Chương 2562 Tẩu hỏa nhập ma (2)

🎧 Đang phát: Chương 2562

Im lặng, Hoàng Phủ Bật hiển nhiên thấy có lý, hắn bị động.
Hơn nữa kim sắc phù văn bị đánh tan, phải dùng Đại Diễn Luyện Hồn Quyết ngưng tụ lại, Hoàng Phủ Bật không chắc chắn lắm.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cơ duyên chỉ có ở đây, mất đi thì cả đời này ngươi đừng mong thấy được thần quyết.
Trong lòng Hoàng Phủ Bật giật mình, vội vàng tập trung tinh thần nhìn vào vách đá Cổ Thần.
Công pháp tu luyện của Phệ Hồn Tông bắt nguồn từ thần quyết, nếu có được nguyên vẹn, rất có thể sẽ bước qua một bước quan trọng, tiến vào thần cảnh.
Lý Vân Tiêu thấy hắn bắt đầu tìm hiểu, khẽ cười, ngồi xếp bằng trên vách đá, bắt đầu lĩnh hội.
Không biết qua bao lâu, sau lưng Lý Vân Tiêu hiện ra thần quyết, không ngừng biến hóa.
Cùng lúc đó, ma ha cổ tự trên vách đá Cổ Thần cũng biến hóa.
Hai mắt Hoàng Phủ Bật nhắm nghiền, mi tâm nhíu lại, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng chảy xuống hai má.
Ma ha cổ tự sau lưng Lý Vân Tiêu tiêu tan, mỗi khi một chữ biến mất, một ký tự lại chui vào đầu hắn.
Mỗi một chữ thoáng hiện như linh quang, cả linh hồn như tắm trong gió xuân, thoải mái khó tả.
Lý Vân Tiêu cảm nhận rõ ràng hồn lực của mình không ngừng tăng lên, có cảm giác như được thay da đổi thịt.
Nơi này là không gian ảo do nguyệt đồng ngưng tụ, tiêu hao hồn lực rất lớn, vốn dĩ hắn đã gần như không chống đỡ nổi, đột nhiên đạt được cảm giác như trăm sông đổ về biển, linh hồn tràn đầy và no đủ.
– A!
Đột nhiên Hoàng Phủ Bật kêu lên thảm thiết, miệng phun máu tươi, vách đá Cổ Thần biến thành màu đen, tan vỡ.
Thân thể Hoàng Phủ Bật run rẩy, giương nanh múa vuốt, mặt đầy vẻ dữ tợn, quát:
– Cổ Phi Dương, ngươi…dám dùng Đại Diễn Thần Quyết giả lừa ta!
Lý Vân Tiêu thấy mi tâm hắn có hắc tuyến ngưng tụ, mặt biến dạng ghê tởm, biết hắn sắp tẩu hỏa nhập ma, cau mày nói:
– Ta không lừa ngươi, ngươi đã tẩu hỏa nhập ma, không muốn chết thì tĩnh tâm điều tức chân nguyên đi.
– Ha ha! Tẩu hỏa nhập ma? Điều tức chân nguyên?
Hoàng Phủ Bật cười điên dại, sát ý trong mắt càng đậm, lạnh giọng:
– Ngươi muốn thừa cơ giết ta sao? Dù chỉ có một tia khả năng, tu vi siêu phàm nhập thánh của ta cũng dễ dàng trấn áp ngươi, ngươi chết đi!
Hắn lao lên, cầm Bàn Cổ Phiên đánh tới.
Oanh!
Thân thể Lý Vân Tiêu nổ tung, hóa thành vô số mảnh vụn.
– Hừ, muốn dùng ảo thuật lừa ta, quá ngây thơ!
Hoàng Phủ Bật mở Bàn Cổ Phiên, Hồn giới lập tức mở ra, lan ra khắp nơi, phá nát bầu trời.
Đột nhiên trong hư không xuất hiện một con mắt khổng lồ, tỏa ánh sáng bảy màu.
Xung quanh con mắt đen kịt như dòng sông bao phủ, bên trong có các ký tự màu vàng chìm nổi.
Oanh!
Đồng thuật vừa ra, Hồn giới của Hoàng Phủ Bật lập tức trì trệ, không thể mở rộng thêm.
Lý Vân Tiêu mừng rỡ, cảm thấy linh hồn tràn ngập lực lượng, liên tục cung ứng ra ngoài.
Hoàng Phủ Bật giận dữ, mặt vặn vẹo, biến dạng hoàn toàn.
Bàn Cổ Phiên mất kim sắc phù văn, uy lực giảm mạnh, Hồn giới lại bị đồng thuật của Lý Vân Tiêu ngăn chặn, thân thể hắn phát điên, tức giận kêu to, nhảy loạn, càng lúc càng đáng sợ.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn hắn, không cần ra tay, chỉ cần mặc kệ hắn tẩu hỏa nhập ma, Hoàng Phủ Bật e là xong đời.
Hắn thầm thở dài, một đời tông chủ, tuyệt thế cường giả khiến người nghe tên đã khiếp sợ lại kết cục thế này.
– Muốn giết ta? Làm được sao?
Hoàng Phủ Bật rống to, vung Bàn Cổ Phiên đánh tứ phía, khắp bầu trời là bóng ảnh công kích của hắn.
Lý Vân Tiêu nhanh chóng khôi phục tâm tình, tay bấm niệm thần chú, mặt lạnh lùng nhìn Hoàng Phủ Bật.
Đại Diễn Thần Quyết trước vách đá Cổ Thần là thật, hắn cũng muốn mượn lực của Hoàng Phủ Bật để hiểu rõ hơn, không ngờ lại thành ra thế này.
Nhưng với hắn, có lẽ đây là một chuyện tốt, chỉ là một cường giả tuyệt thế lại trở nên điên cuồng như vậy, khiến hắn không khỏi thổn thức.
– Cổ Phi Dương, ra đây, ta muốn giết ngươi!
Hoàng Phủ Bật điên cuồng đánh khắp nơi, mỗi chiêu đều sắc bén đến cực điểm, quát:
– Thiên Tinh Tử, ra đây chịu chết!
Ầm!
Bàn Cổ Phiên đánh vào không trung, phá nát một mảng trời, chỗ vỡ hiện ra một đoàn quang mang.
Hai đạo hàn quang bắn ra từ mắt Lý Vân Tiêu, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào tia sáng kia, thấy dần hiện ra một cánh cửa!
Không nói đến việc trong không gian này sao lại có cửa, mà cánh cửa kia hắn đã từng thấy!
Cánh cửa mở ra.
Hai bóng người từ bên trong bước ra.
Đồng tử của Lý Vân Tiêu co lại, sắc mặt biến đổi, nhưng lập tức khôi phục bình thường, dù hai người này xuất hiện ngoài ý muốn, nhưng hắn đều biết họ.
Người trước mặt hiền lành, hốc mắt sâu, vẻ mặt tang thương, hơi giật mình nhìn hai người.
Người sau mặc Hôi Bào, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt kinh ngạc, khó tin nhìn Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu nhìn sâu vào họ, lạnh giọng:
– Nhân sinh hà xứ bất tương phùng, nhưng lúc này, nhị vị đến là muốn chết sao?
– Ha ha, Phá Quân Vũ Đế phong thái vẫn như trước.
Lão giả vuốt râu, cười ha hả, nếp nhăn trên trán hằn sâu.
– Thiên Tinh Tử, chết đi!
Trong mắt Hoàng Phủ Bật lộ vẻ điên cuồng, Bàn Cổ Phiên quét ngang.
Thân ảnh lão giả nhoáng lên, xuất hiện sau lưng Hoàng Phủ Bật, một chưởng đánh ra, đồng thời hét lớn:
– Tỉnh!
Một vòng thanh quang từ lòng bàn tay hắn đánh vào sau lưng Hoàng Phủ Bật.
Phanh!
Phốc!
Hoàng Phủ Bật phun ra một ngụm máu, khí tức suy yếu, trong mắt tràn đầy vẻ bất định.
Tay phải lão giả đánh ra vài đạo quyết ấn, ngón tay điểm vào không trung, một đạo kim quang hội tụ, hóa thành một viên đan dược sáng loáng, quát:
– Há miệng!
Hoàng Phủ Bật ngoan ngoãn há miệng, để đối phương đưa đan dược vào, nuốt xuống.
Lúc này lão giả mới thu chưởng, nói:
– Vừa rồi ngươi nguy hiểm thế nào chắc không cần ta nói, hảo hảo điều tức đi.
Lý Vân Tiêu nắm chặt tay, tức giận:
– Nam Khâu Vũ, ngươi muốn đối nghịch với ta sao?
Lão giả cười ha hả:
– Sao dám.Không ngờ Phá Quân Vũ Đế lại luyện được Đại Diễn Thần Quyết, thật khiến người hâm mộ.Chỉ bằng điểm này ngươi đã xứng đáng có một mặt Thiên Tiệm Lệnh, tiếc là Lục Giản Bác đã cho ngươi trước rồi.Chậc chậc, nhãn quang của Lục Giản Bác quả nhiên không tệ.

☀️ 🌙