Chương 2241 Mạo phạm

🎧 Đang phát: Chương 2241

Cô gái có đôi mắt trong veo như nước nhưng lại phảng phất nét lạnh lùng, khẽ dừng bước, sắc mặt chợt trầm xuống.
Tên nam tử xấu xí phía sau cũng dừng lại, ngơ ngác hỏi:
– Sư muội, sao vậy?
Mọi người xung quanh thầm nghĩ, ra là sư huynh muội, đúng là “hoa nhài cắm bãi cứt trâu”, không biết là đệ tử của môn phái nào.
Ánh mắt cô gái lóe lên, lộ ra sát khí, nói:
– Đám người này thật đáng ghét, ngươi đi móc mắt chúng cho ta.
Mọi người hít một hơi lạnh, lộ vẻ kinh hãi, sát ý trong mắt cô gái không giống như đang đùa.
Ngay lập tức, ai nấy đều cúi gằm mặt, mồ hôi lạnh toát ra, vội vã rời đi.Tốc độ của những người xung quanh cô gái bỗng trở nên nhanh hơn hẳn, ai cũng muốn nhanh chóng lướt qua.
Nam tử xấu xí nhíu mày:
– Sư muội, đây là địa bàn của loài người, chúng ta nên kiềm chế một chút.Sư phụ đã dặn dò không được gây chuyện vô cớ.
Cô gái lạnh lùng:
– Ta gây chuyện vô cớ sao? Bọn chúng nhìn ta chằm chằm không chút kiêng dè, đó là tội chết vì mạo phạm.Hóa Tu, ta bị mạo phạm mà ngươi làm ngơ à?
Nam tử xấu xí nghẹn lời, nhìn quanh, trên đường có cả ngàn người, ai đi qua cũng liếc nhìn, cộng thêm những người đã bỏ đi, chắc phải giết đến vạn người…
Hắn lau mồ hôi lạnh, ngượng ngùng nói:
– Nhân tộc là giống loài ngu muội, chưa khai hóa, phẩm chất thấp kém, sư muội không cần để bụng.
– Hừ, vẫn là Ma Sa tốt hơn, chưa từng cãi lệnh ta, tiếc là hắn đã chết.
Khuôn mặt lạnh lùng của Thủy Tiên thoáng chốc trở nên đau buồn, nức nở nghẹn ngào, nghe thật thảm thiết, khiến lòng người tan nát.
Hóa Tu mồ hôi lạnh đầy trán, luống cuống không biết làm sao.
Đây là lần đầu hắn đến đại lục Thiên Võ, lại còn là một thành lớn như Phong Linh, thêm vào đó dân số tăng nhanh, cảnh tượng phồn hoa khiến hắn choáng váng.
Sự tự tin của Hải tộc trong hắn đang dần tan rã.Trong đám đông, hắn cảm nhận được không ít khí tức cường đại ẩn hiện.Hắn như một gã nhà quê mới lên tỉnh, đầu óc vẫn còn mơ màng.
– Sư muội, nếu người ở đây đáng ghét như vậy, chúng ta đến thành Hồng Nguyệt đi?
Hóa Tu đề nghị, dân số thành này quá đông, lại có nhiều cao thủ ẩn mình, khiến hắn cảm thấy áp lực.Nếu không, vì nịnh bợ Thủy Tiên, dù có hơn vạn người, hắn cũng không ngại giết sạch.
Thủy Tiên nói:
– Đến thành Hồng Nguyệt phải đăng ký xếp hàng, ít nhất phải đợi ba ngày, trừ phi là Võ Đế cao giai mới được đặc cách truyền tống ngay.Ngươi đủ điều kiện, tự đi đi.
Hóa Tu cười khổ:
– Nhiệm vụ của ta là bảo vệ sư muội, sư muội không đi, sao ta dám đi? Chúng ta tìm chỗ nào đó ở tạm đi, đừng đi lang thang vô định thế này.
Thủy Tiên nhíu mày:
– Ở yên thì làm sao gặp được Lý Vân Tiêu? Ngươi cố ý lừa ta đúng không?
Hóa Tu cảm thấy khó xử, ngượng ngùng nói:
– Thương đại nhân đã đoán sư muội sẽ gặp Lý Vân Tiêu, chắc chắn sẽ không sai đâu.Dù có ở yên hay không, kết quả cũng không thay đổi.
Thủy Tiên nói:
– Nói thì nói vậy, nhưng chúng ta đi nhiều hơn, biết đâu lại gặp sớm hơn.
Đang nói chuyện, một người đàn ông như quản gia từ xa đi tới, vài bước đã đến trước mặt hai người, chắp tay cười nói:
– Hai vị bằng hữu, tại hạ là đại quản gia của Luật gia thành Phong Linh, Luật Kỳ Thuần, muốn mời hai vị đến phủ chơi.
– Đến phủ chơi? Vì sao?
Hóa Tu cảnh giác, chắn trước mặt Thủy Tiên, lạnh lùng nhìn Luật Kỳ Thuần, sát khí bắt đầu lan tỏa.
Luật Kỳ Thuần giật mình, khí tức của nam tử dị tộc trước mặt không hề yếu hơn hắn.
– Ha ha, đại công tử nhà ta tính tình thích giao du, kết bạn với người tài giỏi.Thấy hai vị diện mạo phi phàm, muốn làm quen.
Luật Kỳ Thuần trấn tĩnh lại, ôn hòa cười nói.
– Kết bạn? Không có hứng thú.
Hóa Tu vung tay, chỉ vào mặt Luật Kỳ Thuần quát:
– Đại công tử nhà ngươi thấy sư muội ta xinh đẹp nên có ý đồ xấu, khôn hồn thì cút đi.
Luật Kỳ Thuần mặt đầy hắc tuyến, thầm nghĩ tên dị tộc này nhìn thô lỗ nhưng lại rất cẩn trọng.
Hắn cười ha ha:
– Vị bằng hữu này nói chuyện khó nghe quá.Đại công tử chỉ muốn kết bạn với hai vị, cùng với những tài tuấn trẻ tuổi khác trên đại lục.Đây là cơ hội hiếm có, bình thường có cầu cũng không được.Ta thấy hai vị lạ mặt, chắc không biết Luật gia ta là chủ nhân thành Phong Linh chứ?
Hóa Tu cười lạnh:
– Ta chỉ biết chủ nhân thành Hồng Nguyệt là Đường Khánh, không biết Luật gia các ngươi so với Đường Khánh thì thế nào?
Sắc mặt Luật Kỳ Thuần đại biến, kinh hãi:
– Tiểu bối vô lễ!
Hắn cho rằng đối phương cố ý trêu chọc, không biết Hóa Tu thật sự chỉ biết Đường Khánh.
Thủy Tiên đột nhiên hỏi:
– Còn có tài tuấn trẻ tuổi khác sao? Là những ai?
Sắc mặt Luật Kỳ Thuần dịu đi, nói:
– Còn có thiếu chủ Tần Úy Bắc Vực Ngọc Thiềm Tông.
Thủy Tiên hỏi tiếp:
– Còn ai nữa không?
Luật Kỳ Thuần trầm ngâm:
– Thiếu chủ Thuấn Ngọc Đông Vực Tam Đao Tông, thiếu chủ Hoàng gia Hoàng Thông thành Phong Linh…
Thủy Tiên nghe một hồi, có khoảng mười người, không ai quen biết.Thực ra, ngoài Lý Vân Tiêu ra, nàng không biết ai cả.
– Lý Vân Tiêu có ở đây không?
Nàng hỏi thẳng.
– Lý Vân Tiêu?
Luật Kỳ Thuần nhíu mày, sắc mặt đột ngột thay đổi, đồng tử co rút:
– Các ngươi biết Lý Vân Tiêu?
Thủy Tiên mừng rỡ:
– Ừ, ta đang muốn tìm hắn, ngươi biết hắn ở đâu không?
Hóa Tu cau mày:
– Sư muội, cẩn thận hắn lừa chúng ta, nhân tộc quỷ kế đa đoan lắm.
Luật Kỳ Thuần hỏi:
– Các ngươi có quan hệ gì với Lý Vân Tiêu?
– Bằng hữu, ta là bằng hữu của hắn.
Thủy Tiên mừng rỡ nói:
– Ngươi hỏi vậy, chắc chắn biết Lý Vân Tiêu ở đâu rồi.

☀️ 🌙