Chương 2198 Thần phù (2)

🎧 Đang phát: Chương 2198

– Cái quái gì vậy? Không lẽ đi một vòng sống dở chết dở rồi lại quay về chỗ cũ?
– Tổ cha nó chứ, bọn ông đây tốn cả một cánh tay mới đến được đây, thằng chó nào bày trò trêu ngươi thế hả!
– Lão tử phải san bằng nơi này, kiện huyền khí trân quý của ta cũng mất trong cái ảo cảnh kia đấy!
Tiếng chửi rủa, oán thán vang lên khắp nơi, ai nấy đều giận dữ.
Nhưng rồi mọi người im bặt, xung quanh trở nên tĩnh lặng.
Họ nhận ra mười tám người trên đại điện đang cẩn trọng quan sát, không hề hoảng loạn như mình.
Lúc này mọi người mới để ý, đại điện này tuy giống y hệt cái trước nhưng không phải cùng một chỗ.
Thái Thúc Tà Đình chậm rãi nói:
– Nơi này có lẽ là không gian chồng chéo, Huyền Vũ Tinh Cung thật sự.Xem ra cách bố trí khá đơn giản, chỉ là đặt một tầng Thiên Mê Trận lên đại điện Tinh Cung, rồi dùng Thiên Mê Trận chiếu hình ảnh đại điện lên bờ bên kia.
Bắc Minh Nguyên Hải cau có:
– Nhưng trong điện này chẳng có gì cả?
Thái Thúc Tà Đình đáp:
– Đâu hẳn vậy, chẳng phải ở đó có một tấm bia đá sao? Có lẽ có ghi chép gì đó.
Mọi người nhìn theo hướng tay hắn, quả nhiên trong góc khuất có một bia đá cao lớn, không thấy rõ chữ khắc.
Tất cả cùng bay đến, không khỏi ngẩn người.
Bia đá nhẵn bóng như ngọc, không có chữ nào, chỉ có một lá bùa màu vàng nhạt trên đỉnh.
– Khoan đã!
Thấy có người định gỡ bùa, Thái Thúc Tà Đình vội quát lớn.
Người kia bực bội rụt tay, tỏ vẻ bất mãn.
– Bùa này lạ thật, phù văn trên đó tôi chẳng nhận ra cái nào.
Mục Chinh lộ vẻ kỳ quái, nhìn chằm chằm lá bùa.
Đôi mắt Lý Vân Tiêu sáng lên, trong lòng chấn động.Ký hiệu mờ nhạt trên bùa chính là Ma Ha cổ tự thiếu nét, giống mấy chữ khắc trên cột đá ở Hải Hoàng Điện.
Ma Ha cổ tự được tạo ra từ quy tắc, vật thường không chịu được nên khi khắc phải lược bớt nét.
Thái Thúc Tà Đình nhìn chằm chằm lá bùa một hồi rồi im lặng.
Đoan Mộc Thương nói:
– Ở đây chẳng có gì, chắc là giấu cơ quan, giờ chỉ có thể tìm manh mối trên bia đá này thôi.
Thái Thúc Tà Đình nói:
– Lá bùa này quý hiếm lắm, hẳn là thần phù chứa sức mạnh của thập giai, chỉ là không biết còn lại bao nhiêu.
– Thập giai thần phù!
Mọi người kinh hãi, mắt sáng rực.
Kẻ vừa định gỡ bùa hối hận, lẩm bẩm:
– Của rơi ai nhặt được thì của người đó thôi.
Thái Thúc Tà Đình liếc hắn, nói:
– Nếu ngươi muốn thì cứ thử gỡ xem.
Người nọ giật mình, mừng rỡ nói:
– Mong các vị đừng đổi ý, bia đá này không có linh khí gì cả, chắc là lực lượng đã hao tổn hết rồi.
Hắn vươn tay chụp lấy lá bùa, ra sức giật xuống nhưng không hề lay chuyển.
Sắc mặt người nọ biến đổi, vội vận chuyển đế khí, lúc này mới nhẹ nhàng gỡ được bùa.Bùa lóe lên ánh vàng, những Ma Ha cổ tự không trọn vẹn bắt đầu biến đổi, nét thiếu khuyết dần dần được thêm vào.
Mọi người cảm nhận được một nguồn sức mạnh mênh mông tuôn trào, mắt ai nấy đều trợn tròn.
Người nọ cũng hơi sợ hãi, nhưng rồi kinh hỉ, lực lượng trên bùa dần ổn định lại, cuối cùng tất cả Ma Ha cổ tự chợt lóe rồi biến mất, hóa thành một lá bùa bình thường.
– Ha ha, ha ha, quả nhiên không sao!
Người nọ mừng rỡ, lộn tay thu bùa vào, đắc ý nhìn mọi người:
– Xin lỗi nhé, cảm ơn mọi người, bảo bối đầu tiên của Tinh Cung thuộc về ta rồi.
Hắn biết mình đang bị nhìn bằng ánh mắt ác ý, nhưng chỉ cần ra khỏi đại điện này, hắn tự tin có thể trốn thoát.
– Chữ, trên bia đá có chữ rồi!
Bỗng có người kêu lên, mọi người vội nhìn sang, chỗ vừa gỡ bùa xuất hiện chín chữ nhỏ.
Đoan Mộc Thương nhìn chín chữ kia, khẽ đọc:
– Ngàn vạn lần không nên gỡ thần phù xuống…
– Ngàn vạn lần không nên gỡ thần phù xuống…
Mọi người:…
Mục Chinh trừng mắt, mắng:
– Ý gì đây? Mấy chữ này ở dưới bùa, phải gỡ ra mới thấy được, cố ý trêu chúng ta à?
– Đúng đấy, gỡ rồi còn đâu, giờ làm sao?
Mọi người xôn xao, không ít người hô:
– Hay là dán lại đi.
Tên nam tử có được thần phù kia trầm mặt, lạnh lùng nói:
– Nó đã là của ta, đừng hòng!
Thái Thúc Tà Đình vuốt cằm trầm tư:
– Thật là tà môn.
Vừa dứt lời, bia đá nhẵn bóng đột nhiên hiện ra hai chữ lớn: Trấn Tà.
Chữ cổ màu vàng nhạt, tản ra khí thế hủy diệt.
“Két”
Trên bia đá xuất hiện một vết rạn nhỏ, rồi càng lúc càng lớn, chỉ trong nháy mắt, toàn bộ bia đá đã chằng chịt vết nứt.
“Phanh”
Bia đá phát ra tiếng nổ nhỏ rồi hóa thành một đống bột mịn.
– Cái này…
Lý Vân Tiêu lau mồ hôi lạnh trên trán, ngượng ngùng nói:
– Có dự cảm chẳng lành.
Mục Chinh nói:
– Ta cũng vậy.
Hai người nhìn nhau, đột nhiên trong đại điện vang lên âm thanh cổ quái nặng nề, một cỗ mục nát lan tỏa, giống như một con quái vật khổng lồ ngủ say đã lâu chợt thức tỉnh.
Tất cả mọi người chấn động, trở nên cảnh giác, thậm chí có chút bối rối.
Bắc Minh Nguyên Hải trầm giọng nói:
– Bình tĩnh lại cho ta, mười vạn năm trôi qua, thứ gì lợi hại mấy cũng thành cặn bã rồi.
– Đúng vậy, Nguyên Hải đại nhân nói rất đúng.
Đoan Mộc Thương trấn an:
– Với thực lực của chúng ta, trừ phi cường giả Thần Cảnh đích thân đến, còn không thì chẳng có gì phải sợ cả.Mà dưới bầu trời này, cường giả Thần Cảnh đã tuyệt tích từ lâu rồi.
Hai người vừa lên tiếng, mọi người lập tức im lặng, mặc cho âm thanh cổ quái kia quanh quẩn khắp đại điện.
Thê lương, bi thương, du dương.
Lắng nghe kỹ, một cảm giác trầm mặc thê lương lan tràn trong lòng mọi người, phảng phất tất cả đã trôi qua, thời gian đã lùi xa, trong thiên địa chỉ còn lại âm thanh tà dị này.
Bỗng nhiên, trên đại điện lóe lên một đạo lục quang, xuất hiện một cỗ hủ thi, toàn thân thối rữa biến dạng.

☀️ 🌙