì ngạo cốt, thích hợp gánh vác trọng trách, là hào kiệt nhưng không thể làm bá chủ một phương vì chỉ tập trung vào tu luyện.
Lý Dật á khẩu, không biết giải thích thế nào.Thấy Vi Thanh tức giận, rõ ràng không muốn nghe mình nói nhảm, gã đành nén giận trong lòng, cúi đầu nhặt cánh tay lên, bôi thuốc rồi gắn lại.
Vi Thanh nhìn La Thanh Vân mặt tái xanh, hỏi:
– La Thanh Vân, ngươi có thập giai long huyết mà vẫn bị Dận Vũ áp chế, ngươi có suy đoán gì về thân phận của hắn không?

☀️ 🌙