Đang phát: Chương 2635
Đinh Linh Nhi nói:
– Bởi vì luyện chế đan dược này cần Vân Tiêu giúp đỡ.
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên:
– Ồ? Ta chủ trì luyện đan sao?
Đinh Linh Nhi lắc đầu:
– Không cần, cha ta là một đại sư luyện đan, đã nghiên cứu nhiều năm, thuật luyện đan đã đạt tới cấp độ cao nhất, đủ sức chủ trì.Nhưng quá trình luyện đan thiếu một khâu quan trọng, đó là chân nguyên lực của cao thủ võ đạo, cần tập hợp lực lượng của mười tám vị Cửu Tinh Vũ Đế, hơn nữa thuộc tính phải đủ cả âm và dương.
– Mười tám vị!
Lý Vân Tiêu kinh ngạc:
– Ngoài bảy thế lực lớn, tìm đâu ra nhiều Cửu Tinh Vũ Đế như vậy?
Đinh Linh Nhi cười:
– Đã tìm được rồi, và huynh là một trong số đó.
Lý Vân Tiêu nhíu mày:
– Ta hiểu rồi, tập hợp chân nguyên thuộc tính âm dương của Cửu Tinh Vũ Đế, rồi dung nhập vào dược liệu để luyện đan.Nếu ta đoán không sai, luyện ra Phá Ách Đan không chỉ một viên.
Đinh Linh Nhi lộ vẻ ngưỡng mộ:
– Huynh thông minh thật.Đúng là như vậy, luyện một mẻ được mười tám viên, tương ứng với thuộc tính của mười tám vị Cửu Tinh Vũ Đế.Nhưng hoàn cảnh bây giờ không tốt như thời xưa, cha ta không chắc luyện thành công cả mười tám viên.Chúng ta chuẩn bị nguyên liệu mấy năm, sợ rằng chỉ luyện được một lần thôi.
Lý Vân Tiêu nói:
– Nếu không có đan dược, cha muội sẽ có đền bù khác chứ?
Đinh Linh Nhi gật đầu:
– Phải, nhưng cha đã hứa, dù thế nào cũng phải cho huynh một viên.
Lý Vân Tiêu lộ vẻ mong chờ:
– Nếu có được Phá Ách Đan đủ âm dương, ta có thể đột phá đến Cửu Tinh trung giai!
Hắn chợt nghĩ ra:
– Cha muội có mời đám Lăng Vân Thập Nhị Đao không?
Đinh Linh Nhi giật mình:
– Sao huynh biết? Huynh gặp bọn họ rồi sao?
Lý Vân Tiêu nói:
– Đúng vậy, thì ra phương pháp để bọn chúng đạt đến cảnh giới cao hơn là Phá Ách Đan.
Đinh Linh Nhi nói:
– Huynh không xung đột với bọn chúng chứ? Mười hai người đó giết người không ghê tay, danh tiếng rất lớn, gần như đuổi kịp Tử Thần Bát Chủng.Sau khi Bát Chủng chết ở Tân Duyên Thành, Thập Nhị Đao gần như là đám ác nhân số một.
Lý Vân Tiêu nói:
– Có giao đấu vài chiêu, tên thủ lĩnh cũng được đấy.
Đinh Linh Nhi nói:
– Lão đại tên là Cao Nguyên, mạnh lắm, không biết đến mức nào, người thấy hắn ra tay đều chết hết.
Lý Vân Tiêu cười:
– Chỉ là Cửu Tinh đỉnh phong thôi, nhưng ý chí võ đạo không đủ, thực lực có hạn.
Đinh Linh Nhi cười khổ:
– Cửu Tinh đỉnh phong thôi ư… Chỉ có huynh dám nói vậy.Lão nhị là Hạng Hòa Phong, lão tam Đường Vũ, ba người này đều là cường giả Cửu Tinh Vũ Đế, nằm trong số mười tám người cha ta mời.
Lý Vân Tiêu cười:
– May mà lúc đó tâm trạng ta không tệ, nên không giết đám người đó.
Thủy Tiên đang chơi đồ mới mua, ngẩng đầu lên, lẩm bẩm:
– Vì muốn gặp tỷ Linh Nhi nên tâm trạng mới tốt hơn đó!
Đinh Linh Nhi đỏ mặt, cúi đầu ngại ngùng.
Lý Vân Tiêu ho khan, trách:
– Lại nói linh tinh, vào Giới Thần Bia đi!
Thủy Tiên miễn cưỡng:
– Được rồi, ta sai rồi, không nói nữa.
Một giọng nói the thé vang lên:
– Linh Nhi!
Một luồng gió mạnh ập đến, một người áo trắng xuất hiện trước mặt, nhìn Đinh Linh Nhi trách cứ, rồi ánh mắt chuyển sang Lý Vân Tiêu, như dao muốn giết người!
Mặt Đinh Linh Nhi biến sắc, tái nhợt, cắn răng:
– Cảnh Thiểu Nghi, sao ngươi lại đến đây?
– Hừ, ta đến thế nào ư?
Người áo trắng giận dữ:
– Trước đây gọi Cảnh Thiểu, Cảnh công tử, giờ có người yêu rồi, gọi thẳng Cảnh Thiểu Nghi!
– Đừng nói bậy!
Đinh Linh Nhi đỏ mặt:
– Trước đây gọi ngươi Cảnh công tử là kính ngươi, nếu còn nói bậy, từ nay về sau chúng ta tuyệt giao!
– Cái gì? Ngươi, được được!!
Cảnh Thiểu Nghi tức giận run người, cười lớn:
– Ha ha, được! Ngươi vì nam nhân này mà tuyệt giao với ta! Đinh Linh Nhi, ngươi không coi Cảnh Thiểu Nghi này ra gì!
– Ơ, rốt cuộc hắn có phải tên Cảnh Thiểu Nghi không vậy?
Thủy Tiên chớp mắt:
– Lúc nãy tỷ Linh Nhi gọi hắn Cảnh Thiểu Nghi thì hắn không vui, giờ hắn tự gọi mình Cảnh Thiểu Nghi, làm ta rối quá.
Mọi người:
– …
– Ngươi…
Cảnh Thiểu Nghi giận dữ, tưởng ai cố ý sỉ nhục hắn, nhưng thấy Thủy Tiên thì ngạc nhiên, rồi mặt âm trầm, lạnh giọng:
– Con nhóc kia dám giỡn mặt ta! Hôm nay không bắt ngươi về dạy dỗ, ta không phải là Cảnh Thiểu Nghi!
Thủy Tiên mếu máo:
– Ta có giỡn ngươi đâu, là ngươi làm ta rối đó, ngươi tên gì vậy?
– Hừ!
Cảnh Thiểu Nghi hừ lạnh:
– Ta không chấp tiểu nhân như ngươi! Tên của ta là gì, đợi theo ta về rồi sẽ biết!
Hắn lộ vẻ tham lam, liếm môi, rõ ràng là động lòng với Thủy Tiên.
Đinh Linh Nhi lạnh lùng:
– Cảnh Thiểu Nghi, ngươi vô sỉ!
– Được, ngươi nói ta vô sỉ!
Cảnh Thiểu Nghi nghiến răng:
– Hôm nay ta cho ngươi thấy thế nào là vô sỉ!
Một đạo kiếm khí bắn ra, nhắm vào vạt áo của Đinh Linh Nhi, muốn cắt quần áo nàng.Đinh Linh Nhi kinh hãi, vừa tức vừa giận, nhưng bị áp chế, không thể nhúc nhích.
Lý Vân Tiêu đưa tay ra, hóa thành màu vàng, bắt lấy đạo kiếm khí.
– Móa! Dám xen vào việc của ta!
Cảnh Thiểu Nghi giận tím mặt, khí thế ngập trời, mọi người xung quanh hoảng sợ tản ra.
Hắn trừng mắt nhìn Lý Vân Tiêu, thấy Đinh Linh Nhi và Thủy Tiên ở bên cạnh hắn, sát khí càng tăng.
– Từ nhỏ đến lớn, kẻ nào dám nghịch ý ta đều chết! Đàn bà ta muốn, dù có chồng cũng đừng hòng thoát! Kẻ ta ghét, dù là người thân cũng phải chết! Lý Vân Tiêu, ngươi chắc chắn phải chết!
