Đang phát: Chương 2794
Trong chiến hạm của Long Nha sơn trang có tiếng ho khẽ vang lên:
– Khụ khụ, các vị thật sự là quá nể mặt Long Nha sơn trang này rồi.
Mọi người nghe ra giọng nói này, sắc mặt đều thay đổi, không tự chủ được mà lùi lại trên không trung.
Khí thế đoàn kết trong phút chốc tan rã, Ngô Đại Thành thừa cơ hội nhảy lên, bay trở về chiến hạm.
Mục Trang nói:
– Là Tuyệt Thiên Hàn, không ngờ hắn lại bảo vệ kẻ giả mạo này đến vậy!
Lý Vân Tiêu nói:
– Đến vòng cuối cùng, ta nhất định sẽ tìm hiểu rõ bộ mặt thật của hắn, người này tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Mục Trang nói:
– Đúng vậy, nếu chỉ dựa vào thân pháp thì tuyệt đối sẽ không được Tuyệt Thiên Hàn xem trọng đến vậy.Vân thiếu gia hãy cẩn thận, tốt nhất là đến vòng chung kết cho hắn gặp Cảnh Thất, Ngạo Vô Tâm, ha ha ha, như vậy sẽ rất thú vị.
Lý Vân Tiêu nói:
– Kế hoạch của tộc trưởng đại nhân đối phó Cảnh Thất nên tạm gác lại, có Cảnh Thất ở đó, không chừng sẽ là trợ lực cho chúng ta.
– Ồ?
Mục Trang hỏi:
– Vân thiếu gia chắc chắn không cần ta ra tay với Cảnh Thất chứ?
Lý Vân Tiêu gật đầu, nói:
– Đúng vậy! Càng có nhiều cường giả càng tốt, càng hỗn loạn thì càng có nhiều cơ hội.
Mục Trang trầm ngâm một lúc rồi nói:
– Trong tình huống không thể khống chế toàn cục thì đúng là càng hỗn loạn càng có lợi.Nếu vậy thì chuyện đối phó Cảnh Thất ta sẽ để sau, chuyện hắn giết hai trưởng lão của ta sớm muộn gì cũng sẽ tính sổ.
Sau trận chiến của Ngô Đại Thành, các trận so tài sau đó chẳng có gì đặc sắc.
Rất nhanh đã chọn ra mười chín người mạnh nhất, tiến vào vòng cuối cùng, so tài để chọn ra hai mươi người.
Hữu Cầm Phi nói:
– Vòng tuyển chọn thi đấu cuối cùng sẽ là mười chín người mạnh nhất quyết đấu để chọn ra mười người, từ chín người còn lại sẽ quyết đấu để chọn ra hai người, tổng cộng là mười hai người vào chung kết.Để đảm bảo công bằng, mời mười chín người mạnh nhất lên sân, chúng ta sẽ tiến hành rút thăm lại.
– Rút thăm lại?
Mọi người giật mình, nhưng không có phản ứng gì lớn, dù sao thì việc rút thăm hay không cũng không vi phạm quy tắc.
Chỉ có võ giả xếp thứ mười chín là sắc mặt khá tệ.Dựa theo quy tắc ban đầu thì gã có thể trực tiếp tiến vào mười người mạnh nhất, giờ thì hơn phân nửa là sẽ phải chiến đấu.
Đầu đà mập la lên:
– Đánh nhiều trận phiền phức quá, hay là cho Ngạo Vô Tâm của chúng ta một tư cách miễn chiến, trực tiếp thăng cấp đi.Dù sao thì việc Ngạo Vô Tâm lấy được vị trí thứ nhất là điều mà ai cũng công nhận rồi.
Mọi người khẽ hừ một tiếng.Nếu trước khi thi đấu tuyển chọn mà đầu đà mập nói câu này thì có lẽ đa số mọi người sẽ tin, nhưng bây giờ thì ai cũng chỉ cười nhạt.
Không chắc Ngạo Vô Tâm sẽ thua, nhưng khả năng hắn giành được vị trí thứ nhất đã giảm đi nhiều.
Xung quanh đảo La Phù trở nên tĩnh lặng, mọi người nhỏ giọng xì xầm bàn tán.Chỉ có ba tuyển thủ dự thi bước lên đảo, bình tĩnh đứng đó.
Hữu Cầm Phi nói:
– Mời các vị tuyển thủ dự thi vào sân trong vòng mười giây, nếu không sẽ xem như bỏ quyền.Ai bất mãn thì mời trực tiếp rời khỏi đây.
Lời vừa dứt, mấy luồng sáng đáp xuống đảo, mười hai người đã có mặt đầy đủ.
Đa số mọi người đều nhìn Lý Vân Tiêu với ánh mắt phức tạp.
Tiểu Hồng căng thẳng kêu lên:
– Đại ca ca!
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
– Tiểu Hồng đã lớn như vậy rồi, ngày xưa Tiểu Hồng bị người xấu bắt đi, đại ca ca đã rất lo lắng.
Mặt Tiểu Hồng đỏ bừng lên, vui vẻ nói:
– Thì ra đại ca ca vẫn còn nhớ Tiểu Hồng, Tiểu Hồng rất vui!
Mọi người sửng sốt, hóa ra hai người này quen biết nhau.
Lý Vân Tiêu ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói:
– Đại Thành huynh, chia tay ở thành Vĩnh Tương, bị ta tát cho sưng cả mặt, bây giờ đã đỡ hơn chưa?
– Ngươi…Ngươi nói bậy bạ gì vậy?
Ngô Đại Thành tức giận quát:
– Bà nội ngươi mới là Ngô Đại Thành! Bản thiếu gia là Lý Vân Tiêu!
Lý Vân Tiêu kinh ngạc nói:
– Ủa? Ta chỉ gọi là Đại Thành huynh thôi mà, sao ngươi biết mình họ Ngô?
Ngô Đại Thành ngây ra, hừ lạnh một tiếng:
– Bớt ăn nói xảo trá đi, lát nữa sẽ cho ngươi biết sự lợi hại!
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
– Ta rất mong đợi.
Tiểu Hồng nói:
– Đại ca ca không cần lo lắng, lát nữa ta sẽ đánh hắn cho đại ca ca, dám giả mạo đại ca ca!
Ngô Đại Thành trừng mắt nhìn Tiểu Hồng, nhe răng cười nói:
– Ha ha ha, tiểu cô nương phát triển không tệ, chút nữa đại ca ca sẽ kiểm tra thân thể cho.
Tiểu Hồng không hiểu, khẽ hừ một tiếng:
– Ta không thèm cho ngươi kiểm tra, ta rất khỏe.
– Ha ha ha!
Bốn phía cười rộ lên, có nhiều tiếng cười khả ố, còn có cả tiếng huýt sáo.
Ngô Đại Thành cười lớn nói:
– Con gái thật là ngây thơ, thân thể thanh thuần, ha ha ha ha ha ha!
Trong mắt Ngô Đại Thành lóe lên một tia sáng.
Lý Vân Tiêu luôn chú ý đến Ngô Đại Thành, hắn bắt được ngay tia mắt sắc bén đó.Lý Vân Tiêu thầm kinh hãi, chẳng lẽ câu “thân thể thanh thuần” của Ngô Đại Thành là đã phát hiện ra điều gì đó?
– Thật là tiện nhân vô sỉ!
Trình Thanh Ti lạnh lùng mắng:
– Tiểu Hồng muội muội, lát nữa tỷ tỷ sẽ cùng muội đánh tên tiện nhân này!
Ngô Đại Thành tức giận quát:
– Hay cho câu đó, tiểu nữ nhân này đừng tưởng rằng có Lôi Âm Báo Thể là giỏi! Nói cho ngươi biết, để bản thiếu gia còn miễn cưỡng chấp nhận!
Người Trình Thanh Ti khẽ run lên, trong mắt lộ ra tia kinh hãi, sau đó bùng nổ sát khí vô tận.
Lý Vân Tiêu thầm giật mình:
– Lôi Âm Báo Thể!?
Lý Vân Tiêu biết đó là tên của một loại thánh thể của Phù Diêu thánh cung, nhưng lục soát khắp ký ức cũng không tìm thấy chút manh mối nào.
Nhìn bộ dạng muốn giết người của Trình Thanh Ti thì hơn phân nửa là Ngô Đại Thành đã nói đúng, nhưng làm sao gã biết được? Chẳng lẽ chỉ cần nhìn là nhận ra sao? Lý Vân Tiêu càng thêm kinh ngạc.
Mấy người khác cũng lộ vẻ ngạc nhiên, thầm suy tư.
Phù Diêu thánh cung có địa vị rất cao trong các thế gia ẩn thế, đời đời tương truyền về thánh thể khiến người ta mơ ước, nhưng không ai biết tình hình cụ thể như thế nào, không ngờ lại bị Lý Vân Tiêu giả vờ nói một câu mà trúng.
Vẻ mặt Ngô Đại Thành vênh váo đắc ý nói:
– Thế nào? Muốn giết ta? Ngươi không đủ tư cách đó!
Trình Thanh Ti lạnh lùng nói:
– Vậy sao? Hy vọng lát nữa ngươi vẫn sẽ nghĩ như vậy!
Ngô Đại Thành không để bụng, ra vẻ nắm chắc phần thắng trong tay, khóe môi nở một nụ cười nhạt.
Hữu Cầm Phi thầm giật mình, nhưng vẻ mặt vẫn không hề thay đổi.
Hữu Cầm Phi lấy ra một chiếc hộp sắt và đặt nó trong tay, nói:
– Bên trong có tổng cộng mười chín thẻ bài, chỉ có thẻ số không là số lẻ, có thể trực tiếp thăng cấp, còn lại từ số một đến số chín sẽ dùng để quyết đấu.
Hữu Cầm Phi vỗ vào hộp sắt, một luồng ánh sáng chiếu rọi cả bầu trời.Mười chín thẻ bài sắt bay ra, khuếch tán như pháo hoa, biến thành mười chín luồng sáng, vô cùng huyễn lệ.
Khi ánh sáng vừa bắn ra thì một luồng sáng xanh chợt lóe lên, Lý Vân Tiêu là người hành động đầu tiên.Lý Vân Tiêu dùng thuấn di lao lên, chộp lấy một tấm thẻ.
Bốp!
Một bàn tay trắng bệch, không chút máu đánh vào cánh tay của Lý Vân Tiêu, nặng tựa ngàn cân đè xuống.Cánh tay của Lý Vân Tiêu chìm xuống, lệch hướng.
Chủ nhân của bàn tay vụt qua, nhanh hơn Lý Vân Tiêu một phần, chộp lấy lá bài.
– Đại nhân thực lực siêu phàm nhập thánh, nhường thẻ bài này cho ta đi.
Người giành trước chính là Cảnh Thất.
Con ngươi của Lý Vân Tiêu co rút lại, chộp về phía Cảnh Thất.
Năm ngón tay như cái móc, chộp xuống vai phải của Cảnh Thất, bấu sâu vào da thịt.Cảm giác như chộp vào gỗ cứng, da thịt không hề co giãn, thảo nào mọi người lại gọi Cảnh Thất là tử cương thi.
Năm ngón tay của Lý Vân Tiêu bấu chặt, chợt xé mạnh.
