Đang phát: Chương 2189
– Ha ha, nói sau…Nói sau.
Lý Vân Tiêu cười, nháy mắt rồi ngồi thiền định.
Mục Chinh ngẫm nghĩ rồi truyền âm:
– Chuyện Võ Quyết bỏ qua đi, còn Thi Lễ kia…
Lý Vân Tiêu thầm cười, đáp:
– Về chuyện Thi Lễ, ta sẽ cố hết sức giúp.Nhưng không ai cho không ai cái gì, ta rất hứng thú với Diệu Pháp Linh Mục của ông đấy.
Mục Chinh biến sắc, giận dữ, giọng the thé:
– Chỉ giúp chút thôi mà dám nhòm ngó Diệu Pháp Linh Mục của ta?
Lý Vân Tiêu liếc xéo, tròng trắng dã, truyền âm:
– Thuận mua vừa bán thôi.Mà đồ mình thích thì vô giá, bỏ lỡ lần này có lẽ không bao giờ gặp lại.
Mặt Mục Chinh xám xịt, liếm môi.
Lời Lý Vân Tiêu đánh trúng tim đen hắn.Thi Lễ kia đúng là cực hiếm, lại còn đao thương bất nhập, ngũ hành không xâm phạm theo như ghi chép.Hắn cũng không chắc có thể thu phục được nó.
– Được, nhưng giao dịch sau khi ta có được Thi Lễ.Nếu không thì miễn bàn.
Mắt Mục Chinh loé sáng:
– Bây giờ mới chỉ là phán đoán sơ bộ thôi.Với lại, Tiểu Chuyển Luân Tam Tương Hóa Sinh Diệu Pháp Linh Mục chi thuật ta chỉ có tàn quyển, không trọn vẹn.
– Vậy cứ quyết định thế đã.
Lý Vân Tiêu suy nghĩ rồi đồng ý.
Diệu Pháp Linh Mục dù là tàn quyển, nhưng cũng là thần kỹ.
Nếu có thể tham khảo được chút gì, chắc chắn sẽ ích lợi cho Đồng Thuật của mình.Cơ hội này khó mà có được.
Hai người xem như đã thỏa thuận xong, im lặng.
Đột nhiên Đoan Mộc Thương mở mắt, hai tay múa trước mặt, một luồng sáng như gương lan ra.
Trong gương sóng sánh nước, bọt bắn tung tóe.
Vòng kim quang trôi chảy, chậm rãi tụ thành phù văn, hiện lên trên không trung rồi biến mất.
Mọi người chú ý, dồn mắt về phía nàng.
Đoan Mộc Thương ngẩng đầu, mắt loé sáng:
– Đến rồi.
Mọi người giật mình, ngước nhìn.
Qua hàng trăm lỗ thủng, dưới bầu trời đêm Huyền Quy tinh vực, vô số ngôi sao lấp lánh, càng lúc càng sáng.
Ánh sao tụ lại thành đường, vây quanh một bức tinh đồ mênh mông, ánh vàng rực rỡ, sắc màu bay lượn.
– Đó là…
Lý Vân Tiêu nhìn, con ngươi co lại.Trong tinh đồ có kim quang cuồn cuộn, cầu dài cột đá, một cổng vàng sừng sững, đúng là một cung điện.
Mục Chinh kinh hãi:
– Tiên Cung?
Lúc này, trên trăm tế đàn bừng sáng, trên Vĩnh Minh Bích hiện ra vô số hoa văn vàng, một vùng mờ mịt lan ra.
Mọi người kinh hãi, sợ có biến, vội bay lên khỏi tế đàn, hoảng sợ nhìn nhau.
Cung điện như một con Huyền Quy khổng lồ, từ trong ánh sáng hiện rõ hình thái, thấy rõ hình dáng, các hành lang gấp khúc, cầu đá, tế đàn hoàng kim.
Bắc Minh Nguyên Hải kinh hãi:
– Tinh vực chi thành này đang rơi xuống!
Không cần hắn nói, mọi người đều trợn mắt, nhận ra điều đó, cảm thấy khó tin.
– Ực.
Mục Chinh nuốt nước miếng:
– Đây…Đây là ảo thuật?
– A, ra thế, ra thế.
Thái Thúc Tà Đình kêu lên, bừng tỉnh:
– Ta hiểu rồi.
Hắn múa may vui sướng.
Mục Chinh quát:
– Hiểu gì thì nói mau!
Cảnh tượng trước mắt làm mọi người đờ đẫn, đầu óc trống rỗng.
Cảnh tượng hùng vĩ thế này không phải sức người làm được.
Thái Thúc Tà Đình cười lớn:
– Ha ha, ta biết những tế đàn này là gì rồi.
Hắn chỉ tay lên tinh không:
– Nhìn đám cung điện này đi, nó là một bộ Huyền Quy tinh đồ.Các tế đàn hoàng kim nằm ở Đấu, Nguy, Thất, Bích của Huyền Quy tinh vực, chỉ thiếu Ngưu, Nữ, Hư thôi.Hiểu chưa?
Mọi người kinh ngạc, nhìn xuống tế đàn rồi ngước lên trời.
Người tu vi yếu không thấy rõ đám cung điện, chỉ biết sốt ruột.
Mục Chinh nói:
– Ý ngươi là những tế đàn này vốn là một phần của Tiên Cung, nhưng lại ở Lưỡng Giới Sơn?
Thái Thúc Tà Đình vuốt râu, có vẻ rất vui:
– Đúng vậy.Tác dụng của chúng là liên hệ với Tinh Cung kia.Nếu ta đoán không sai, người bố trí năm xưa đã dùng thần thông ném Tinh Cung vào hư vô, nhưng sợ nó mất, nên để lại những tế đàn này để định vị, dẫn dắt, như sợi dây diều vậy.
Lý Vân Tiêu nói:
– Đã muốn giấu Tinh Cung, lại không muốn mất nó, sao giờ lại muốn nó hạ xuống? Để nó ở trong hư không chẳng tốt hơn sao?
Thái Thúc Tà Đình cười:
– Vì cách bố trí này cũng có giới hạn.Một khi dây đứt, Tinh Cung sẽ mất luôn.Nên cứ một thời gian, nó sẽ xuất hiện một lần.Lần này không biết là lần thứ bao nhiêu.Đây là xét theo góc độ bày trận.Theo lời Thương đại nhân thì cơ duyên đã đến.
Mắt Đoan Mộc Thương cũng hưng phấn, cười:
– Dị cảnh thần kỳ thế này thiếp thân mới thấy lần đầu, rất mong chờ xem trong Tinh Cung có gì.
Lý Vân Tiêu tuy ngạc nhiên, nhưng không hưng phấn như người khác, trầm giọng:
– Theo Tà Đình đại nhân, thả diều vào không gian hư vô, mấy vạn năm sau lại kéo về.Ai mới đủ sức làm vậy?
Thái Thúc Tà Đình ngây ra, mắt loé sáng:
– Với thực lực Thiên Võ Giới hiện tại, trừ phi Thánh Vực ra tay, liên hợp các phái lớn, nếu không không thể làm được.
Lý Vân Tiêu nói:
– Lưỡng Giới Sơn tuy là nơi của tán tu, nhưng thực lực đâu đến mức như Thánh Vực?
