Đang phát: Chương 2431
Nếu mình đoán không sai, cố gắng chống đỡ, chưa chắc đã hết cơ hội thắng.
Long Thiên Miểu mặt nặng như chì, nhìn về phía xa, quát lớn:
– Huyền Hoa!
Huyền Hoa cười nhạt:
– Long đại tiên sinh, lâu rồi không gặp.Chậc chậc, trước giờ chưa thấy mặt ngài, không ngờ lại thô kệch thế này, thất lễ quá.
Long Thiên Miểu lạnh lùng:
– Huyền Hoa, ta cần một lời giải thích!
Huyền Hoa ngượng ngùng:
– Nếu ta bảo là do cái cung nó run tay, tự dưng cướp cò, ngài tin không?
Long Thiên Miểu gằn giọng:
– Được, ta sẽ giết ngươi trước!
Một luồng khí thế mạnh mẽ bùng nổ trên người hắn, một vùng lĩnh vực đặc biệt mở ra, vô cùng rộng lớn, long uy vô thượng cuốn bay cả đất trời.
Huyền Hoa hứng trọn luồng uy áp, lùi lại mấy bước, nắm chặt Toái Tinh Cung, cảnh giác.
Liễu Phỉ Yên chống cằm, trầm ngâm:
– Long đại tiên sinh trước giờ không lộ mặt, hôm nay lại hoàn toàn phơi bày, mà trước giờ cũng chưa từng thấy ngài ra tay, hôm nay lại thi triển hết bản lĩnh, thật kỳ lạ.
– Hừ, ta không lộ mặt là vì không muốn vướng vào chuyện đời.Ta lâu rồi không ra tay là vì không có ai đáng để ta phải động thủ.
Long Thiên Miểu từng bước tiến về phía hai người, lạnh giọng:
– Nhưng hôm nay, ta sẽ vướng vào chuyện đời, ra tay giết những kẻ đáng giết!
– Long đại tiên sinh, ta sẽ cùng ngài ra tay!
Diêu Kim Lương khẽ động thân, Quỷ Lăng Giảo trên tay thoáng chút giải phong, bắn ra những mảnh vảy cá màu bạc, lấp lánh ánh lạnh.
Trong mắt hắn tràn đầy thù hận và sát khí, nhìn chằm chằm Huyền Hoa, ánh lên một tia máu.
Liễu Phỉ Yên nói:
– Vi Thanh đại nhân, ngài từng nói anh em trong nhà đóng cửa bảo nhau, giờ người của yêu tộc đang nhìn chằm chằm kia kìa, ngài định nội chiến à?
Đám người Thương chợt cảnh giác, lộ vẻ sắc bén, vô cùng thận trọng.
Ánh mắt Vi Thanh ngưng lại:
– Phỉ Yên nói đúng, Long đại tiên sinh, nên trấn áp đám yêu tộc này trước đã.Còn về Lý Vân Tiêu, chỉ cần giao đạo quả ra, rồi theo ta về Thánh Vực, ta sẽ bảo đảm hắn bình an.
Đồng tử Long Thiên Miểu co rụt lại, rõ ràng rất bất mãn với quyết định này, nhưng chỉ hừ một tiếng, không nói gì thêm.
Liễu Phỉ Yên thở dài:
– Đạo quả mảnh nhỏ ta có thể khai đạo cho hắn, nhưng bản thân hắn ta còn phải mang về Hóa Thần Hải đấy, Vi Thanh đại nhân có thể thu xếp được không?
Vi Thanh quả quyết:
– Không thể!
Liễu Phỉ Yên kinh ngạc:
– Ồ? Chỉ là một gã Lý Vân Tiêu, mà được Vi Thanh đại nhân coi trọng vậy sao? Ta chẳng thấy hắn có mị lực gì cả.
Vi Thanh hừ lạnh:
– Liễu Phỉ Yên, ngươi đừng nhiều lời trước mặt ta.Hôm nay ta nhất định phải làm ba chuyện, một là thu hồi toàn bộ mảnh nhỏ đạo quả, hai là trấn áp đám yêu tộc này, ba là đem Lý Vân Tiêu mang về, không thiếu một việc nào!
Liễu Phỉ Yên ánh mắt chớp động, ngâm khẽ:
– Hai chuyện đầu ta không phản đối, nhưng Lý Vân Tiêu phải theo ta về Hóa Thần Hải, đây cũng là việc ta nhất định phải làm.
Vi Thanh giận dữ:
– Liễu Phỉ Yên, ý ngươi là nhất định phải đối đầu với ta?
Liễu Phỉ Yên khẽ cười:
– Nếu đại nhân thay đổi điều thứ ba, chúng ta sẽ không có xung đột.
Vi Thanh lạnh lùng:
– Vậy khỏi bàn nữa, hai gã phong hào Vũ Đế, trước mặt ta còn chưa đủ sức gây sóng gió, Long đại tiên sinh, Diêu Kim Lương, hai người này giao cho nhị vị.
Diêu Kim Lương lạnh giọng:
– Yên tâm, Huyền Hoa ta phải giết, Liễu Phỉ Yên cứ để Long đại tiên sinh lo.
Hắn vốn đã ôm một bụng tức giận, Quỷ Lăng Giảo triển khai, hóa thành quang ảnh chém tới.
Huyền Hoa cười ha hả, lùi lại, Toái Tinh Cung đột nhiên hóa đao, chắn trước người.
– Phanh!
Quỷ Lăng Giảo đánh xuống, ẩn chứa lửa giận vô biên của Diêu Kim Lương, khiến cánh tay Huyền Hoa tê dại, cả người bị đánh bay ra ngoài.
Liễu Phỉ Yên nhướng mày, một luồng lãnh ý và uy áp ập đến.
Long Thiên Miểu trầm giọng:
– Phỉ Yên, ngươi không phải đối thủ của ta, chi bằng bó tay chịu trói, đứng sang một bên.
Liễu Phỉ Yên cười, vung trường kiếm, đưa ngang trước người.
Từng đạo kiếm ảnh đẩy ra, hóa thành nhiều đóa Hồng Liên, không trung tạo nên thanh ba, như tiên nữ trong hoa sen, chân thành mà đến.
Long Thiên Miểu thở dài:
– Thôi vậy, nếu ngươi đã cố chấp, ta cũng không cần thương hoa tiếc ngọc.
Hắn nâng thiết côn lên cao, làm tư thế muốn đánh.
Long uy quanh thân kích động, càng lúc càng mạnh, trên thiết côn giản dị tự nhiên, bắt đầu xuất hiện ký hiệu, bay lượn trên không.
Liễu Phỉ Yên khựng lại, dừng bước, trên mặt lộ vẻ ngưng trọng.
Vi Thanh hừ lạnh, hắn biết thực lực của Long Thiên Miểu, vốn đã hơn phong hào Vũ Đế, nay lại có chân long chi huyết, dù hai phong hào Vũ Đế liên thủ, chưa chắc đã là đối thủ của hắn.
Hắn ngẩng đầu nhìn Đoan Mộc Hữu Ngọc vẫn im lặng quan sát, nói:
– Hữu Ngọc công tử, xin hãy giúp ta bắt đám yêu tộc này!
Đoan Mộc Hữu Ngọc nói:
– Vi Thanh, ngươi tính toán giỏi thật, ngay cả ta cũng muốn lôi kéo vào, ta phải giúp ngươi sao? Ta rời khỏi tranh đoạt đạo quả, đã là nể mặt ngươi lắm rồi.
Vi Thanh cười nhạt:
– Đúng là nể mặt ta, nhưng đám yêu tộc này mang siêu phẩm huyền khí Hồn Thiên Nghi, nếu để chúng chạy thoát, e là hậu họa khôn lường, ngươi sẽ làm ngơ sao?
Đoan Mộc Hữu Ngọc trầm giọng:
– Đám yêu tộc này đích xác phải trấn áp, Vi Thanh, ta đành để ngươi lợi dụng một lần vậy!
Vi Thanh nghiêm mặt:
– Công tử Ngọc nói gì vậy? Đây là đại sự liên quan đến sự hưng suy của hai tộc, Liễu Phỉ Yên và Huyền Hoa không hiểu chuyện, lẽ nào công tử cũng không hiểu sao?
Đoan Mộc Hữu Ngọc lạnh lùng:
– Với năng lực của ta, nhiều nhất giúp ngươi áp chế một người.
Vi Thanh cười:
– Vậy cũng đủ!
Hắn quát lớn:
– La Thanh Vân, cùng công tử Ngọc liên thủ, chém giết hết đám yêu tộc này!
– Dạ!
La Thanh Vân đáp lời, dẫn theo tám Quỷ Tu La bay đi, bao vây đám người Thương.
Lê khẩn trương hỏi:
– Quỷ Vương đại nhân!
Trong mắt Quỷ Vương lóe lên, cười gằn:
– Cô bé Cửu Lê tộc, ta hứa với ngươi là giết sạch những kẻ này, sẽ giải trừ khế ước giữa hai bên.Điểm này ta sẽ làm được, nhưng ta không nói là phải bảo vệ mạng cho các ngươi đâu.
