Chương 2968 Lại Đến Lần Nữa (1)

🎧 Đang phát: Chương 2968

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một vệt sáng vàng rực rỡ lóe lên ở phía chân trời.
Ngạo Trường Không xuất hiện, trên làn da là những phù văn màu vàng sống động như có linh tính.
Ninh Khả Nguyệt khẽ cau mày:
– Thập giai đại thành thánh thể, người này rất mạnh.
Thiên Tư kinh ngạc:
– Đại thành thánh thể ngày xưa không hiếm, đặc biệt là những chân linh, hầu như ai cũng có thánh thể.Nhưng ở thời đại này thì chưa ai tu luyện thành công, thật hiếm thấy.
Ninh Khả Nguyệt đáp:
– Chỉ là hiếm thôi.Ta đã nắm rõ hoàn cảnh nơi này, muốn thành tựu thánh thể gần như là không thể.Không biết hắn đã làm thế nào.
Thiên Tư nghiêm giọng:
– Vậy có giết được người này không?
Ninh Khả Nguyệt đáp:
– Đánh bại hắn thì dễ, giết thì hơi khó.Yêu hoàng dù đã dung nhập Vô vào người, nhưng lại không phát huy được bao nhiêu sức mạnh của Vô.Tình huống này rất giống ta, có lẽ chúng ta sẽ phải ra tay.
Hai người nhìn nhau.Sau chiêu thức của Hoang, bóng tối tan đi, không chỉ có Ngạo Trường Không mà còn có rất nhiều võ giả khác xuất hiện, đều là người của Địa Minh.
Lý Vân Tiêu còn thấy cả Tuyệt Thiên Hàn ở trong đó.
Nguyên Địa Minh, dẫn đầu là Ngạo gia, Long Nha sơn trang, đảo Thiên Diệp, cùng với hàng chục, hàng trăm tiểu tông tiểu phái.
Ba, bốn trăm người đồng thanh hô lớn:
– Kính chào Địa Giả đại nhân!
Họ cung kính nhìn Công Dương Chính Kỳ, thân phận của gã đã quá rõ ràng.
Công Dương Chính Kỳ giải phong ấn Ngũ Hà sơn, vốn muốn để hai tộc ngươi chết ta sống, đặc biệt là tiêu hao lực lượng của các phe phái Thánh vực khác.Sau đó, gã sẽ dựa vào tử sĩ giáp vàng và lực lượng Địa Minh để dọn dẹp tàn cuộc, tiêu diệt yêu tộc, chấn hưng Thánh vực.
Nhưng người tính không bằng trời tính, đầu tiên là lực lượng yêu tộc cường đại hơn dự đoán, chiến sự kéo dài rất lâu.Công Dương Chính Kỳ bất đắc dĩ phải thêm lực lượng các ti Thánh vực vào.
Việc các ti trưởng chết không phải là điều Công Dương Chính Kỳ muốn thấy, dù sao họ đều là lực lượng trung kiên của Thánh vực.Điều Công Dương Chính Kỳ muốn là khống chế nguyên vẹn Thánh vực, một cách tuyệt đối.Nếu người chết hết thì Công Dương Chính Kỳ còn muốn Thánh vực để làm gì?
Sau đó, Vi Vô Nhai và Quỷ Tu La xuất hiện như những hòn đá lớn ném vào mặt hồ, làm loạn tính toán của Công Dương Chính Kỳ.Dù là lực lượng Hư Cực Thần cảnh của Vi Vô Nhai hay lực lượng binh khí giết chóc của Quỷ Tu La đều vượt quá tầm kiểm soát của Công Dương Chính Kỳ, thậm chí bị đảo khách thành chủ, cơ hồ bị Vi Vô Nhai nuốt trọn.
Lúc này, Ngạo Trường Không ra mặt uy hiếp Vi Vô Nhai, tình thế xem như vẫn còn trong quỹ đạo.Thế nhưng, Hoang lại biến đổi, Ninh Khả Nguyệt và Thiên Tư xuất hiện đã vượt ngoài tầm kiểm soát.
Công Dương Chính Kỳ từ một kỳ thủ rớt xuống thành quân cờ trên bàn cờ, không biết được tình huống tiếp theo sẽ ra sao.Hiện tại, thân phận Địa Giả đã bị lộ, lực lượng trong tay Công Dương Chính Kỳ cũng đã lộ ra, nếu không thể kiểm soát được thế cục, thì sẽ thua thảm.
Công Dương Chính Kỳ hỏi:
– Trường Không đại nhân, có thể áp chế yêu hoàng không?
Hoang cuồng tiếu:
– Ha ha, áp chế bản hoàng? Công Dương Chính Kỳ, chờ ta phá tan đan điền của ngươi, phế bỏ tu vi cả đời ngươi, kiếp sau ngươi có thể dựa vào kể chuyện cười mà sống qua ngày.
Công Dương Chính Kỳ tức đến hộc máu, trừng mắt nhìn Hoang rồi quay sang nhìn Ngạo Trường Không.
Không chỉ Công Dương Chính Kỳ, mọi người đều chờ đợi câu trả lời, nếu không được thì trận chiến này khỏi đánh nữa.
Mắt Ngạo Trường Không lấp lánh ánh sao, giọng nói hùng hồn vang lên:
– Ta sẽ cố gắng, ít nhất có thể cầm chân hắn nửa canh giờ.
Câu trả lời này không giúp tăng sĩ khí, nhưng lại làm mắt mọi người sáng lên.Chỉ cần cầm chân được Hoang, thì những việc còn lại sẽ dễ xử lý hơn.
Hoang nổi giận:
– Cuồng vọng! Nửa canh giờ? Bổn tọa cho ngươi biến mất trong nửa nén nhang!
Tuy nói vậy, nhưng Hoang không dám khinh thường, đối phương dù sao cũng là đệ nhất cường giả nhân tộc trong lời đồn.Nếu bảo Hoang đánh bại Ngạo Trường Không trong vòng nửa nén nhang, thì gã cũng không dám chắc.
Tuy nhiên, lúc này không thể yếu thế được, Hoang lao đến gần Ngạo Trường Không, vung nắm đấm tấn công.
Hoang quát lớn:
– Hai vị bằng hữu, đến lượt các người ra tay rồi!
Ngạo Trường Không không đỡ đòn.Lúc trước, gã dốc hết sức đánh một kích, chỉ vì muốn thăm dò thực lực của đối phương mạnh đến mức nào.Hiện tại, Ngạo Trường Không đã nắm được cơ bản, gã chỉ cần giữ vững cự ly, không cứng đối cứng, thì dư sức cầm chân Hoang trong nửa canh giờ.
Quyết định xong, Ngạo Trường Không nhanh chóng bay ngược về sau, kiểm soát tốt khoảng cách, chơi trò “thả diều” với Hoang.
Công Dương Chính Kỳ chớp mắt xuất hiện trước mặt Ninh Khả Nguyệt và Thiên Tư, tay chậm rãi ngưng tụ một thanh trường thương màu đỏ.Trường thương bao phủ một tầng huyết quang, chặn hai người lại.
Thiên Tư cười khẩy:
– Chỉ bằng vào ngươi?
Thiên Tư lấy Chiến Qua Duệ Quang ra, chỉ về phía xa.
Công Dương Chính Kỳ nói:
– Thiên Hàn, Thần Hề, và cả Thiên Cầm đại nhân, Hồng Nhan cung chủ, làm phiền bốn vị.
Tuyệt Thiên Hàn lập tức đáp xuống sau lưng Công Dương Chính Kỳ, lấy thanh đại đao dày rộng ra, khí lạnh bốc lên từ mặt đao.
Ánh mắt Tuyết Thần Hề cực kỳ phức tạp.
Lệ Hoa Trì không muốn Tuyết Thần Hề khó xử, nói:
– Đi đi, trận chiến này phải dốc hết sức, sinh tử hưng vong chỉ trong phút này.
Tuyết Thần Hề khẽ ừ:
– Sau trận chiến này, ta sẽ buông bỏ mọi việc ở đảo Thiên Diệp, từ nay theo chàng đi chân trời góc biển.
Lệ Hoa Trì vuốt ve cây huyền cầm, cười nói:
– Ta đã chờ đợi nhiều năm, không ngại thêm một chút thời gian này.
Hai người nắm tay nhau rồi tiến lên, đáp xuống cạnh Công Dương Chính Kỳ, chặn Ninh Khả Nguyệt và Thiên Tư lại.
Lý Vân Tiêu nói:
– Nhát kiếm Quy Khư chém Hoang vừa rồi cực kỳ cường đại, ta e rằng mấy người đó không ngăn lại được.Hồng Nhan, nàng hãy đi trợ chiến.
Khúc Hồng Nhan lo lắng nói:
– Nhưng bên đại quân yêu tộc…
Lý Vân Tiêu nói:
– Chúng ta sẽ cố gắng cầm chân chúng, đừng lo.
Mọi người điều tức thật lâu, sau đó đã phục hồi được khá nhiều lực lượng.Có binh khí giết chóc che chắn phía trước, có mấy trăm cao thủ Địa Minh, ít nhất có thể chống đỡ một đoạn thời gian.
Điều đáng lo duy nhất là Mạch và Triết, nhưng hai người đã chém giết quá lâu, nguyên khí đại thương.
Khúc Hồng Nhan ngần ngừ một lúc rồi lao lên, đáp xuống cạnh Công Dương Chính Kỳ.Năm vị cường giả bao vây, không khí túc sát lại tĩnh lặng đến lạ.
Thiên Tư hét lên:
– Đại nhân…!
Ninh Khả Nguyệt ngắt lời:
– Ta biết, đừng nói nữa, cứ đứng yên đó đi.Ít ra chúng ta cầm chân được năm vị cường giả này, còn lại phải xem yêu tộc.
Công Dương Chính Kỳ nhíu mày nói:
– Hai vị không định ra tay sao?
Ninh Khả Nguyệt mỉm cười nói:
– Năm người các ngươi dắt tay nhau đến đây, chắc hẳn đã tính toán ra lực lượng đủ để ức chế hai người chúng ta rồi? Nếu vậy thì sao không tự kiềm chế lẫn nhau? Đỡ phải đánh nhau.Hơn nữa, ta thấy ba người kia nguyên lực không tốt, các ngươi như vậy có chắc thắng không? Chẳng bằng thừa dịp này nghỉ ngơi cho khỏe.
Ninh Khả Nguyệt đang nói đến Khúc Hồng Nhan, Lệ Hoa Trì và Tuyết Thần Hề.Ba người đã chém giết rất lâu, sức lực thua xa Công Dương Chính Kỳ và Tuyệt Thiên Hàn đang sung sức.
Công Dương Chính Kỳ trầm ngâm nói:
– Tốt, vậy năm người chúng ta sẽ đọ sức với hai vị.Hồng Nhan cung chủ, Thiên Cầm đại nhân, cố gắng phục hồi nguyên lực đi, ta sẽ hộ pháp cho ba vị.

☀️ 🌙